Tôi dìm cơn hoảng hốt và cảm giác hoang mang vào lòng, cố bình tâm để lắng - nhìn những con sóng hung dữ gào thét, điên cuồng ập vào một tác phẩm văn học được nhà nước vinh danh và cha dẻ của nó với sự ngỡ ngàng tột độ.
Chỉ nghe, nhìn mà không lên tiếng vì thú thật đến giờ tôi vẫn chưa đọc Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh. Nên tôi không bàn về nội dung tác phẩm và cũng không thấy nỗi buồn chiến tranh qua những trang sách của nhà văn, nhưng tôi biết rất rõ nỗi đau của chiến tranh qua chính gia đình mình.











