Xuân Lộc
“ Nếu phải chia cho người yêu một nửa
Thì em ơi, nhận lấy
khoảng đời đầu
Cái khoảng đời vời
vợi nhìn nhau
Đằm thắm thời gian
không mùa ranh giới “
Vũ
Đình Văn
Khi tôi sinh ra mưa bão ngút trời
Cha bồng tôi leo nóc nhà tránh lụt
Tôi lớn lên với mưa phùn, rét bấc
Nắng lửa, gió Lào thiêu rộp áo tơi.
Buổi ra đồng, buổi đến lớp học bài
Đôi chân đất đi tận cùng bờ bãi
Bắt cá, mò cua, đêm không sợ hãi
Bóng ma trơi nhấp nháy cuối làng.
Dòng sông quê cũng có bến đò ngang
Cũng có con đê úa vàng ngọn cỏ
Để khi xa tôi gieo vần nỗi nhớ
Nỗi nhớ làng, nhớ bạn, nhớ trăng thanh.
Bên đèn dầu le lói suốt năm canh
Trên lưng trâu trãi bốn mùa mưa nắng
Cha lặng lẽ gieo mầm qua năm tháng
Lật từng trang tôi khám phá cuộc đời.
Tuổi thơ của tôi cứ thế dần trôi
Trong bom đạn, trong tình người nồng ấm
Trong vòng tay cha một đời chai sạn
Trong sự hy sinh của mẹ âm thầm.
Khi tôi lớn lên biết giận, biết hờn
Em tặng tôi nụ hôn đầu vội vã
Mái tóc em chỉ thơm mùi rơm rạ
Mà suốt đời phẳng phất ở trong tôi.
Bom đạn qua rồi, tôi tuổi hai mươi
Rời xóm nhỏ, xa em, đi biền biệt
Bước trường chinh đêm ngày mãi miết
Bóng quê hương in dấu ở trong lòng.
Tôi ôm theo cả gió nội hương đồng
Với hoài bão mẹ cha hằng ấp ủ
Mỗi bước đi xa, trông về quê cũ
Nhớ lối mòn hai đứa vẫn chung đôi.
Có những chiều lệch bước Sông Bôi
Gửi thương nhớ theo bè xuôi con nước,
Những sáng ban mai đê Sông Hồng cỏ ướt
Bước chân tôi bổng thấy ngập ngừng.
Bạn bè của tôi mỗi đứa mỗi phương
Chung lý tưởng, chung giường, chung lán trại
Đêm Thanh Trì cóc nhái kêu oai oải
Gió bấc về nằm quắp gối ôm nhau.
Hà Nội về đêm tiếng những con tàu
Leng keng dọc Bờ Hồ, Phố Huế
Chúng tôi bên nhau những chàng trai trẻ
Cứ lơ ngơ như kẻ lạc đường.
Ký ức đầu một tối ở Từ Sơn
Ngôi chùa vắng mình tôi ngồi với muỗi
Vui bè bạn nên quên giờ lán trại
Nhà Kinh Bắc cổng kín tường cao...
Đêm ấy Bắc Ninh biết mấy tự hào
Giày uy lích, com lê đen bóng mượt
Chuẩn bị lên tàu rời xa đất nước
Vừa bồn chồn, vừa rạo rực bước chân.
Tôi bắt đầu những năm tháng xa phương
Đồng Đăng, Bằng Tường, Thiên Tân, Vũ Hán
Con tàu đi qua Trung Hoa rộng lớn
Rời Bắc Kinh, Mãn Châu Lý, Baikal
Xuyên Xibiri tuyết trắng ngập tràn
Đến Mạc Tư Khoa, Bacu, Kiev
Phút ngắn ngũi dừng chân Bucarest
Đanuýp qua cầu gặp điệu khô rô.( horo)
Mười lăm ngày đêm, mong mỏi từng giờ
Xứ sở Hoa Hồng là nơi hội ngộ
Xa quê mẹ mười lăm ngàn cây số
Hai khung trời một nỗi nhớ mênh mang...
Cuộc đời tôi như cuốn vở sang trang
Trường, bạn mới và thầy, cô cũng mới
Hai mươi tuổi lại bắt đầu học nói
Cứ ê a đọc từng tiếng vở lòng.
Dân tộc Bulgari cũng thật lạ lùng
Khi nhất trí lại lắc đầu lia lịa
Lúc gật đầu nghĩa là không đồng ý
Xin đừng quên , sẽ mắc vạ có ngày...
Thời gian trôi như cánh chim bay
Vừa học chữ vừa học nghề mê mãi
Năm tháng đi qua, ngoái đầu nhìn lại
Những phong thư rồi cũng vắng dần.
Khi biết tin em đi lấy chồng
Chân tôi đã qua nửa vòng trái đất,
Sông Hồng, Trường Giang, Nêva, Đanuýp
Hắc Hải-Biển Đen vời vợi nghìn trùng.
Hơn mười năm cầu chữ tha phương
Em tay bế tay bồng nơi bến cũ
Cha mẹ tôi vẫn quần chằm áo vá
Rãi mồ hôi theo những luống cày.
Biết bao lần giữa làn tuyết trắng bay
Nước mắt tôi rơi qua thời trai trẻ,
Công dưỡng sinh kể làm sao cho xuể
Tôi bơ sữa trời âu, cha mẹ vẫn dưa cà...
Tương lai còn mờ ảo chốn trời xa
Bao hy vọng cha chờ mẹ đợi
Năm tháng ấy là một thời nghèo đói
Chút quà về làng xóm cũng vui lây.
Tôi chắt chiu từng tháng từng ngày
Nhen hy vọng qua từng con chữ
Khi quê hương ngập trong binh lửa
Tôi trở thành sứ giả ngây ngô.
Có xa quê mới biết nhớ cánh cò
Biết thương mẹ tảo tần hôm sớm
Mới cảm được bữa cơm đồng cà mắm
Thấm tình làng nghĩa xóm quanh ta...
Rồi một ngày tôi bổng nhận ra
Trái tim mình hình như lỗi nhịp
Bỏ lại sau lưng tháng ngày cô tịch
Tôi như con ong chăm chỉ với đời.
Cơn gió nào mang em đến bên tôi
Núi rừng Balkan kết vòng duyên nợ
Em như một Thiên thần bé nhỏ
Tôi được làm hoàng tử không ngai.
Gặp em rồi còn biết nói gì đây
Nào biết đâu Thiên đường, địa ngục
Em trẻ đẹp tôi thì nhiều cảm xúc
Dưới gầm trời còn thấy mỗi em thôi.
Từng công viên, từng ghế đá ta ngồi
Tay trong tay qua từng góc phố nhỏ
Những trưa hè trãi mình trên thảm cỏ
Những sáng mùa đông giữa tuyết trắng ngập trời.
Bãi Cát Vàng, Varna, Burgas, Bela* ơi
Tôi đã có những tháng ngày cổ tích
Gọi Biển Đen mà nước xanh ngọc bích
Con sóng dịu êm ru tôi suốt một đời.
Thung lũng hoa hồng, hạnh phúc lứa đôi
Chim kết cánh tháng ngày yên ả
Em tặng tôi những thiên thần bé nhỏ
Tôi làm cha, em được gọi mẹ hiền.
Có gì đẹp bằng ánh mắt thần tiên,
Nụ cười nhoẽn trong nôi con trẻ
Tiếng đầu đời mamô(mẹ ơi) con bập bẹ
Âm điệu Slavơ ấm áp lạ thường...
Quên làm sao sáng ấy ở Hồng Trường**
Em bỡ ngỡ cùng con trên phố lạ
Maxcơva một lần em qua đó
Để một đời kỷ niệm chẳng mờ phai.
Tôi trở về nhà, đất nước đổi thay
Sổ gạo, phiếu tem lùi vào quá vãng
Người náo nức, chim sổ lồng tung cánh
Tôi ngỡ ngàng, lạ lẫm giữa quê hương.
Ai ví Sài Gòn là hòn ngọc Viễn Đông ?
Tôi lạc lõng giữa suối người vô tận
Chưa quen cảnh chiều mưa sáng nắng
Nhìn trẻ thơ lòng dạ bồn chồn.
Thương các con, tôi bỏ lại phố phường
Bỏ lại cơ quan, bạn bè đồng nghiệp
Em bên tôi âm thầm bước tiếp
Cùng tìm về nơi xứ sở mù sương.
Đà Lạt ngàn hoa, Đà Lạt ngàn hương
Tôi nhấm nháp đủ ngọt bùi, cay đắng
Có những chiều chân bước đi thầm lặng
Lòng bơ vơ giữa gió núi mây ngàn.
Thung lũng Tình yêu-thung lũng Hoa hồng
Nhìn bóng núi lại trông về dĩ vãng
Nhớ làm sao những ngày trên đất bạn
Câu thơ suông gói những nỗi niềm.
Cám ơn cuộc đời cho tôi gặp em
Cùng chia sẽ những vui buồn, ấm lạnh
Để tôi hiểu hạnh phúc và bất hạnh
Qua nắng mưa cho trọn vẹn cuộc đời.
Đà Lạt, 2014
( Còn tiếp )
*. Những bãi tắm nổi tiếng bên Biển đen-Bulgaria
** Quảng trường đỏ-Maxcơva
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét