LỜI TRI ÂM
Bước qua tuổi Tri-Thiên-Mệnh, nghoảnh lại thấy mình còn
mắc nợ cuộc đời nhiều quá, chưa làm được điều gì thực sự có nghĩa trong
cõi nhân sinh ngắn ngủi này-Kể cũng buồn.
Một người đã mang trong
mình dòng máu xứ Nghệ thì ắt phải ít nhiều duyên nợ với văn chương. Ấy
cũng là lẽ tự nhiên. Xứ sở đất cát và gió Lào đó Thiên nhiên có ưu ái
cho thứ gì đâu ngoài cái khí phách ngang tàng và chút tâm hồn lãng mạn,
phóng khoáng nhưng rất đỗi sâu sắc của con người.
Nửa đời đam mê. Nửa
đời chân đã đi qua bao miền quê, phố thị, Á-Âu nửa vòng trái đất có dư.
Đã thưởng ngoạn bao nhiêu kỳ quan thiên nhiên hoàn mỹ, đọc được bao
nhiêu áng văn hay, đã nếm trãi tột cùng của hạnh phúc và nhấm nháp tận
cùng khổ đau của một kiếp làm người.Vậy mà vẫn chưa viết nỗi cho mình
được vài dòng ưng ý-Càng buồn lắm thay.
Nay bắt chước người đời tạo
cho mình một mảnh vườn con, ươm năm bảy loài hoa, vài vuông cỏ lạ, một
ít nắng chiều. Khi vui thì ngắm nhìn những bông hoa đang thời xuân sắc,
lúc buồn thì nhặt mấy lá vàng cũng gọi là một chút sẻ chia. Chẳng phải
gác tía lầu son, có thêm một mảng xanh nho nhỏ cũng mong làm vơi đi chút
ít khô cằn của hoang mạc vậy. Trên những nẻo đường cát bụi phù du, nhọc
nhằn cơm áo, e có lúc thấy lòng mình trống vắng. Xin mời bạn dừng ghé
vào chơi, mọi lời khen chê bạn đều nhận được sự biết ơn và lòng tri âm
sâu sắc của trang chủ.