LỜI TRI ÂM
Bước qua tuổi Tri-Thiên-Mệnh, nghoảnh lại thấy mình còn
mắc nợ cuộc đời nhiều quá, chưa làm được điều gì thực sự có nghĩa trong
cõi nhân sinh ngắn ngủi này-Kể cũng buồn.
Một người đã mang trong
mình dòng máu xứ Nghệ thì ắt phải ít nhiều duyên nợ với văn chương. Ấy
cũng là lẽ tự nhiên. Xứ sở đất cát và gió Lào đó Thiên nhiên có ưu ái
cho thứ gì đâu ngoài cái khí phách ngang tàng và chút tâm hồn lãng mạn,
phóng khoáng nhưng rất đỗi sâu sắc của con người.
Nửa đời đam mê. Nửa
đời chân đã đi qua bao miền quê, phố thị, Á-Âu nửa vòng trái đất có dư.
Đã thưởng ngoạn bao nhiêu kỳ quan thiên nhiên hoàn mỹ, đọc được bao
nhiêu áng văn hay, đã nếm trãi tột cùng của hạnh phúc và nhấm nháp tận
cùng khổ đau của một kiếp làm người.Vậy mà vẫn chưa viết nỗi cho mình
được vài dòng ưng ý-Càng buồn lắm thay.
Nay bắt chước người đời tạo
cho mình một mảnh vườn con, ươm năm bảy loài hoa, vài vuông cỏ lạ, một
ít nắng chiều. Khi vui thì ngắm nhìn những bông hoa đang thời xuân sắc,
lúc buồn thì nhặt mấy lá vàng cũng gọi là một chút sẻ chia. Chẳng phải
gác tía lầu son, có thêm một mảng xanh nho nhỏ cũng mong làm vơi đi chút
ít khô cằn của hoang mạc vậy. Trên những nẻo đường cát bụi phù du, nhọc
nhằn cơm áo, e có lúc thấy lòng mình trống vắng. Xin mời bạn dừng ghé
vào chơi, mọi lời khen chê bạn đều nhận được sự biết ơn và lòng tri âm
sâu sắc của trang chủ.
Nhà thơ E.Evtushenko viết:
Mỗi con người ra đi không thể nào tái tạo,
Mỗi vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ .
Tôi muốn kêu lên, kêu lên điều ấy
Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa.( Bằng Việt dịch)
Vâng-tâm linh của mỗi con người và vũ trụ là hai cái vô cùng của tạo
hoá. Chẳng thể nào mong bạn có chung những dòng suy nghĩ, chỉ cần bạn có
chung một chút tâm hồn đồng cảm với cái đẹp và chút lòng trắc ẩn trước
nổi khổ đau của đồng loại là ta đã có thể cùng nghiêng chén khà lên một
tiếng cho vơi bớt nỗi cô đơn tràn ngập kiếp người. Cho cuộc đời có thêm
hy vọng.
Còn nghĩa gì đâu khi đời hết nợ nần , chẳng còn hy vọng . Phải không bạn ?
Thôi thì:
Vui buồn cũng kiếp lênh đênh
Đâu mơ-đâu thực, đâu mình-mình đâu?
Xuân Lộc – Sài gòn-Noel 2004 (Trích lời tựa tập thơ Vọng ngày xanh-2005)
Hân hạnh chào đón bạn bè ghé thăm mảnh vườn Văn chương hội ngộ.
Nguyễn Xuân Lộc
Sinh 1956, Nguyên quán: Kỳ Hải-Kỳ Anh-Hà Tĩnh
Học Trường phổ thông cấp 3 Kỳ Anh niên khóa 1973-1976
Học Trường máy nông nghiệp G.Dimitrov- Mezdra-Bulgaria 1976-1981
Làm việc tại Gabrovo-Bulgaria 1982-1987
Sống và kiếm ăn tại Sài Gòn từ 1988. Hội viên HNV TP. Hồ Chí Minh
Quan niệm cuộc sống:
“Hạnh phúc trong đời dẫu biết mong manh
Cứ gieo cấy, sẽ có ngày gặt hái
Cứ hy vọng, cho dù lòng tê tái
Còn nghĩa gì đâu khi đời hết nợ nần.”
Xuân Lộc
Tác phẩm:
– Vọng ngày xanh-thơ. Nhà xuất bản tổng hợp TP.HCM 2005
– Kỳ Anh ngâm khúc. Nhà xuất bản Hội nhà văn 2019
– Bulgaria-Nơi ngày xưa tôi sống. Nhà xuất bản Hội nhà văn 2019
– Khúc giao mùa-thơ. Nhà xuất bản Hội nhà văn 2022
– Cho em mùa thu-thơ. Nhà xuất bản Hội nhà văn 2022
– Kỳ Anh; Hương đất & Tình người-Biên khảo. Nhà xuất bản Hội nhà văn 2022
- Giữa thực & mơ. NXB Hội nhà văn 2024
–Còn nhiều tác phẩm chờ xuất bản...
Tham gia trong các tuyển tập :
- Nối hai đầu thế kỷ-nhà xuất bản Hội nhà văn 2014
- Biển gọi-1000 năm thơ biển Việt Nam- NXB Hội nhà văn 2015
- Huyền thoại mẹ-nhà xuất bản Văn học 2016
- Sóng Tam Bạc Nhà xuất bản Hải Phòng 2021E-mail: mrxuanloc@yahoo.co.uk , mrxuanloc@icloud.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét