21.10.25

Giới thiệu tập thơ: Giữa thực & Mơ

 Anh nh... cn nắng cuối trời
Con tằm say kén một đời vương t
Gia tài chmấy vần th
Rồi mai thnốt giữa bờ sông Ngân... 

Giữa thực & mơ
            Thay lời tựa

Tôi đang tìm gì giữa phố mờ sương,
Một bếp lửa nồng trong cơn buốt giá
Một bản tình ca bên bờ hồ lộng gió
Hay một bóng hình từ thủa xưa xa?

Phố núi đêm nay lạnh đến không ngờ
Tôi vẫn bước như bao lần tôi đã,
Những cặp tình nhân vẫn ngồi trên ghế đá
Như mọi lần biết rét mướt chi mô...

Ừ mà thôi, thà em cứ trong mơ
Để tôi đợi, tôi chờ, tôi hy vọng
Tôi cứ đi tìm hằng đêm trong thầm lặng
Trái tim tôi cứ thổn thức mỗi ngày...

Nếu em biết rằng giá rét đêm nay
Không ngăn nổi bước chân tôi trên phố
Là em đã sưởi ấm hồn tôi đó
Giữa thực và mơ - biết hạnh phúc nơi nào?

Đà Lạt, 21/1/2015


THỨC VỚI HỒ GƯƠM

Đêm nay thức với Hồ Gươm

Với hàng cổ thụ, con đường thân quen 

Biết là không thể cùng em

Thì anh ngồi với ngọn đèn, thế thôi.

Đã đi quá nửa đời người

Mà không quên nổi những lời xa xưa 

Hồ Gươm từ bấy đến giờ

Vẫn trong veo những bất ngờ đó em...

 Hà Nội, 30-12-2014


Trở lại Ban Mê

Hôm nay trở lại Ban Mê

Phố không em, trời bốn bề mây giăng

Lối xưa chân bước ngập ngừng

Dường như ngày tháng đã ngưng trong chiều...

Anh giờ như kẻ cô liêu

Nhớ em chốn cũ đánh liều ghé qua, 

Ký ức còn đó chưa nhòa

Em giờ là... vợ người ta mất rồi.

Nỗi niềm anh với anh thôi

Trời Ban Mê cứ tạnh rồi lại mưa 

Nay ngồi đong gió mùa xưa

Với bao kỷ niệm cũng vừa tàn phai

Ước gì em đến ngày mai

Câu thơ đứt lại cùng ai nối vần

Mây tan trời lại trong ngần

Ngả nghiêng bên ché rượu cần mà say...

Anh về thăm phố chiều nay

Phố không em nhớ những ngày bên em.

Ban Mê Thuột, đêm 7/9/2012


NGÃ BA SÔNG

Anh đang ngồi bên một ngã ba sông

Nhìn con nước ròng trôi về phía biển 

Lòng anh cũng như con thuyền trên bến 

Cứ chồng chềnh, bịn rịn trước hoàng hôn.

Sóng vỗ về quanh mạn chiếc tàu buôn 

Gốm sứ Lái Thiêu chất đầy ngạo nghễ 

Những con tàu rồi sẽ xuôi ra bể

Sản vật một vùng làm đẹp muôn nơi.

Biết về đâu hỡi đám lục bình trôi

Mà hoa tím vươn lên kiêu hãnh thế?

Ta hổ thẹn với chính mình, khi không thể 

Cất được trong lòng nỗi sợ hãi vu vơ.

Giá được một lần như trong cổ tích xưa 

Anh sẽ ước thời gian quay trở lại

Để bước cùng em trên đồng, trên bãi 

Đôi chân trần lem bùn đất sông quê.

Đàn cò trắng chiều nay chưa muốn bay về

Đôi cánh phân vân quanh những cây dừa nước 

Ngã ba sông như bức tranh thủy mặc

Vài người ngồi lặng lẽ thả cần câu.

Phong cảnh hữu tình, mà em ở đâu 

Anh tự hỏi khi nghe lòng se thắt 

Tình yêu chúng mình như trò cút bắt 

Biết khi mô ra khỏi ngã ba dòng.

Em ơi em! Hình như con nước dùng dằng 

Nó không muốn hòa vào biển mặn

Nó muốn được tan vào trong nắng

Biến thành sương tưới mát cỏ đôi bờ...

Bởi ngày xưa, ngày tháng đẹp như mơ 

Nên chiều nay con thuyền anh mắc cạn.

Lái Thiêu, 29/1/2013

 

Đọc Hoàng Hạc Lâu cảm tác

Tửu lầu Thôi Hiệu đề thơ*

Ngàn năm mặc khách đến giờ vẫn say 

Hạc vàng lẩn khuất trong mây

Hán Dương, Anh Vũ - cây gầy, cỏ non

Trên sông khói sóng dập dờn

Hoàng hôn xuống gợi nỗi buồn riêng tây 

Lầu Hoàng Hạc mãi còn đây

Bút thiêng Lý Bạch gác tay nửa chừng**

Thơ người viết đã ngàn năm

Còn lấp lánh đến xa xăm muôn đời. 

Ta ngồi ước một lần thôi

Được cùng ai đặt chân nơi tửu lầu.

Thuận An, 22/3/2013

* Bài thơ lừng danh Hoàng Hạc Lâu của nhà thơ Trung Quốc đời Đường Thôi Hiệu:

Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ, / Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu / Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, / Bạch vân thiên tải không du du.

Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ, / Phương thảo thê thê Anh Vũ châu. / Nhật mộ hương quan hà xứ thị? / Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Dịch nghĩa

Lầu Hoàng Hạc (1)

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi, (2)

Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại

Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không

Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương (3) rõ mồn một

Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ (4) mơn mởn xanh tươi

Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?

Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến người sinh buồn!

Ghi chú:

(1) Ở phía tây nam thành Vũ Xương

(2) Tục truyền Phí Văn Vĩ thành tiên, thường cưỡi hạc về nghỉ ở Hoàng Hạc lâu

(3) Một địa điểm bên sông Dương Tử tỉnh Hồ Bắc

(4) Khu bãi bên khúc sông thuộc Vũ Xương tỉnh Hồ Bắc ** Tương truyền rằng khi Lý Bạch đến chơi Hoàng Hạc Lâu, thấy bài thơ này của Thôi Hiệu đề trên vách, bèn vứt bút không làm thơ nữa! Chỉ để lại hai câu như cảm thán:

"Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc / Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu"

(Trước mắt có cảnh đẹp mà không viết ra được / Thôi Hiệu đã đề thơ trên lầu rồi)


Về Trà Vinh thăm bạn

Mới lần đầu anh ghé nơi đây

Mà lạ quá như quen từ lâu lắm

Những đền đài trầm tư giữa bốn bề gió lộng 

Cổ thụ vươn che mát mọi con đường.

Em kể về sự tích ao Bà Om*

Về ngôi chùa Âng** mạ vàng lộng lẫy 

Hơn một ngàn năm, từ xa xưa ấy

Huyền thoại Ăngco truyền mãi muôn đời.

Về Trà Vinh thăm bạn thiếu thời 

Tình cờ gặp em trên sân khấu nhỏ 

Điệu Astara chiều nay em múa 

Anh như lạc vào trong cổ tích xưa

Dân tộc Khmer đến đây tự bao giờ? 

Em gái Khơ Me ơi, em xinh đẹp quá 

Mái tóc anh dẫu bốn mùa sương giá 

Mai xa rồi e lại nhớ Trà Vinh.

Tháng 3/2013

* Ao Bà Om, hay Ao Vuông, là một thắng cảnh độc đáo và nổi tiếng ở tỉnh Trà Vinh.


Chiếc câù mới trên son̂ g Đanuýp

Nhìn chiếc cầu vắt ngang dòng sông
Ngạo nghễ giữa bầu trời xanh thẳm
Anh bỗng nhớ về những chiều xa lắm
Em ước bay sang cho trọn đôi bờ.

Công viên Vidin* nơi em vẫn ngồi chờ
Chiều thứ Bảy anh rời công xưởng
Chiếc ghế đá quen, dòng sông sóng lượn
Phía bên kia lau sậy một màu xanh.

Đanuýp hiền hòa vẫn chảy trong anh
Như những lời yêu một thời vụng dại
Mặc năm tháng miệt mài trôi mãi
Dao sắc thời gian gọt trắng mái đầu.

Elena ơi, giờ em ở nơi đâu?
Ước mơ xưa nay đã thành sự thật
Có khi nào trên chiếc cầu mới bắc
Em nhớ về bóng dáng một người xa?

Biết bao ngả đường anh đã đi qua
Đanuýp trong anh một thời - mãi mãi
Ôi! Nếu được ngày mai trở lại
Anh lại lần về góc ấy công viên.

Thuận An, đêm 23/6/2013

* Thành phố Vidin nằm phía tây bắc Bulgaria, bên dòng sông Đanuýp hiền hòa có những kỷ niệm thân thương với riêng tôi. Đối diện Vidin là lãnh thổ Rumania, đây là chiếc cầu lớn thứ 2 nối bờ Đanuýp qua hai nước.


Noel sớm

Dường như heo may đến 

Đón ngày Chúa ra đời, 

Không là Ki tô hữu

Vẫn tin Chúa, Chúa ơi.

Cả nhà đi dạo phố

Kiếm bức ảnh làm quà 

Biết vài mươi năm nữa 

Phố phường còn nhận ra?

Vợ đứng bên con gái 

Cứ như là chị em

Ba mươi năm tần tảo 

Mụ ngày càng đẹp thêm,

Cháu lên năm quậy phá 

Ông theo muốn hụt hơi 

Nhưng bên nhau vui lắm 

Thiên Đường chỉ vậy thôi.

Tóc nhuốm màu sương giá

Trông Lão Gàn rất hiền.

Mỗi mùa Nô-el đến

Người như hóa Thần Tiên. Amen!

Sài Gòn-Mùa Noel 2013

 

 Chào xuân Giáp Ngọ

Người xe như trẩy hội

Điện giăng sáng phố phường 

Ta khoác thêm áo mới

Đón xuân về trong sương.

Chúc mọi người năm mới 

Hạnh phúc và an lành 

Tất cả cùng tấn tới

Như vó ngựa phi nhanh!

Đà Lạt ơi, nói nhỏ

Đêm nay ta một mình 

Chiếu chăn không ấm nổi 

Cái lạnh luồn trong tim!

Đà Lạt -31/12/2013


 UỐNG RUỢ̛ U Ở MELBOURNE

Tửu lượng mình không có 

Tình lượng thì lại thừa 

Bạn mời vài ba chén 

Chẳng nhẽ cứ làm ngơ?

Thôi thì nheo mắt lại 

Ực một cái cạn ly 

Bạn vui mà ta cũng 

Ngất ngây có kém gì.

Rồi lăn kềnh xuống thảm 

Hồn viễn du Thiên đàng

Ngả nghiêng cùng Lý Bạch, 

Thôi Hiệu, Trần Tử Ngang*...

Về qua bến Tầm Dương

Bao nhiêu là ca nữ

Tỳ Bà hành còn đó

Không thấy chàng áo xanh**?

Tình cờ gặp bác Lành 

Trầm tư bên suối Mác 

Gió lay mái tóc bạc 

Như mây trắng trên đầu.

Định hỏi bác vài câu

Vừa bạn hiền đánh thức 

Dậy làm thêm vài ực 

Thấy mình ở... Melbourne.

Melbourne, 10/6/2014 * Những nhà thơ cổ điển nổi tiếng Trung Quốc

** Nhà thơ tài ba Bạch Cư Dị

(Tầm Dương vốn là một khúc sông Trường Giang chảy qua địa phận huyện Tầm Dương, phía bắc thành phố Cửu Giang (nay thuộc tỉnh Giang Tây-Trung Quốc-Nơi gặp gỡ giữa chàng Tư Mã Giang Châu- nhà thơ tài hoa bị biếm trích-và một bên là nàng ca nữ tài sắc bị xã hội rẻ rúng... mà làm nên danh tác Tỳ bà hành lưu danh thiên cổ.)


BIỂN MÙA ĐÔNG

Biển chiều bình yên quá 

Ta ra biển một mình 

Lòng ta đầy bão tố

Còn biển thì lặng im.

Ta vô tình nào biết

Biển cũng đang rất buồn 

Hải âu đi trốn rét

Biển một mình cô đơn.

Em ở xa ngàn dặm

Có hiểu lòng ta không 

Ta một mình bên biển 

Biển một mình mùa đông.

Melbourne, 2 / 7 / 2014

 

Lão hoạ sĩ

Trên đồi Belgrave* lạnh giá giữa mùa đông

Người họa sĩ già ngồi im như pho tượng

Lão mở cửa phòng tranh của mình

Triển lãm về sự cô đơn và hoang hoải của kiếp người.

Tôi đến nơi đây từ xa thẳm một phương trời 

Chỉ với dăm ba câu tiếng Anh bập bẹ

Mà cảm được tấm lòng người họa sĩ

Dù tuổi tác cách nhau, dù khác biệt màu da.

Tôi hiểu nỗi cô đơn của lão họa sĩ già

Những kẻ tài hoa, mang sẵn bên mình mệnh bạc 

Dù ở nơi đâu cũng không thể khác

Tinh hoa để cho đời, lấy cô quạnh làm vui.

Lão đã cho tôi những giờ phút tuyệt vời 

Tôi sẽ nhớ ngọn đồi Belgrave lộng gió 

Nơi tôi gửi cảm xúc mình ở đó

Về khoảng trời xanh, về lão họa sĩ già.

Có những tâm hồn không hẹn trước 

Gặp nhau tình cờ lòng vẫn cứ đơm hoa.

Đồi Belgrave-Victoria, ngày 2-7-2014

*Khu du lịch Belgrave thuộc TP.Melbourne,bang Victoria, Australia

 

 Tếu táo ngày sinh nhật

Ai thích già cứ việc già

Mình sang 59 vẫn là trẻ ranh 

Suốt ngày cứ chạy loanh quanh 

Vào phây lên nét nổ banh cả trời.

 Xuân dù đã bén sáu mươi

Lộc dù nếm đủ trò đời nhục vinh

Á – Âu đủ cuộc hành trình

Vẫn yêu như gã thất tình vậy thôi...

Tri Thiên Mệnh bước qua rồi 

Thì vô tư hái lộc trời mà tiêu 

Máy móc còn tốt, chạy đều

Lo chi cái tuổi xế chiều bạn ơi.

Còn non còn nước còn người

Còn rong chơi, kệ đất trời ngả nghiêng 

Tự mình quẳng gánh ưu phiền

Trần gian được thế, khác Tiên đâu nào...

Ngồi buồn thả giấc chiêm bao

Sẵn tay gõ phím, tầm phào mấy câu 

Trông ra trăng chiếu ngang đầu

Lơ ngơ lại nhớ đến màu môi em.

Sài Gòn-10/ 8 / 2014


 Yêu một đời vẫn say

 Trời hôm nay đẹp quá 

Cùng cháu ra bờ hồ

Cưỡi thiên nga nghe nhạc 

Quanh mạn thuyền sóng xô.

Non xanh lồng nước biếc 

Mây nhởn nhơ lưng đồi 

Xuân Hương như cô gái 

Hừng hực tuổi đôi mươi.

Thiên đường nơi hạ giới 

Còn tìm ở nơi nào?

Ta một đời phiêu lãng 

Vẫn chốn này nôn nao.

Ngày mai rời phố núi 

Lại nhớ về nơi đây 

Đà Lạt ơi Đà Lạt 

Yêu một đời vẫn say.

Đà Lạt, 2- 9 - 2014


 Một thoáng Cần Giờ

Gửi ồn ào lại phố phường

Ta đi tìm cảnh xóm thôn Cần Giờ... 

Dưới phà Bình Khánh sóng xô

Trên phà hàn sĩ ngồi mơ thuyền rồng.

Một vùng trời đất mênh mông

Cỏ cây nâng bước thấy lòng nhẹ tênh 

Không còn bát nháo thị thành

Đước xanh vươn giữa trời xanh hiền hòa.

Con đường Rừng Sác bao xa

Ngỡ như rẽ lối bắc qua Thiên đường, 

Không là sợi nhớ sợi thương

Một lần cũng đủ vấn vương với đời...

Cần Giờ, 24/10/2014


Tự bạch 2: Nưả khoan̉g đơì đầu

“Nếu phải chia cho người yêu một nửa

Thì em ơi, nhận lấy khoảng đời đầu

Cái khoảng đời vời vợi nhìn nhau

Đằm thắm thời gian không mùa ranh giới”

Vũ Đình Văn

Khi tôi sinh ra mưa bão ngút trời
Cha bồng tôi leo nóc nhà tránh lụt
Tôi lớn lên với mưa phùn, rét bấc
Nắng lửa, gió Lào thiêu rộp áo tơi.

Buổi ra đồng, buổi đến lớp học bài
Đôi chân đất đi tận cùng bờ bãi
Bắt cá, mò cua, đêm không sợ hãi
Bóng ma trơi nhấp nháy cuối làng.

Dòng sông quê cũng có bến đò ngang
Cũng có con đê úa vàng ngọn cỏ
Để khi xa tôi gieo vần nỗi nhớ
Nỗi nhớ làng, nhớ bạn, nhớ trăng thanh.

Bên đèn dầu le lói suốt năm canh
Trên lưng trâu trãi bốn mùa mưa nắng
Cha lặng lẽ gieo mầm qua năm tháng
Lật từng trang tôi khám phá cuộc đời.

Tuổi thơ của tôi cứ thế dần trôi
Trong bom đạn, trong tình người nồng ấm
Trong vòng tay cha một đời chai sạn
Trong sự hy sinh của mẹ âm thầm.

Khi tôi lớn lên biết giận, biết hờn
Em tặng tôi nụ hôn đầu vội vã
Mái tóc em chỉ thơm mùi rơm rạ
Mà một đời phảng phất ở trong tôi.

Bom đạn qua rồi, tôi tuổi hai mươi
Rời xóm nhỏ, xa em, đi biền biệt
Bước trường chinh đêm ngày mải miết
Bóng quê hương in dấu ở trong lòng.

Tôi ôm theo cả gió nội hương đồng
Với hoài bão mẹ cha hằng ấp ủ
Mỗi bước đi xa, trông về quê cũ
Nhớ lối mòn hai đứa vẫn chung đôi.

Có những chiều lệch bước Sông Bôi
Gửi thương nhớ theo bè xuôi con nước,
Những sáng ban mai đê Sông Hồng cỏ ướt
Bước chân tôi bỗng thấy ngập ngừng.

Bạn bè của tôi mỗi đứa mỗi phương
Chung lý tưởng, chung giường, chung lán trại
Đêm Thanh Trì cóc nhái kêu oai oải
Gió bấc về nằm quắp gối ôm nhau.

Hà Nội về đêm tiếng những con tàu
Leng keng dọc Bờ Hồ, Phố Huế
Chúng tôi bên nhau những chàng trai trẻ
Cứ lơ ngơ như kẻ lạc đường.

Ký ức đầu một tối ở Từ Sơn
Ngôi chùa vắng mình tôi ngồi với muỗi
Vui bè bạn nên quên giờ lán trại
Nhà Kinh Bắc cổng kín tường cao...

Đêm ấy Bắc Ninh biết mấy tự hào
Giày uy lích, com lê đen bóng mượt
Chuẩn bị lên tàu rời xa đất nước
Vừa bồn chồn, vừa rạo rực bước chân.

Tôi bắt đầu những năm tháng xa phương
Đồng Đăng, Bằng Tường, Thiên Tân, Vũ Hán
Con tàu đi qua Trung Hoa rộng lớn
Rời Bắc Kinh, Mãn Châu Lý, Baikal.

Xuyên Xibiri tuyết trắng ngập tràn
Đến Mạc Tư Khoa, Bacu, Kiev
Phút ngắn ngủi dừng chân Bucarest
Đanuýp qua cầu gặp điệu khô rô (horo)

Mười lăm ngày đêm, mong mỏi từng giờ
Xứ sở Hoa Hồng là nơi hội ngộ
Xa quê mẹ mười lăm ngàn cây số
Hai khung trời một nỗi nhớ mênh mang...

Cuộc đời tôi như cuốn vở sang trang
Trường, bạn mới và thầy, cô cũng mới
Hai mươi tuổi lại bắt đầu học nói
Cứ ê a đọc từng tiếng vở lòng.

Dân tộc Bulgaria cũng thật lạ lùng
Khi nhất trí lại lắc đầu lia lịa
Lúc gật đầu nghĩa là không đồng ý
Xin đừng quên, sẽ mắc vạ có ngày...

Thời gian trôi như cánh chim bay
Vừa học chữ vừa học nghề mê mải
Năm tháng đi qua, ngoái đầu nhìn lại
Những phong thư rồi cũng vắng dần...

Khi biết tin em đi lấy chồng
Chân tôi đã qua nửa vòng trái đất,
Sông Hồng, Trường Giang, Nêva, Đanuýp
Hắc Hải-Biển Đen vời vợi nghìn trùng.

Hơn mười năm cầu chữ tha phương
Em tay bế tay bồng nơi bến cũ
Cha mẹ tôi vẫn quần chằm áo vá
Rải mồ hôi theo những luống cày.

Biết bao lần giữa làn tuyết trắng bay
Nước mắt tôi rơi qua thời trai trẻ,
Công dưỡng sinh kể làm sao cho xuể
Tôi bơ sữa trời âu, cha mẹ vẫn dưa cà...

Tương lai còn mờ ảo chốn trời xa
Bao hy vọng cha chờ mẹ đợi
Năm tháng ấy là một thời nghèo đói
Chút quà về làng xóm cũng vui lây.

Tôi chắt chiu từng tháng từng ngày
Nhen hy vọng qua từng con chữ
Khi quê hương ngập trong binh lửa
Tôi trở thành sứ giả ngây ngô.

Có xa quê mới biết nhớ cánh cò
Biết thương mẹ tảo tần hôm sớm
Mới cảm được bữa cơm đồng cà mắm
Thấm tình làng nghĩa xóm quanh ta...

Rồi một ngày tôi bỗng nhận ra
Trái tim mình hình như lỗi nhịp,
Bỏ lại sau lưng tháng ngày cô tịch
Tôi như con ong chăm chỉ với đời.

Cơn gió nào mang em đến bên tôi
Núi rừng Balkan kết vòng duyên nợ
Em như một Thiên thần bé nhỏ
Tôi được làm hoàng tử không ngai.

Gặp em rồi còn biết nói gì đây
Nào biết đâu Thiên đường, địa ngục
Em trẻ đẹp tôi thì nhiều cảm xúc
Dưới gầm trời còn thấy mỗi em thôi.

Từng công viên, từng ghế đá ta ngồi
Tay trong tay qua từng góc phố nhỏ
Những trưa hè trải mình trên thảm cỏ
Những sáng mùa đông tuyết trắng ngập trời.

Bãi Cát Vàng, Varna, Burgas, Bela* ơi
Tôi đã có những tháng ngày cổ tích
Gọi Biển Đen mà nước xanh ngọc bích
Con sóng dịu êm ru tôi suốt một đời.

Thung lũng hoa hồng, hạnh phúc lứa đôi
Chim kết cánh tháng ngày yên ả
Em tặng tôi những thiên thần bé nhỏ
Tôi làm cha, em được gọi mẹ hiền.

Có gì đẹp bằng ánh mắt thần tiên,
Nụ cười nhoẻn trong nôi con trẻ
Tiếng đầu đời ma mô (mẹ ơi) con bập bẹ
Âm điệu Slavơ ấm áp lạ thường...

Quên làm sao sáng ấy ở Hồng Trường
Em bỡ ngỡ cùng con trên phố lạ
Maxcơva một lần em qua đó
Để một đời kỷ niệm chẳng mờ phai.

Tôi trở về nhà, đất nước đổi thay
Sổ gạo, phiếu tem lùi vào quá vãng
Người náo nức, chim sổ lồng tung cánh
Tôi ngỡ ngàng, lạ lẫm giữa quê hương.

Ai ví Sài Gòn là hòn ngọc Viễn Đông?
Tôi lạc lõng giữa suối người vô tận
Chưa quen cảnh chiều mưa sáng nắng
Nhìn trẻ thơ lòng dạ bồn chồn.

Thương các con, tôi bỏ lại phố phường
Bỏ lại cơ quan, bạn bè đồng nghiệp
Em bên tôi âm thầm bước tiếp
Cùng tìm về nơi xứ sở mù sương.

Đà Lạt ngàn hoa, Đà Lạt ngàn hương
Tôi nhấm nháp đủ ngọt bùi, cay đắng
Có những chiều chân bước đi thầm lặng
Lòng bơ vơ giữa gió núi mây ngàn.

Thung lũng Tình yêu - thung lũng Hoa hồng
Nhìn bóng núi lại trông về dĩ vãng
Nhớ làm sao những ngày trên đất bạn
Câu thơ suông gói những nỗi niềm.

Cám ơn cuộc đời cho tôi gặp em
Cùng chia sẽ những vui buồn, ấm lạnh
Để tôi hiểu hạnh phúc và bất hạnh
Qua nắng mưa cho trọn vẹn cuộc đời...

(còn tiếp...)

*. Những bãi tắm nổi tiếng bên Biển đen-Bulgaria

 

Đồ Sơn biển lạnh
Tặng nhà thơ Trịnh Anh Đạt

Đồ Sơn biển lạnh em về

Để nghe cái rét tái tê thét gào

Sóng thì cứ vỗ nôn nao

Anh phiêu bạt ở chốn nào vậy anh?

Trời thì thẳm cây thì xanh

Em thì nhỏ bé, mong manh phận người 

Anh đi cuối đất cùng trời

Biển không hát nữa, em ngồi bơ vơ...

Nhớ nhau một hẹn mười chờ

Chiều buông tím cả câu thơ em rồi 

Núi Rồng, Hòn Dấu chơi vơi

Bến Nghiêng lệch cả đất trời Đồ Sơn.

Đồ Sơn, 2-1-2015

 

Gặp trai làng Đình Bảng
Kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi

Làng Đình Bảng gặp lâu rồi

Hôm nay mới gặp trai Đình Bảng

Không phải phủ Từ Sơn mà chiều Phố Vọng 

Một chàng trai bảy mươi tám tuổi xuân

Gã làm thơ, dịch sách, viết văn

Đã làm quan và một thời làm lính 

Miền Tây Bắc xa rồi còn lưu luyến 

Sống Chụ son sao* nổi tiếng ra đời.

Gã trai làng Đình Bảng: Nguyễn Khôi 

Chiều phố Vọng* lần đầu tôi gặp

Tuổi đời “gã” lớn hơn tôi hai chục

Mà nhìn vào ngỡ một lứa ngang nhau....

Muôn nẻo đường đời, ai biết trước đâu 

Yêu văn thơ nên trở thành thi hữu 

Cảm ơn bác Nguyễn Khôi cho tôi hiểu 

Cuộc đời còn một chốn để thăng hoa.

Hà Nội những ngày lạnh giá lướt qua 

Tới thăm bác vòng tay xiết chặt

Ly trà nóng thay bình rượu nhạt

Vẫn ấm nồng tình nghĩa văn chương.

Hà Nội - Đà Lạt, 2015

* Tên những tác phẩm của Nguyễn Khôi


 Hồ Tây đầu năm

Mười năm ta trở về đây

Khói sương mờ ảo bủa vây Tây Hồ 

Bước chân như thể trong mơ

Chẳng còn cảnh cũ người xưa để tìm.

Thuyền rồng vắng khách nằm im

Vườn hoa Quảng Bá lung linh sắc màu 

Sâm cầm trốn rét nơi đâu

Để buồn con sóng bạc đầu nhớ ai.

Mười năm trải mấy tháng ngày

Tiếng chuông Trấn Quốc cứ say lòng người 

Dẫu đi phiêu bạt phương trời

Hồ Tây mãi vẫn là nơi tìm về.

Hồ Tây sáng 5/1/2015

 

 Rượu Làng Vân

Người Làng Vân* tặng rượu Làng Vân 

Quốc hồn quốc túy, một lần bên nhau 

Chút tình thi hữu bấy lâu

Hôm nay mới được thỏa bầu tâm tư.

Rượu Làng Vân chẳng thể từ

Đã uống là phải đứ đừ mới thôi

Để mai xa một phương trời

Mỗi lần nâng chén nhớ người Làng Vân.

Hải Phòng, đầu năm 2015 Tặng nhà thơ Vũ Hiến (Dưa Lê)

* Nhà thơ Vũ Hiến người chính gốc Làng Vân, hiện sống tại Hải Phòng.

 

Đà Lạt hiền

Ai cũng bảo rằng Đà Lạt mộng mơ
Đà Lạt đẹp, Đà Lạt buồn da diết
Nhưng em ơi chỉ riêng mình anh biết
Đà Lạt hiền như một ma-xơ.

Đà Lạt là hoa, Đà Lạt là thơ
Đà Lạt cũng như em còn rất nhiều bí ẩn
Anh khám phá suốt một đời cần mẫn
Mà chắc gì đã hiểu hết, phải không em?

Đà Lạt, 22/1/2015

 

TẾU VỚI SƯ PHỤ
(Vui với các bác tuổi thân)

Ta mang cốt khỉ nên ta nhảy

Lên rừng, xuống biển, ngát trời mây 

Á - Âu quá nửa vòng trái đất

Mà chẳng mấy khi được gọi thầy.

Cụ loài bốn cẳng nhưng cụ sướng 

Suốt ngày ăn - nhảy oẳn tù tì

Đã được người đời tôn sư phụ 

Lại còn khen con vật nhu mì...

Sức cụ đâu ra mà... ấy ấy

Suốt năm suốt tháng chẳng nhường ai 

Cầm tinh con khỉ ta cũng... ấy

Mỗi bận vài chiêu đã mệt nhoài...

Bí quyết là gì mà hay thế?

Ta nể cụ rồi sư phụ ơi...

Thiên hạ tưng bừng nghênh đón cụ 

Tết về ta vẫn một mình thôi.

Sài thành, Ất Mùi - 2015


KHAI BÚT ẤT MÙI

  Nắng xuân trải vàng trên phố

 Ngân vang trong gió chuông chùa

 Cỏ hoa khoe ngàn hương sắc

 Rạng ngời ánh mắt trẻ thơ.

 Anh thắp cây nhang trước Phật

 Cầu cho đất nước yên bình

 Mọi sự hanh thông, tấn tới

 Tâm lành cho mọi chúng sinh.

 Tà áo em bay biếc tím

 Nghiêm mình trước tượng Quan Âm

 Mùa xuân vây quanh em đó

 Ước chi mà má ửng hồng?

 Lời nguyện cầu đầu năm mới

 Có lời nào cho anh không?

 Nhìn em cười đầy mãn nguyện

 Anh nghe ấm áp trong lòng

 Mồng một tết Ất Mùi-2015


Đà Lạt vắng em

Tết này em không về Đà Lạt

Con dốc trước nhà như bỗng dài thêm 

Bước chân anh vật vờ trên phố

Rẽ hướng nào cũng thấy lệch một bên.

Nước Xuân Hương xanh như ngọc êm đềm 

Ai mang hoàng hôn rắc lên con sóng

Để bóng anh soi xuống hồ lay động

Nóc Thánh đường run rẩy phía không em.

Đà Lạt về đêm rực rỡ ánh đèn

Du khách vạn người mình anh đơn lẻ 

Biết làm gì đây, nhà thì rộng thế 

Thiếu em nên mọi thứ hóa dư thừa.

Anh chỉ còn vịn vào những câu thơ

Để thấy mình có mùa xuân bên cạnh

Cho dẫu câu thơ sẽ tan vào ảo ảnh

Vẫn là yêu thương, khắc khoải chờ mong.

Đà Lạt, 28/2/2015


Mười năm mồ côi Mẹ

Đã mười năm con thành đứa mồ côi 

Chợt ngoảnh lại thời gian trôi nhanh quá 

Đường con đi lại qua bao nhiêu ngả

Rẽ ngả nào cũng trống hoác, Mẹ ơi.

Đã mười năm không có Mẹ bên đời

Mái tóc con nhuốm bạc màu sương giá 

Chân ngược xuôi những phương trời xa lạ 

Nấm đất Mẹ nằm mộ vẫn chưa xây...

Mẹ ơi! Con của Mẹ chiều nay

Ngồi một mình, lệ tràn cay mắt, 

Ngày Mẹ ra đi con không hề khóc 

Bao đau buồn con nêm chặt vào tim.

Chỉ những khi lặng lẽ một mình 

Hình ảnh Mẹ, Cha hiện về nỗi nhớ 

Con mới bật khóc, nghĩ về quá khứ 

Biết bao lần làm lòng Mẹ chẳng vui.

Cho con một lần xin Mẹ được thảnh thơi

Dù ở chốn vĩnh hằng hay ở miền cực lạc,

Con lại lên tàu, cuộc hành trình chưa kết thúc 

Bến sau cùng nào biết cập nơi đâu?

Đà Lạt, 20/3/2015

 

LÝ QUANG DIỆU

Ông đã trở về với chốn hư vô

Chuyến hành trình vinh quang kết thúc 

Đất nước Singapore nghiêng mình

Cả thế giới loài người khâm phục.

Tôi, một con dân nước Việt

Chúc ông bình yên ở chốn vĩnh hằng

Cuộc hành trình nào cũng nụ cười, nước mắt 

Có bao nhiêu người được yêu mến như ông.

Ông thanh thản trở về miền cực lạc 

Dân tộc ông hóa sư tử, hóa rồng 

Lý Quang Diệu cái tên còn lại

Sẽ trường tồn cùng với núi sông.

Ông không ví mình như một tấm gương 

Chỉ đơn giản tự mình tỏa sáng

Như tùng bách trước phong ba không nản 

Đã thật trầm cứ thế tự nhiên hương...

Cuộc đời ai thơm ngát giữa thế thường 

Cuộc đời đó sẽ đi vào vĩnh cửu.

 Sài Gòn 23-3-2015


TÌNH NGƯỜI

Tặng GS. TSKH. Thiếu tướng Vương Khả Cúc

Xứ sở Hoa hồng ngày ấy gặp anh
Mái tóc tôi còn thoảng mùi rơm rạ
Xa Tổ quốc mười lăm ngàn cây số
Cái tình quê gắn kết cái tình người.

Anh đã thành danh, tôi chập chững vào đời
Anh dày dạn tuyết sương, tôi nai vàng ngơ ngác
Vài ba lần gặp nhau, nào có gì to tát
Mà cái tình sâu đậm đến hôm nay...

Ta chia tay nhau cũng hai tám năm rồi
Thân mệt mỏi giữa chợ đời nghiệt ngã,
Tôi sống ở đầu này, anh đầu kia - xa quá
Cứ tưởng rằng ngày tháng đã phôi phai...

Nào ai ngờ còn gặp gỡ hôm nay
Khi mái tóc đã bạc màu sương gió
Khi sự bại-thành không còn quan trọng nữa
Cái tình người lại kết bởi tình thơ.

Trọn một tuần ta sống tựa trong mơ
Bình Dương, Sài Gòn, Blao, Đà Lạt
Cảnh đẹp, rượu ngon, tình người bát ngát
Đâu dễ gì có được phải không anh.

Xứ sở Hoa Hồng đẹp như bức tranh
Vẫn thắm mãi trong ta từ thủa ấy
Chúng ta quen nhau cũng từ nơi đấy
Bốn mươi năm và suốt cuộc hành trình.

Con tàu nào cũng có những khúc quanh
Tấm vé trời cấp vẫn chưa hết hạn,
Nào nâng chén đi anh, bình chưa cạn
Dẫu có say cũng men ấy-Tình Người.

Đà Lạt, 1-4-2015


Ru mình

Thay lời một người
Ai không hiểu nhưng một người sẽ hiểu...

 Dẫu chỉ một lần ngắn ngủi ghé qua

 Dẫu cuộc sống còn bộn bề xuôi ngược

 Em cũng không bao giờ quên được

 Giây phút chạnh lòng bên Bạch Đằng giang...

 Giữa cuộc đời em chẳng phải đài trang

 Anh phiêu bạt như con thuyền không bến,

 Chưa phút riêng tư, chưa lời hò hẹn

 Mà trong lòng in đậm bóng hình nhau.

 Vẫn biết mình chẳng níu được anh đâu

 Em nhỏ bé, đời thì mênh mông quá,

 Vẫn biết thuyền anh ngược xuôi trăm ngả

 Em cứ muốn làm bến đợi để chờ anh.

 Sự đợi chờ nào cũng rất mong manh

 Nhưng trong em không tắt niềm hy vọng

 Sẽ có một ngày thuyền về cập bến

 Dù bến đợi chờ mòn mỏi, rong rêu.

 Sài thành, 26-4-2015


Lục bát sáu mươi

Mái đầu tóc đã pha sương

Bước chân đã vạn dặm đường xông pha... 

Trái tim vẫn chẳng chịu già

Đỏng đa đỏng đảnh như là tuổi yêu.

Trải bao nắng sớm mưa chiều

Dại - khôn thì cũng bấy nhiêu tháng ngày 

Bại - thành rốt cục trắng tay

Câu thơ suông thả gió bay giữa trời.

Sáu mươi - ừ nhỉ, sáu mươi...

Đã tiêu quá nửa đời người rồi sao? 

Như là một giấc chiêm bao

Mới bình minh đó đã vào hoàng hôn.

Sức vẫn khỏe, tình còn vương

Tàu chưa cập bến thẳng đường rong chơi. 

Sáu mươi thì mặc sáu mươi

Với em anh vẫn suốt đời trẻ ranh...

Melbourne, 10-8-2015


SYDNEY

Đã đến đây rồi mà chẳng viết nên thơ
Trời xanh thế, biển thì trong như ngọc
Công viên Hoàng gia như mơ như thực
Anh bước một mình giữa một rừng hoa.

Đẹp quá em ơi nắng sớm vỡ òa
Mang xuân đến giữa mùa đông nước Úc
Thành phố vươn cao mấy tầng kiến trúc
Vịnh soi hình lớp lớp sóng lan xa

Những du thuyền nhộn nhịp vào ra
Cầu Harbour vươn cao ngạo nghễ
Nhà hát Opera trở nên nhỏ bé
Anh cũng lơ ngơ như lạc giữa lâu đài.

Cảnh đẹp không em có chút bùi ngùi
Niềm hạnh phúc như vơi đi một nửa,
Thôi đành hẹn cùng em lần nữa
Nắm tay nhau dạo bước nơi này...

Sydney-Aus, 21-8-2015


Foget me not

Forget me not - xin đừng quên em
Ôi những bông hoa quanh vườn nhút nhát
Nay gặp lại ở phương trời xa lắc
Em khoe sắc màu rực rỡ giữa trời xanh.

Forget me not - xin đừng quên anh
Trái tim đàn ông thực ra yếu đuối
Dù sẵn sàng băng rừng vượt suối
Vẫn mềm lòng trước tím biếc sắc em.

Tp. Sydney - Aus, 20-8-2015


Dùng dằng

Em ngồi dưới bến chờ mong

Hình như con nước dùng dằng không trôi 

Khúc sông bên lở bên bồi

Nhỡ ra... ai sẽ là người giúp em?


Hoàng hôn trải lụa êm đềm

Muốn ngồi xuống lại sợ phiền - khổ chưa 

Lòng như con sóng vỗ bờ

Rời đi chẳng nỡ, đứng chờ chẳng xong...

Bên bờ sông Yarra - Melbourne, 8/2015


Hoa đào xứ lạnh

 Đi trên đường phố vắng

 Nghe tim đập rộn ràng

 Vườn ai đào khoe sắc

 Ngỡ như là xuân sang.

 Ở đây cuối mùa đông* 

Quê nhà thu chạm ngõ

 Nhìn hoa cười rạng rỡ

 Thương nhớ cứ vơi đầy.

 Anh như cánh chim bay

 Giữa trời cao đất rộng

 Những bông hoa tươi thắm

 Thổi hồn vào thơ anh.

 Melbourne, 8/2015

 * Mùa đông nước Úc


Bảy sắc cầu vồng

Sau cơn mưa trời lại xanh trong 

Sau cay đắng đến ngọt bùi em nhỉ? 

Anh vẫn dại khờ tin như thế

Dù cuộc đời chưa hết bão giông.

Bởi vì em như bảy sắc cầu vồng 

Nên anh cứ đi tìm mải miết.

Saigon, 8-2015


Câu thơ sám hối

Em cứ đẹp như ngày đầu khờ dại
Lúc trái tim vướng lưới gã đa tình
Biết mắc bẫy vẫn vui lòng an phận
Cùng gã chia đều sướng khổ nhục vinh.

Bao năm rồi gã vẫn tựa cánh chim
Mải miết bay những chân trời xa lạ
Câu thơ suông về gió mây, hoa lá
Cho riêng em hỏi được mấy dòng...

Thôi lỡ dại rồi, em dại nốt cho xong
Để anh viết những câu thơ sám hối...

Sài Gòn, 28-9-2015


Trở về Đà Lạt

Xa bốn tháng mới trở về phố núi

Mảnh vườn nhà cỏ đã mướt xanh

Hoa cứ nở không tay người chăm bón 

Cây cứ vươn cao, chim cứ hót trên cành.

Bốn tháng xa, chân dặm ngàn xuôi ngược

Về bên hồ ngồi nhặt cái vu vơ

Dẫu biết mình là người ngoại đạo

Nghe tiếng chuông chiều muốn gõ phím làm thơ.

Nghe tiếng chuông chiều lòng cứ ngẩn ngơ 

Không làm sao ngăn nổi dòng cảm xúc 

Đâu cần biết Thiên đường hay địa ngục 

Đà Lạt là em, anh mắc nợ một đời.

Đà Lạt, 1-10-2015


Chợ chiều

Chợ chiều kẻ bán người mua

Tôi đi tìm phút mộng mơ cuối ngày 

Đã buông câu lục hao gầy

Lại thương câu bát cứ trầy trật đêm.

Bao lần nên hóa thân quen

Hôm nay sao chẳng thấy em chợ chiều 

Hình như tôi bước liêu xiêu

Hình như tôi nghĩ những điều vu vơ...

Bỗng trời rắc nhẹ cơn mưa

Chợ tan tôi đứng lơ ngơ một mình.

Đà Lạt phố đêm, 9-10-2015


Cồn Thới Sơn

Nhìn từ cầu Rạch Miễu 

Cồn Thới Sơn mơ màng 

Một miền quê yên tĩnh

Nằm giữa dòng Tiền Giang.

Vườn bốn mùa tươi tốt 

Nhãn, cam, quýt trĩu cành 

Quê em hiền hòa quá 

Làm thổn thức hồn anh...

Đất nước thời đổi mới 

Lũ sâu mọt tung hoành, 

Con sông Tiền vẫn vậy 

Đôi bờ ngằn ngặt xanh.

Tp. Mỹ Tho, 24-10-2015


PHỐ ĐÔNG

Tia nắng cuối ngày bịn rịn 

Hoàng hôn phủ xuống phố đông 

Em theo chồng về bên ấy

Nhớ gì bến cũ nữa không?

Ta cứ mỗi chiều lặng lẽ

Đi tìm nhặt những vu vơ 

Câu thơ một thời vụng dại 

Vẫn xanh ngằn ngặt đôi bờ.

Nhà Bè từng ngày đổi mới 

Cao ốc vươn giữa trời mây 

Em theo chồng về bên ấy 

Ta ngồi lệch bóng bên này...

Nam Sài Gòn, 28/10/2015


Đà Lạt hoàng hôn

Cháy hết mình hừng hực giữa mùa đông 

Như người đàn bà trong thời sung mãn nhất, 

Anh lặng lẽ làm một người hành khất

Ăn mày em lửa ấm sưởi tâm hồn.

Biết nói gì trước tím biếc hoàng hôn 

Anh hồi xuân cứ mỗi lần trở lại,

Bởi đã trót yêu một đời khờ dại

Nên cứ mộng mơ như mới gặp lần đầu...

Đà Lạt, 2/12/2015


HOA TRẠNG NGUYÊN

Không ganh đua giữa ồn ào sắc thắm

Cứ cháy hết mình hừng hực giữa trời

Cốt cách hiên ngang mà không kiêu ngạo 

Tô điểm cho đời như bổn phận, thế thôi...

Ta ước mình được như hoa trạng nguyên

Lặng lẽ vươn lên xa vòng danh lợi

Thoát sự sáo mòn, u minh tăm tối

Khiêm tốn dâng đời màu xanh đỏ nguyên trinh.

  Đà Lạt, 26/12/2015


NỢ

Ta nợ người một câu thơ

Nợ em một phút dại khờ nhân gian 

Nợ mùa xuân cánh mai vàng

Nợ đời cơm áo vắt ngang câu Kiều.

Sáu mươi nợ một lời yêu

Trả chưa xong đã sang chiều em ơi!

Khai bút năm Bính Thân- 2016


 LỜI YÊU

Sáu mươi năm chưa giải nổi lời yêu
Em như bảy sắc cầu vồng mờ ảo
Anh lận đận chưa thoát vòng cơm áo
Câu thơ gàn neo đợi bến sông...

Tưởng đã hiểu rồi mà hóa ra không
Trước tình yêu anh một đời khờ dại,
Nếu được thêm một lần quay trở lại
Anh vẫn dại khờ như thế trước em thôi...

Sài Gòn, ngày tình nhân 2016


 Một nửa

Tôi đi tìm nửa của mình

Một đời phiêu bạt mà tìm chẳng ra 

Em giờ là của người ta

Nửa tôi còn lại biết là... về đâu?

 Đầu năm Bính Thân

 

 Chia tay Đà Lạt

Thế là ta phải xa em

Phải rời những chốn thân quen một thời, 

Buồn nào hơn thế em ơi

Hồn ta em đã giữ rồi còn đâu.

Yêu em như mối tình đầu

Đi qua năm tháng dãi dầu chẳng phai 

Em là... không của riêng ai

Mà ta chỉ muốn giữ hoài riêng ta.

Em là nhạc, em là hoa

Em là một cõi ta bà mong manh,

Ta về nơi ấy thị thành

Còn đâu những sáng ngồi canh bên hồ.

Đã đành rồi cũng phải xa

Hết vòng duyên nợ vẫn là yêu thương 

Em như một góc Thiên đường

Để thơ ta cứ vấn vương một đời

Đà Lạt ơi - Đà Lạt ơi

Ngày mai - thôi phải xa rồi - buồn không?

Mồng 9 Tết Bính thân (16-2-2016)

 

 

Chiếc du thuyền đã rời cảng ra đi

Ta cũng âm thầm dời chân trên bến

Thế là thêm một lần ta lỡ hẹn

Biết đến bao giờ thuyền trở lại nơi xưa?

Dẫu chỉ là những suy nghĩ vu vơ

Ta vẫn ước cưỡi con thuyền lướt sóng

Muốn được một lần giữa đại dương rộng lớn 

Dang tay ôm cả trái đất mỹ miều...

Tỉnh giấc chiêm bao ngày đã ngả sang chiều 

Móc túi ra đếm từng cắc bạc lẻ

Đồng nào đổ xăng, đồng nào nạp dế

Sáng vợ phát cho, chưa kịp tiêu xài...

Có ai bây giờ rách nát hơn tôi

Đến giấc mơ cũng ốm nha ốm nhách?

 Nhà Bè, chiều 8/4/2016


 Ngồi buồn nhớ bạn tri âm
Nghe như nắng quái đang hầm hập nung...

LAN MAN THẾ SỰ

Bạn thời để chỏm làm quan 

Gặp lại sau 30 năm

Cạn với nhau được vài ly, 

Hắn cầm tập thơ tôi thủ thỉ: 

- Tình cảm cậu dạt dào 

Chắc là nghèo lý trí...

Tôi mỉm cười gật đầu:

- Ừ, biết làm sao nhỉ? 

Nhân bất thập toàn

Phải chấp nhận, thế thôi. 

Trời công bằng

Trời chẳng thiên vị cho ai

Tớ vui vẻ với những gì mình có...

Ngẫm...

Hơn nữa đời dảii dầu sương gió 

Bước chân tôi đi quá nửa địa cầu 

Ngày về thăm quê

Gặp bạn thủa chăn trâu

Mới biết mình khờ khạo...

Mà thôi...

Mình tung tăng biển trời 

Bạn chim lồng cá chậu... 

Mình tre lá ba gian

Bạn ngạo nghễ phố lầu...

Cuộc đời sòng phẳng lắm

Sướng khổ, bại thành ai cắt nghĩa được đâu. 

Còn tình bạn cứ rót đầy ly

Gác tía, lều tranh kể làm gì

Hãy để gốc tre làng làm chứng...

Thủa ấy chúng mình thích trần như nhộng 

Bắt cáy, đuổi còng rào* trước, hói* sau 

Mặc máy bay gầm rú trên đầu

Vẫn lưng trâu ôn bài, đọc sách.

Cũng dàn trận hai bên ta-địch

Lau sậy bẻ làm gươm giáo chọi nhau,

Cũng thắng thua, cũng có đứa biêu đầu

Ký hòa ước, gốc tre làm chủ tọa...

Rồi ta lớn lên mỗi người đi mỗi ngả

Cuộc trường chinh suốt mấy chục năm ròng 

Quá nửa đời người trở lại với dòng sông 

Kẻ bại người thành tóc trên đầu đều bạc...

Ừ, bạn ở nhà làm quan 

Mình bốn phương lưu lạc 

Khôn dại kiếp người 

Chớp mắt hóa Thiên thu...

Rượu làng bạn cứ rót vô

Cái tình bạn uống, cái lo để mình...

Cây đa, bến nước, sân đình

Quê hương còn đó, chúng mình còn đây 

Cớ gì không uống cho say?

Ngả nghiêng một trận, mai ngày lại xa.

Sài Gòn, 19/4/2016

*Rào, hói: tiếng địa phương Hà Tĩnh chỉ con sông, con lạch nhỏ


 VẠT NẮNG VÀ NỖI NIỀM

Bao năm rồi nào có quên được đâu

Nhìn vạt nắng ven rừng anh nhớ thời trai trẻ 

Nơi lần đầu vừa rời vòng tay mẹ

Có điệu Khô rô* thay câu Dặm quê nghèo.

Bao năm rồi những hình bóng mang theo 

Là núi già Balkan, là dòng sông Danuýp 

Là đỉnh Vitosha** ảo mờ trong cổ tích 

Là bãi Cát Vàng** lấp lánh Biển Đen

Là huyền thoại Sofia và con suối mát lành

Tên công chúa thành thủ đô bất tử***

Pirin, Ixcưr, Maritsa, Sipka** và hơn thế nữa... 

Đã thân quen như chính Tổ quốc mình.

Thung lũng hoa hồng anh đã gặp em 

Trong mùa hội tưng bừng Ka-zan-lắc** 

Chúng mình tìm nhau như trò cút bắt 

Để tình yêu kết nụ đâm cành...

Ôi, Bulgaria của ngày tháng xa xanh

Sâu đậm trong anh một thời tóc bạc

Dù triều đại đổi thay, dù cảnh xưa đã khác 

Bao năm rồi nỗi nhớ chẳng hề phai.

Anh ngồi vẽ bức tranh Vạt nắng chiều nay 

Xứ sở hoa hồng hiện về tim rạo rực, 

Những năm tháng chỉ còn trong ký ức

Mà bình yên, ấm áp đến lạ kỳ

Sài thành, 15/5/2016 * Điệu dân ca Bulgaria

** Những địa danh nổi tiếng của Bulgaria

*** Truyền thuyết về thủ đô Sofia của Bulgaria:


ĐỂ NHỚ NHỮNG MÙA ĐÔNG

Ấy là thời anh nắm chặt tay em

Đi qua những ngày đông cổ tích... 

Ấy là mối tình không về tới đích 

Nên cứ tinh khôi như tuyết đầu mùa.

Có bao giờ em đã quên chưa

Những bông tuyết đậu lần đầu trên tóc?

Em vui sướng như mình vừa bắt gặp

Nhân vật của Andecxen ở giữa đời thường...

Ôi những mùa đông cầu chữ tha phương 

Để lại buồn vui theo cùng năm tháng

Nay ngoảnh nhìn những mái đầu bạc trắng 

Nhớ cồn cào thời tuyết phủ tóc xanh...

Đanuýp hiền hòa đẹp mãi trong anh 

Như nụ hôn em một chiều băng giá

Bốn mươi năm giữa bon chen nghiệt ngã 

Vẫn ngọt ngào nồng ấm làn môi.

Anh mang theo ký ức của một thời 

Phiêu bạt mãi chưa qua vòng lận đận 

Núi rừng Balkan như là duyên phận 

Cứ hiện về những buổi sáng mùa đông.

Sài Gòn, 27/5/2016


Phượng nhớ

Phượng đỏ rợp trời, không nghe tiếng ve 

kêu Chỉ có những cơn mưa chiều xối xả

Em đã mang mùa hè về một miền xa lạ

Để ai bơ vơ khi đứng trước sân trường.

Bạn cũ bây giờ mỗi đứa mỗi phương

Nhìn phượng nở biết mùa hè đang đến

Ký ức lập lòe những ngày xưa thân mến

Nhớ bóng dáng cô thầy, thèm một tiếng ve ngân.

Hơn nửa đời người, mòn mỏi bước chân 

Một góc quê nhà, mênh mang nỗi nhớ

Bức tranh phượng hồng có hồn em trong đó 

Có cả nét dỗi hờn ngộ nghĩnh tuổi ô mai.

Anh vẫn ngồi cặm cụi vẽ tương lai

Dẫu biết sắc thu trải vàng trước ngõ,

Cuộc sống con người cũng như hoa phượng đỏ 

Cứ đến hè là rực thắm thế thôi.

Không có tiếng ve ngân, phượng vẫn đỏ một trời 

Cái nắng Sài Gòn, cơn mưa chiều vội vã

Không ngăn được anh nghĩ về quá khứ

Thương cây phượng già trước lớp và... em.

Sài Gòn, 31 / 5 / 2016


Bức tranh quê

Anh cũng có một thời thổi sáo lưng trâu

Bài học đầu tiên cũng từ cánh đồng quê yên ả 

Dù cuộc đời dẫn anh đi trăm ngả

Năm tháng tuổi thơ cứ đẹp mãi trong lòng.

Anh đã qua biết bao nhiêu dòng sông 

Bạn chăn trâu một thời vẫn nhớ

Con đê làng vẫn xanh màu cỏ úa 

Dáng mẹ gầy oằn gánh nẻo đường xa.

Nóc Giáo đường chuông chiều vẫn ngân nga 

Em đã theo chồng về xứ khác

Nơi ngày xưa anh ngồi nghe em hát

Những người yêu sau thay thế chỗ ta rồi.

Ngắm bức tranh quê lại thấy dạ bồi hồi 

Còn đâu nữa những ngày xưa thân ái 

Giá như thời gian quay trở lại

Để được ngồi đọc sách lưng trâu!

Sài Gòn 6/ 2016


Con hẻm nhỏ ở Gabrovo

Lăn lóc cả đời theo những đam mê 

Một hôm nhớ cồn cào con hẻm cũ 

Bỗng thấy lòng buồn như hoa héo rũ 

Muốn quay về thăm lại chốn xa xưa.

Có khác gì nhau nước mắt và mưa

Góc phố ấy với anh nhiều kỷ niệm

Tuổi xuân đã qua rồi, tuổi già đang đến 

Một lời thề chưa giải thủa tóc xanh.

Còn bao nhiêu ước nguyện chưa thành... 

Thôi xếp lại, bon chen làm chi nữa

Mùa thu đến bên thềm, tóc nhuốm màu cỏ úa 

Biết khi nào trả hết nợ nhân gian?

Cuộc đời như quyển sách sang trang 

Mỗi trang mở một chương hồi mới

Chỉ có trang đầu là không thay đổi 

Nhưng chẳng bao giờ cũ phải không em.

Sài Gòn, 3/7/2016

 

 Ban mai

 Câu thơ chưa kịp viết 

Ban mai ùa vào nhà 

Vươn vai bước ra cửa 

Mùa thu về quanh ta.

Lạ nhỉ, hai thứ tóc 

Hồn vẫn xanh một màu 

Ly cà phê cuộn khói 

Bỗng quên đời bể dâu.

Bức tranh còn dang dở 

Ngồi thưởng thức một mình 

Những gam màu xanh đỏ 

Nắng trộn vào lung linh.

Ui trời, em xa quá

Buổi sáng lại đa tình 

Trái tim ta khổ sở

Sóng dồn trong lặng im.

Sài Gòn- 4/8/2016


 BÊN BIỂN HỒ TRÀM

Tặng Elena và các anh chị hội viên Hội hữu nghị Việt-Bul.

Bên Hồ Tràm, nhớ Biển Đen

Ngắm con sóng lại nhớ em năm nào... 

Bao nhiêu ký ức ngọt ngào

Một thời trai trẻ đã trao em rồi.

Biển giờ còn một anh thôi

Em như cánh nhạn xa vời vợi xa... 

Đêm nay bờ cát là nhà

Ấm nồng ngọn lửa, lời ca, tiếng đàn.

Bạn bè muôn nẻo quan san

Tỉnh thức một giấc mơ màng biển xanh. 

Nào là chị, nào là anh

Nước Bul ngày ấy nay thành hội Bul.

Vây quanh ngọn lửa bập bùng

Điệu khô-rô, bản nhạc Bul tuyệt vời, 

Vui nào hơn thế em ơi

Kể chi năm tháng, quên đời dọc ngang.

Tưởng đâu trên Bãi Cát Vàng

Varna* lộng gió tay quàng vai nhau... 

Giật mình tuổi trẻ còn đâu

Giữa nhấp nhô sóng mái đầu bạc phơ...

"Dẫu đời không như là mơ"

Vẫn yêu con sóng gối bờ sáng nay. 

Dầu đời lúc tỉnh lúc say

Xa em vẫn nhớ những ngày bên em.

Em là ký ức êm đềm

Gắn anh với những nỗi niềm nước Bul.

 Lộc An-Xuyên Mộc, 25/9/2016

* Bãi cát vàng tuyệt đẹp thuộc thành phố biển Varna nổi tiếng của Bulgaria


 Dòng sông ký ức

Anh một mình trở lại với dòng sông 

Bước chân cô đơn giữa chiều hoang hoải 

Em đã theo chồng về bên ấy

Con đò buồn nằm trên bến chỏng chơ.

Những tháng ngày cùng bắt cáy mò cua 

Giờ còn lại chỉ là ký ức

Hoàng hôn xuống như mơ như thực

Anh bần thần trước những dấu chân hoang.

Cuộc đời như quyển vở sang trang

Phận con gái mười hai bến nước

Ai biết trước đâu là trong là đục

Thầm mong em được hạnh phúc bên chồng.

Rồi sẽ có ngày anh từ giã dòng sông

Bỏ lại con đò bơ vơ trên bến

Bỏ lại dòng sông bao nhiêu kỷ niệm

Cả bóng hình em những năm tháng dại khờ.

Ai chưa từng có những giấc mơ 

Khi đứng trước dòng sông quê mẹ? 

Những giấc mơ của một thời thơ bé 

Theo ta đi suốt năm tháng cuộc đời.

Sài Gòn, 13-10-2016


Tâm sự 20/10

Chẳng phải tôi không có đủ tiền

Để mua một bông hồng thật đẹp

Tặng em ngày 20/10 như bao người khác

Bởi triệu bông hồng cũng chẳng xứng với em.

Mà tôi thấy ngày này cắc cớ, vô duyên 

Với tôi ngày nào cũng là ngày phụ nữ, 

Còn nếu để tôn vinh thì chỉ mồng 8/3 là đủ 

Có cả tỷ gã khờ quỳ gối trước em.

Em đừng nghĩ rằng tôi ích kỷ nhỏ nhen 

Quả thật tôi là thằng cha nghèo kiết xác 

Chỉ có câu thơ suông giữa biển đời đen bạc 

Nhưng sẵn sàng tặng em cả trái tim.

Trái tim tôi không mua được bằng tiền 

Tôi dám chắc em sẽ thành tỷ phú

Có cả một lâu đài quanh năm mở cửa 

Mây gió trăng sao thoải mái ra vào.

Hôm nay 20/10 tôi chẳng có hoa đâu 

Em cứ đẹp như bao nhiêu ngày khác 

Tôi cứ thế mỗi ngày khao khát

Dâng tặng em cả hồn vía của mình.

Sài Gòn, 20/10/2016


 ĐÀ LẠT PHỐ

Rời Đà Lạt ngàn hoa về ngồi Đà Lạt phố*
Cám ơn ai mang Đà Lạt xuống đồng bằng
Gặp em đây rồi nhớ Xuân Hương, Thủy Tạ...
Nhớ những chiều phố núi mây giăng.

Em có chạnh lòng khi xa Đà Lạt không
Nhìn em đăm chiêu bên ly kem lạnh
Thoáng trong anh một chút gì ảo ảnh
Đà Lạt chắc buồn khi vắng bóng em?

Những con đường rất đỗi thân quen
Sương lạnh níu chân em mỗi sáng
Bỗng một hôm rộn ràng con hẻm vắng
Khoác áo cô dâu em bước theo chồng.

Anh tự nhủ mình, thôi sáo đã sang sông...
Có ai ngờ gặp em ở đây: Đà Lạt phố
Bao nhung nhớ tưởng đã thành quá khứ
Phút giây thôi kỷ niệm bỗng ùa về...

Ai đã một thời tuổi trẻ si mê
Hình bóng cũ đâu dễ gì quên được.

Sài Gòn, 20/10/2016
* quán cà phê Đà Lạt phố ở Sài Gòn

 

 Em hay là ảo ảnh?

Có chiếc lá vàng vèo qua cửa sổ 

Ban mai thơm thảo tràn vào nhà 

Sáu mươi chưa qua cơn mộng mị 

Mùa thu tượng hình kiêu sa.

Câu thơ cho em ta chưa kịp viết 

Nắng sớm đã chèn nát giấc mơ

Có thật em không hay chỉ là ảo ảnh 

Em vừa vớt ta chết đuối dưới hồ.

Đáng lẽ em không nên làm thế 

Khai sinh ra ta lần nữa để làm gì 

Cái hồ ấy là bí mật của riêng ta 

Chỉ ta thôi mới có quyền sở hữu.

Làm sao em biết ta đang chìm mà đến cứu 

Hay số phận sắp đặt để ta gặp nhau,

Rồi em lại đưa ta lên Thiên đường

Trước khi ném ta vào địa ngục?

Em đã ngồi bên ta trong đời thực

Nhưng ta không dám chạm tay em, vì sợ

Em sẽ tan như ảo ảnh giữa ban ngày

Bởi Thiên thần nào cũng có cánh và... biết bay.

Sài Gòn, 22/10/2016


Dã quỳ & em
                        Tặng K. Th

Em như hoa dã quỳ trong gió hồn nhiên 

Đến mùa thu là bừng nở

Mặc nghiệt ngã nắng mưa bão tố

Kiêu hãnh dâng đời như lẽ sống, thế thôi.


Anh dõi theo em từ góc biển đến chân trời 

Như một kẻ tình si giấu mặt

Câu thơ lẫn trong nỗi chiều đắng đót

Ai đi dệt mộng hoa vàng?


Chẳng phải nơi quyền quý đài trang

Tự đội đất vươn lên, hít khí trời mà sống 

Thả hồn cùng mây bay, gió lộng

Biết phận mình cứ thế mà xanh...


Anh ước mình là hạt sương long lanh 

Để tan chảy vào trong em mỗi sáng, 

Đã biết cuộc đời chỉ là hữu hạn

Thì cùng nhau xanh đến tận cuối mùa.

Sài Gòn, 13-11-2016

 

Cây sung trên đỉnh Hoành Sơn quan

Bám vào gạch đá khô cằn mà tươi xanh

Như con người quê tôi xứ Nghệ,

Cây sung trên đỉnh Hoành Sơn quan ngạo nghễ 

Vươn lên giữa trời, cho quả ngọt trái thơm.

Tôi đứng nhìn về nẻo quê hương

Bồi hồi nhớ câu thơ Bà Huyện

Một dải gấm vóc trên rừng dưới biển 

Sao nước non đau đến tận bây giờ?

Sài Gòn, 10-2016


 Lục bát cho em 20/11
                   Mến tặng các cô giáo bạn tôi

Dòng sông bên lở, bên bồi

Con thuyền nhân ái vẫn bơi giữa dòng, 

Biết bao mùa lúa trổ bông

Có bao nhiêu khách qua sông nhớ đò?


Mẹ xưa tần tảo thân cò,

Mái chèo em với con đò chông chênh, 

Bao nhiêu nghĩa, bấy nhiêu tình

Chở che cánh hạc vươn mình xa bay.


Mật thì ngọt, rượu thì cay

Công Cha, nghĩa Mẹ, ơn Thầy em ơi, 

Đã mang lấy nghiệp trồng người 

Trái tim đỏ để cho đời mãi xanh...


Ước gì em hiểu lòng anh

Mến thương em mới kết thành nhân duyên, 

Ngọn đèn thao thức hằng đêm

Mượn câu lục bát nỗi niềm sẻ chia.

Sài Gòn, 11/2016


 Thao thức

Lại một đêm anh nằm thao thức

Năm canh dài nghĩ ngợi vu vơ

Em đã thắp trong lòng anh ngọn lửa 

Trăng thượng tuần nhòm cửa sổ đòi thơ.

Cứ tưởng đâu đã qua thời nông nổi 

Cánh cửa tình yêu cũng khép lại rồi 

Em mang tặng mũi tên Eros

Thêm một lần tim rỉ máu, tim ơi.

Hình ảnh em chập chờn trong mộng 

Trái tim anh nổi loạn mỗi ngày

Không ai biết chỉ một mình anh biết 

Chẳng thể nào hóa giải được cơn say...

Mây lay trên đầu còn biết nói gì đây 

Em thì trẻ, già anh chưa chín tới 

Biết thời gian, nắng mưa tắm gội 

Ngồi bên em mà chẳng thốt nên lời.

Em bâng quơ nhìn về phía chân trời 

Anh nhận ra, em có điều khó nói... 

Hoàng hôn buông tím cả chiều diệu vợi 

Duyên cớ gì ta không hiểu lòng nhau?

Anh lại ngu ngơ như cái thủa ban đầu 

Em cũng biết tình yêu không có tuổi, 

Cánh chim bằng hơn nửa đời rong ruổi 

Bỗng dịu dàng như cánh én chiều xuân.

Sài Gòn, 21-11-2016

 

 RU EM...

Khuya rồi, thôi ngủ đi em

Tay anh thay chiếc gối mềm đêm nay 

Đưa em vào giấc mộng say

Đừng trăn trở nữa, đắng cay nhiều rồi.

Thức làm gì nữa em ơi

Để lòng anh cứ bồi hồi chẳng yên

Đời mình toàn những truân chuyên 

Nẻo bình yên, nẻo ưu phiền chênh chao.

À ơi... em ngủ ngoan nào

Ngoài kia có tiếng thì thào của đêm 

Hình như gió cũng rất hiền

Ánh trăng mười sáu bên thềm lả lơi.

Một mình anh thức đủ rồi

Nhân gian như ván cờ người nhiễu nhương 

Vòng xoay thế sự vô thường

Bàn tay năm ngón yêu thương vỗ về.

Anh theo đuổi những đam mê

Tảo tần em giữa bộn bề áo cơm... 

Khuya rồi, thôi ngủ đi em

Để anh thức nốt cho tròn trịa đêm.

Sài Gòn, 25/11/2016

  

 Phía không em

Không hẹn hò anh vẫn đợi đấy thôi
Một tiếng chuông reo, một dòng tin nhắn...
Những phút lặng yên bên ly cà phê đắng
Anh nhận ra mình ở phía không em.

 Phú Mỹ Hưng, 28-11-2016

 

Vô đề

Khi ta muốn quên đi quá khứ
Chính là lúc kỷ niệm ùa về
Ta muốn dọn cho tâm hồn nhẹ bớt
Em lại hiện hình với những đam mê.

Cảm ơn em, mỗi sáng mai thức dậy
Nhìn nụ cười em rạng rỡ mỗi ngày
Có thể em vô tư không biết được
Hạnh phúc chính là khi trái tim say.

  Phú Mỹ Hưng, 29-11-2016

 

 Trái tim mong manh

Tôi có chờ có đợi gì đâu
Chỉ biết yêu bằng trái tim chân thật
Em quất những ngọn roi đau buốt
Làm trái tim tôi rớm máu nữa rồi.

Chỉ là lời nói dối ngọt ngào thôi
Nhưng trái tim mong manh dễ vỡ
Nếu chẳng yêu nhau cần gì đau khổ
Em đã biết rồi sao nỡ thốt ra.

Cứ để tôi như những tháng ngày qua
Cứ để mặc cho trái tim lạc lối
Mũi tên Eros* không thể nào thu lại
Khi đã một lần rời khỏi dây cung.

Chẳng ai biết ở đâu là giới hạn cuối cùng
Nhưng yêu và được yêu là món quà Thượng đế
Cứu rỗi con người vượt qua dâu bể
Không thể vô tình đùa giỡn được em ơi.

Sài Gòn, 5-12-2016

Trái tim khờ dại

"Khi nhớ, nhớ cùng trong mộng tưởng
Khi riêng, riêng cả mối tình chung "*
Nếu em đọc được lời thơ ấy
Sẽ hiểu lòng anh lúc nhớ nhung...

Không thước kích nào đo đếm được
Mà như nỗi nhớ nặng ngàn cân
Chao ôi, ai sớt giùm ta với
Cho thơ còn chỗ để nẩy mầm.

Em dẫn anh lên đỉnh Vu Sơn
Tưởng như lạc lối giữa Thiên đường
Mãi yêu, nào biết tình yêu ấy
Cứa nát hồn anh những vết thương...

Ta vẫn yêu như thủa xanh đầu
Trái tim khờ dại gửi về đâu
Thôi đành gom hết yêu thương lại,
Để cảm ơn đời biết được đau?

Sài Gòn, 6-12-2016 * thơ Tú Xương.

  

Chiếc áo tơi của Mẹ

Chiếc áo tơi của mẹ ngày xưa
Che nắng, che mưa, che cuộc người lam lũ,
Theo tôi đi khắp bốn phương trời
Xuyên suốt thời gian, không bao giờ cũ.

Chiếc áo tơi đi vào ca dao, tục ngữ
Có cả một đời vinh nhục hiện sinh
Gắn với người dân Xứ Nghệ kiên trinh
Trở thành biệt danh, làm nên lịch sử.

Kể từ ngày tôi bước chân ra đi
Đến hôm nay đã bốn mươi năm đủ
Và mãi mãi sau này cũng thế
Vật đổi sao dời, vẫn áo tơi mang theo.

Tôi lớn lên nhờ hạt gạo quê nghèo
Độn với ngô khoai tháng ngày đắp đổi,
Nắng sém da người, mưa dầm bão nổi
Chiếc áo tơi thay thế hoàng bào.

Đã bao giờ có ai hỏi vì sao
Dân áo tơi-dẻo dai đến thế?
Sông núi đó sinh ra người chữ nghĩa
Không con chữ nào thiếu hơi ấm áo tơi.

Mẹ tôi quanh năm bám đất bám trời
Áo tơi trên lưng một đời vất vả
Bước chân tôi dọc ngang trăm ngã
Dạt dẽo nơi nào cũng nhớ chiếc áo tơi.

Xin được một lần sám hối quê ơi
Thương quê lắm. Chút tâm hèn bất lực,
Biết bao người còn trong vòng cơ cực
Câu thơ tôi chưa lật nổi luống cày.

Sài Gòn, 7-12-2016


Dại khờ

Em đã vô tình xé nát giấc mơ tôi
Tôi nông nổi làm tim em nguội lạnh,
Để từng đêm giấc mơ về ám ảnh
Tình yêu em chết từ lúc bắt đầu.

Biết lấy gì để ve vuốt nỗi đau
Hình bóng em chập chờn từng cơn ngủ
Chưa hợp đã tan buồn nào hơn thế nữa
Vì dại khờ tôi đã đánh mất em.

Những chiếc lá mùa thu chao liệng qua thềm
Tôi biết lắm thời gian không chờ đợi
Nhưng nếu được một lần quay trở lại
Tôi vẫn dại khờ như thế trước em thôi.

Ai đã từng yêu xin hãy hiểu giùm tôi
Vì sao tôi phải lòng em đến thế?
Em không phải Thiên thần, em không còn thơ trẻ...
Dẫu thế nào... tôi vẫn cứ yêu em.


 Ước...

Anh ước gì mình chưa từng gặp gỡ
Chưa một lần trong nồng ấm vòng tay
Nụ hôn kia như ly rượu còn đầy
Thì đã chắc không ai người đau khổ.

"Yêu là chết ở trong lòng một nửa"*
Nếu không yêu coi như chết toàn phần
Thà buộc mình vào sợi dây oan
Chứ không để cho tâm hồn hóa đá.

Đã trót yêu em rồi, thì thiên hạ
Cả tỷ người có cũng là không,
Anh lại ước mình thành Lý Bạch tiên ông
Để được một lần say tuý luý.

Bởi em ơi, tình yêu thường ích kỷ
Xa nhau rồi tím tái cả câu thơ,
Nếu chúng mình chưa gặp gỡ bao giờ
Thì sáng thu nay bầu trời đẹp lắm.

Sài Gòn, 10-12-2016

* thơ Xuân Diệu: Yêu là chết ở trong lòng một ít.

  

Em đi...

Em đi, ừ nhỉ em đi

Để anh như cánh chim di rã rời,

Biết đâu ở cuối chân trời

Con đò xưa vẫn đợi người sang ngang.


Anh gom hết lá thu vàng

Buộc vào sợi nhớ, cho đàn chùng dây 

Bao nhiêu kỷ niệm vơi đầy

Em đi, để lại tháng ngày buồn tênh.


Ngõ về ở phía chênh vênh

Bước cao bước thấp gập gềnh khó đi, 

Đã mơ chung một lối thuỳ

Giờ không em còn nghĩa gì mai sau.

Anh về cuốc đất trồng rau

Đào ao thả cá, hẹn nhau cuối mùa... 

Vẫn là một giấc xa xưa

Mà anh mơ tận bây giờ đó em.

Sài Gòn, 11-12-2016

  

Anh lái đò

Biết có một ngày em nhớ bến xưa

Nơi con đò cũ cắm sào chờ đợi?

Bao nhiêu người ra đi, bao nhiêu người trở lại 

Anh lái đứng nhìn về phía xa xăm.


Có một lời thề hẹn buổi trăng rằm 

Anh lái đò vẫn nhớ mong da diết,

Sao người ấy ra đi biền biệt

Bấy nhiêu năm mà chưa thấy quay về?


Bởi đường xa hay người phụ lời thề? 

Con đê làng cỏ bao mùa thay lá

Mái tóc xanh đã nhuốm màu sương giá 

Anh lái chờ xộc xệch một đời trai...


Rồi một buổi chiều khi nắng tàn phai 

Cùng bước xuống đò có người thiếu phụ 

Tư thế khoan thai với hai con nhỏ

Mùi phố phường thơm ngát cả triền sông.

 

Có phải người năm cũ đây không? 

Cụp nón xuống anh lái đò che mặt 

Phút giây thôi thấy tim mình quặn thắt 

Anh nhổ sào lầm lũi đẩy đò trôi.


Thiếu phụ nhìn anh chẳng hỏi một lời 

Hoàng hôn buông nhuốm màu tím tái 

Khách đã rời đò, còn quay đầu lại

Con đò rùng mình loạng choạng lướt mau...


Khách đi đò buồn bã sáng hôm sau 

Không còn thấy anh lái đò quen thuộc,

Có người bảo từ đêm hôm trước

Anh đã bán đò, bỏ bến đi xa.

Sài Gòn 12-12-2016


Heo may

Em ơi hôm nay trời lạnh

Sài Gòn có chút heo may

Anh đi lang thang ngoài phố 

Nhớ em Đà Lạt những ngày...


Phôi Pha đường Huỳnh Thúc Kháng 

Mỗi chiều góc quán đợi em

Anh vẫn hay đùa cô chủ

Xin vay cái lúm đồng tiền...


Thời gian trôi đi nhanh quá 

Nào ai níu lại được đâu 

Phố núi mùa này buốt giá 

Thế mà ta đã xa nhau.


Anh trở về nơi đô hội

Tháng ngày tóc phủ thêm sương, 

Duyên mình trời xe có vậy

Cuộc tình như sợi tơ vương.

 

Mong sao em dừng đúng bến 

Hạnh phúc tròn vẹn lứa đôi 

Anh gửi niềm tin vào Chúa 

Lời nguyện cầu chỉ thế thôi.


Heo may tràn về trên phố 

Đủ màu sắc phục đua chen 

Anh bám theo cô áo đỏ 

Tưởng rằng người ấy là em...


May mà chưa bị đánh ghen.

Lái Thiêu, 13-12-201


 Bài thơ buồn

Cảm ơn em, người em gái chưa quen 

Đã tặng tôi một bông hồng mỗi sáng 

Một bông hồng kèm lời chúc nồng thắm 

Cũng an ủi tôi hạnh phúc mỗi ngày.


Tôi hiểu rằng hoa ảo trên phây (facebook) 

Nhưng tấm lòng của em rất thật,

Chỉ tiếc trái tim tôi quá chật

Biết còn chỗ nào dành cho em?


Bài thơ buồn tôi rút ruột hằng đêm

Là chia sẻ chút tình riêng trong đó

Thầm gửi cho em qua từng con chữ

Như món quà thương tặng một người dưng.


Tôi phải đâu là cây cỏ vô thường

Vẫn biết tình yêu vui buồn ấm lạnh, 

Vòng tay bé không ôm tròn ảo ảnh,

Thôi cũng đành mắc món nợ nhân gian...

Sài Gòn, 13-12-2016

 

 Bài thơ tình dang dở

Bài thơ tình anh viết cho em

Đi hết kiếp người vẫn còn dang dở, 

Em băng qua đời anh nồng nàn bão tố 

Anh chỉ chống chèo đâu kịp nghĩ suy.


Còn lại gì khi cơn bão qua đi?

Anh nhặt nhạnh thương đau làm chất liệu, 

Để có câu thơ nên vần nên điệu

Phải qua khổ đau mới biết chuyện con người.


Không lang thang đâu biết gió mưa rơi 

Không trôi nổi lấy gì thi sĩ hóa,

Khi thấy trái tim mình băng giá

Anh lại ngồi rút ruột làm thơ.


Những lúc tâm hồn cảm thấy bơ vơ

Lòng thoáng lạnh trước màn hình trống vắng, 

Lại có tình yêu em sưởi nắng

Như mùa xuân tươi mát nụ mầm.


Bài thơ tình viết mãi không xong

Đi suốt kiếp người vẫn còn dang dở...

 Sài Gòn, 19-12-2016


 Lời chân thật

Những đắng cay ta nhấm cũng nhiều rồi

Giá như uống say mà quên được đời đen bạc? 

Thì ta cũng noi theo gương Lý Bạch*

Ngất ngưởng một lần cho thỏa kiếp bể dâu.


Nhưng thơ ta buồn, đời có hết buồn đâu

Giươm chém xuống nước, nước càng chảy xiết** 

Lấy rượu giải sầu, sầu thêm da diết

Chén tương tư càng uống lại càng đầy.


Đã trót sinh ra trong cõi tạm này

Ai cũng đi qua vui buồn khổ hạnh 

Thì người ơi, tình yêu là cứu cánh 

Nâng ta lên trên băng giá tinh cầu...


Bến sau cùng chưa biết cập nơi đâu 

Chỉ xin Chúa một điều duy nhất 

Trái tim con nói những lời rất thật 

Con đang yêu. Xin Chúa hãy độ trì.

Sài Gòn, 20-12-2016 * Lý Bạch ( 701-762) Thánh Thi đời thịnh Đường.

** Mượn ý hai câu thơ của Lý Bạch trong bài Tuyên Châu trên lầu Tả Diệu tiễn biệt Tạ Như Thúc Vân: Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm.

 

 Sông Quê

Ấy là con sông Vịnh quê tôi

Một thời trẻ trâu đuổi còng bắt cáy

Có bóng dáng của một người em gái 

Khắc trong tim suốt năm tháng vào đời.


Tôi đã đi khắp bốn phương trời

Qua bao miền quê, qua bao thành phố 

Con sông nào cũng bên bồi bên lở

Đi đến nơi nào cũng nhớ một triền đê.


Bận rộn mưu sinh ít có dịp quay về

Con sông tuổi thơ dùng dằng không chảy 

Ký ức về dòng sông sao hiền hòa đến vậy 

Sáng xuống chiều lên, con nước lớn ròng.


 Bãi bồi xưa còn in dấu trong lòng

Tiếng gọi đò vẫn vọng về giấc ngủ 

Nhưng hình ảnh một thời không còn nữa 

Sông Vịnh ơi thương nhớ biết chừng nào.


Mỗi lần trở về lòng dạ cứ nôn nao 

Trên con đê làng bước chân thầm lặng 

Ai hiểu được tâm hồn tôi trĩu nặng 

Ngẫm thương quê rồi lại thương mình.


Cảnh cũ người xưa, chẳng dễ đâu tìm 

Có đứa bạn đã hòa vào với đất

Vài đứa ở lại quê miếng ăn còn chật vật 

Nhiều đứa đi xa cũng chưa hết bộn bề.


Tôi mừng thầm trước thay đổi của quê

Những mái ngói tầng cao, những con đường lát đá 

Sông Vịnh đôi bờ bần xanh rợp lá

Kỷ niệm xưa hoang hoải những ngày đông.


Nhìn cây cầu ngạo nghễ qua sông 

Lại nhớ con đò ngang thủa trước 

Phiên chợ Ngâm đôi bờ xuôi ngược 

Bóng mẹ đi về đòn gánh lệch vai.


Nắng cháy trưa hè, giá rét giêng hai 

Trên lưng trâu ôn bài, đọc sách

Ngọn đèn dầu hàng đêm leo lét

Soi sáng đường tôi suốt tháng năm dài.


Dù ở nơi đâu trên trái đất này

Sông Vịnh trong lòng thương nhớ mãi 

Mỗi lần ra đi, hẹn ngày về lại

Mai xa rồi, sông Vịnh nhớ tôi không?

Sài Gòn, 22-12-2016


Mùi quê

Quá nửa đời, mùi rơm rạ đã phai 

Phẳng phất quanh tôi chỉ mùi phố thị 

Nhưng quê hương ở trong lòng vẫn thế 

Gần gũi thân quen chưa nhạt bao giờ.


Mỗi cuộc đời mỗi số phận đẩy đưa 

Năm tháng tuổi thơ lúc nào cũng đẹp 

“Đất khách muôn trùng vẫn là chật hẹp 

Quê nhà một góc nhớ mênh mang.” *


Em gắn bó với đồng chiều mái tóc pha sương 

Anh phiêu bạt bốn phương trời mòn mỏi 

Được mất, bại thành, qua thời nông nổi

Sáu mươi năm vẫn một lối đi về.


Háo hức mỗi lần anh trở lại quê

Như đứa trẻ, nhọc nhằn tan biến cả 

Được đứng cùng em hít mùi rơm rạ 

Mới thấy yêu sâu đậm mảnh đất nghèo.

 Ôi mùi quê-mùi rơm rạ gieo neo 

Ta như đứa trẻ nhớ mùi mồ hôi Mẹ.

Sài Gòn, 25-12-2016 * Mượn ý câu thơ của Trịnh Bửu Hoài.


 Bài thơ khép lại 60 năm

 Lá thu rụng vương đầy trên lối nhỏ

 Ngoảnh lại nhìn qua tuổi sáu mươi

 Chớp mắt cuộc đời vèo quá nửa

 Có ước mơ còn chưa kịp nẩy chồi.


 Xin chào nhé hơn nửa đời kiêu bạc

 Ta trở về trả nợ áo cơm

 Cứ vắt cạn đời ta mà lọc

 Trái tim ta đủ cung bậc yêu hờn...


 Xin tạ tội những người con gái đẹp

 Ai bây giờ còn tiếc tuổi thanh xuân?

 Khi ta hiểu tiếng hàng mi em khép

 Hai vai ta đã vướng bận bụi trần.


Xin gửi lại bài thơ tình ướt át

Mộng giang hồ làm nát một đời trai

Ta đã muốn được lấp sông dời núi

Câu thơ suông không nuôi nổi hình hài.


Thôi chào nhé sáu mươi năm lận đận

Vinh nhục, bại thành còn có nghĩa gì đâu,

Ta trở về với hai bàn tay trắng

Và lại yêu em - yêu như thủa ban đầu.

Sài Gòn 25-12-2016


GIỮA THỰC & MƠ
Thơ Xuân Lộc

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN

65 Nguyễn Du, Phường Nguyễn Du, Quận Hai Bà Trưng, TP. Hà Nội
Tel & Fax : 24.38222135

E – mail : nxbhoinhavan65@gmail.com https://nxbhoinhavan.vn

Chi nhánh miền Nam

371/16 Hai Bà Trưng, Quận 3, TP. HCM Tel & Fax: 028.38297915

Email: nxbhnv.saigon@gmail.com

Chi nhánh miền Trung và Tây Nguyên

65 Nguyễn Thị Định, Thành phố Đà Nẵng
Tel: 023.63849516

Email: nxbhnv.mientrungtaynguyen@gmail.com

Chịu trách nhiệm xuất bản:

Giám đốc

NGUYỄN THUÝ HẰNG
Chịu trách nhiệm nội dung: Tổng biên tập

ĐÀO BÁ ĐOÀN

Biên tập: Nguyễn Chí Hoan Vẽ bìa: Xuân Lộc

Sửa bản in: Xuân Lộc

In: 1000 cuốn; khổ 14 x 20 cm tại nhà in Minh Hiển

Địa chỉ cơ sở: 69/8A Nguyễn Cửu Đàm, P. Tân Sơn Nhì,

Quận Tân Phú, TP.HCM

Số xác nhận ĐKXB: 3121-2024/CXBIPH/40/HNV

Số quyết định xuất bản:1092/QĐNXBHNV; ký ngày: 19-9-2024
In xong và nộp lưu chiểu: Quý 4-2024

Mã ISBN (dạng số): 978-604-493-315-3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét