Tự bạch
(thay lời tựa)
Nguyên liệu lời ru của Mẹ
Móng nền ngôn ngữ của Cha
Làn điệu ba miền góp nhặt
Đơn sơ một túp gọi nhà...
Câu thơ hao gầy, thô ráp
Dùng toàn vôi vữa miền quê
Chẳng có thứ gì nhập ngoại
Cũng không triết lý màu mè.
Tôi ca gốc tre, gốc rạ
Những cua, những cáy, những còng
Nào những bờ ao, giếng nước
Mái chèo khua nước ven sông.
Những đêm mùa hè chống hạn
Cùng em múc ánh trăng vàng
Những tối hẹn hò dưới trúc
Bạn rình chọc phá cười vang.
Tóc xanh thơm mùi rơm rạ
Áo nâu vương dính đất bùn
Gạo mới ăn cùng cà, mắm
Tình người ấm áp, thủy chung.
Dù đã chân trời góc bể
Nửa vòng trái đất đi qua
Thân nếm đủ mùi vinh nhục
Hồn mang bóng dáng quê nhà.
Trước mặt gió Lào khô cháy
Sau lưng giông bão, triều sôi
Ai vướng vào sông núi ấy
Khí thiêng hun đúc thành người.
Bạn đọc thơ xin đừng trách
Ngôn từ sao chẳng mỹ miều...
Tôi - anh dân cày thứ thiệt
Khi yêu thì nói rằng yêu...
Lận đận một đời cơm áo
Chí mơ lấp biển vá trời
Khí phách con người xứ Nghệ
Không quen trau chuốt đầu môi...
Nứa tre một gian tạm bợ
Thơ tình lộng gió bốn phương
Bạn yêu xin mời ghé lại
Tỉnh - say một khúc vô thường...
Thuận An 29/10/2010
Thực & ảo
Ồ lạ nhỉ, một ngày không vào mạng
Lòng bồn chồn như nhớ trông ai
Thế giới ảo, sao tình ta thật thế
Thân ở web đông hồn vương vấn web đoài.
Ta có lẽ chẳng bao giờ quên cả
Dù chân chồn đầu gối đôi lúc run
Em ngự trị trong ta từ vô tận
Vẫn măng tơ như thế đến vô cùng...
Ta rạo rực mỗi mùa hoa phượng nở
Dù bên ta em vắng đã lâu rồi
Tóc ta nhuộm đủ bốn mùa mưa nắng
Nụ hôn đầu vẫn ngọt lịm bờ môi
Em an phận một đời bên bến cũ
Rãi đắng cay nêm chặt lối mơ về
Ta ôm giấc Nam Kha phiêu bạt
Góc phố nào cũng nhớ một triền đê...
Thế giới thực cho ta nhiều mộng ảo
Ừ thì thôi, thế giới ảo ta tìm
Đường ngang dọc, cũng trăm sông nghìn lối
Thơ bắc cầu nối nhịp những con tim
Rồi biết đâu, đến ngày tay cũng mỏi
Bàn phím nhòe con chữ nhảy linh tinh
Em lại bước bên ta trong đời thực
Tỉnh giấc Nam Kha ta về lại chính mình.
Sài Gòn, 11/2010
Vui với chữ nghĩa:
Bí thư...
Việc gì khó cứ từ từ
Cho nên mới gọi "bí thư"* đó à?
Xưa nay vẫn tưởng đâu là...
Thì ra dễ hiểu quá cha thằng bần.
Một đời vì đảng vì thân
Cho nên mới gọi "công thần" a... ha...
Bao nhiêu chữ nghĩa mượt mà
Đao to búa lớn... té ra "trò đời"...
Thôi! Về với vợ người ơi
Vinh hoa chẳng bõ tiếng cười trăm năm...
Mặc ai cá chậu chim lồng
Rượu, thơ ta cứ thong dong giữa trời.
* Bí không làm được thì cứ thư thư...
Sài Gòn mùa heo may 2010
Cho em mùa thu
Sáng nay vừa thức dậy
Thấy hoa rụng trước thềm
Hình như trời se lạnh
Gió đong đưa nỗi niềm...
Anh cùng em xuống phố
Rước heo may về nhà
Ô kìa... má em đỏ...
Vườn rộn tiếng chim ca.
Thế là mùa thu đến
Phiêu diêu cả đất trời
Anh thấy lòng se lại...
Tóc em ngả màu rồi.
Hơn nửa đời phiêu bạt
Đói no... em tảo tần
Anh vẫn thằng con nít
Mê mải kiếp phù vân.
Đã nhạt màu thanh xuân
Qua rồi phiên nắng hạ
Cây đến kỳ thay lá
Những cuộc vui cũng tàn.
Cơn nắng quái đi ngang
Anh cầm bàn tay nhỏ
Âm thầm đặt lên đó
Nụ hôn dài mênh mang
Kìa má em lại đỏ...
Ngỡ đâu là... xuân sang
Thuận An, 10/11/2010
Tếu với chị Hằng Nga
Sau khi bị bóng đè
Canh hai cửa mở đợi chị Hằng
Trăng chưa về kịp bởi mây giăng
Bỗng cơn gió nhẹ mang nàng đến
Như cảm thương người gối lệch chăng?
Chẳng biết quen nhau tự thủa nào?
Một câu chào hỏi cũng chưa trao
Nàng trút xiêm y chồng lên ngực
Ta toát mồ hôi... ấm ớ gào...
Cứ tưởng đâu như ngọn núi đè
Ai ngờ thiếu nữ chốn phòng the
Ta buông tay lỏng... nàng biến mất
Gửi chút hương thừa ý nhắn nhe...
Biết thức hay tỉnh giữa canh đời
Đêm dài mộng mị chị Hằng ơi...
Ta chờ thơ đến... thơ không đến
Thấy... bóng chị đè... hụt cả hơi?
Thôi nhé! Một lần xin lại hẹn
Hôm nào nguyệt sáng chị vào chơi.
Thuận An - 11/2010
Mưa Thuận An
Anh ngồi đây ngắm mưa rơi
Mưa như trắng đất trắng trời Thuận An
Bỗng dưng lại nhớ núi ngàn
Trận mưa năm ấy mang mang đến giờ.
Thuyền tình chưa cập bến mơ
Vẫn đeo nợ suốt bốn mùa bão giông
Em như bảy sắc cầu vồng
Nên anh mới phải long đong một đời...
Chiều buồn ngồi đếm mưa rơi
Ngửa bàn tay hứng chơi vơi nỗi niềm...
Thuân An, tháng 11/2010
Nàng Seherazat
Thức suốt ngàn đêm dệt từng câu chuyện
Cứu mỗi đêm - một thiếu nữ thành đàn bà
Cứu mỗi đêm - một người đàn bà thành xác chết
Những câu chuyện của nàng hơn hết mọi gấm hoa.
Thời đại của nàng từ thủa xưa xa
Nhân loại mấy ngàn năm rồi vẫn vậy
Yêu, ghét, mưu mô, ghen tuông, phản bội
Quyền lực, tiền tài làm đảo lộn nhân tâm.
Nàng dẫn ta đi quanh mọi nẽo đường trần
Qua thế giới vi vô, vào cả nơi tiên cảnh
Ở đâu tình yêu cũng song hành cùng bất hạnh
Mà không có tình yêu - trái đất hóa khô cằn....
Để lại cho muôn đời những nét hoa văn
Đưa bá tánh lẫn vào miền cổ tích
Quên hết hận thù, trái ngang, hiềm khích
Sống bao dung trong thế giới người hiền.
Những bức tranh của nàng vắt tim óc dệt nên
Được lưu giữ muôn đời cho hậu thế
Không ai nhớ tên nàng, một cái tên riêng lẽ
Nàng trường tồn với Ngàn lẽ một đêm./.
Thuận An 20/11/2010
Chia câu lục bát
Thì thôi em cứ vô tình
Mặc anh như cánh lục bình cứ trôi,
Kể chi góc bể chân trời
Nghêu ngao cho hết kiếp người đa đoan.
Sáng chiều con nước mênh mang
Rồi mai trả nốt trái ngang cho đời,
Em ngắt câu lục đi rồi
Để anh câu bát chơi vơi một mình...
Thuận An, 20/11/2010
Gabrovo - nói với em
Các con ta sinh ra ở thành phố nhỏ này
Bởi tình yêu của ta cũng nảy mầm từ đó
Chen giữa những nếp nhà rêu phong, đường đá cổ
Là những tòa cao ốc vươn tới ngàn sao.
Mảnh đất này là nơi cắt rốn chôn nhau
Nơi các con ta o oe cất tiếng khóc
Nơi vườn hoa bao lần cùng em chung bước
Có cặp nai vàng ngơ ngác cuối công viên.
Những bậc đá hiền lành em nhón bước hàng đêm
Tuyết trắng xóa dưới chân như trong cổ tích
Con suối Yantra nước đêm ngày rúc rích
Anh thả những câu thơ trôi xuống hạ nguồn.
Khách sạn Buzludza nơi anh gặp em
Khu Mladost - ta đã sống một thời tuổi trẻ
Bảo tàng Gabrovo con mèo cụt đuôi ngồi lặng lẽ
Nhân loại tồn sinh vì họ biết khôi hài*
Anh nắm tay em qua những tháng năm dài
Trên mọi nẻo đường Gabrovo thân thuộc
Bà mẹ Ludmila coi em như con ruột
Nước mắt chân thành khô ướt buồn vui...
Một phần tư thế kỷ qua rồi
Anh vẫn không quên từng góc phố nhỏ
Sừng sững Sipka trên rừng già Balkan lộng gió
Canh giữ yên vui thành phố dưới chân mình.
Gabrovo - thành phố của hòa bình
Ta may mắn tắm mình hai thế hệ
Nụ cười người Gabrovo muôn đời vẫn thế
Nhỏ nhẹ thôi mà triết lý bao trùm.
Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome
Như con tàu tình yêu thường bất ngờ xuất hiện**
Anh xin dành những nụ hôn thân thiện
Cho thành phố ta yêu - thành phố của tiếng cười.
Gabrovo giờ xa cách phương trời
Anh lặng lẽ ước một ngày trở lại
Tình yêu có thể đến rồi đi không tồn tại mãi
Nhưng ký ức trong anh thì chẳng thể phai mờ.
Thuận An, 22/11/2010
Gabrovo - thành phố du lịch nằm ở trung tâm Bulgaria-
được vinh danh là Thủ đô tiếng cười của thế giới.
* Bước chân vào thành phố Gabrovo bằng bất cứ hướng
nào bạn cũng bắt gặp đầu tiên câu châm ngôn:"Thiên hạ
tồn tại bởi họ biết cười". Đấy cũng là lẽ sống của người
Gabrovo.
** Lấy ý từ Câu thành ngữ Bulgaria rất hay: .
"Bлакът ще дойде нa всеки момент"
Nghĩa đen: Con tàu sẽ đến mọi lúc..
Nghĩa bóng: Tình yêu sẽ tới bất cứ khi nào
Cây khế cảnh
Bạn tặng cho cặp khế cảnh
Bón chăm tưới tắm mỗi ngày
Nó ra hoa rồi cho quả
Chiều chiều ngồi ngắm mê say.
Theo thời gian quả cũng chín
Từ xanh dần chuyển sang vàng
Bướm lượn, ong vờn rộn rã
Chim chờ hái lộc râm ran.
Thế rồi gió lay quả rụng
Nhặt lên cắn tý xem chơi
Trời ơi! Vừa chát vừa đắng
Thì ra... cũng chỉ lòe đời...
Người vốn chuộng nhìn hình thức
Thích yêu má thắm chân dài...
Nắng mưa, nhọc nhằn không trãi
Quả đời thơm ngọt mấy ai...
Tháng 12/2010
Qua dòng sông Mẹ
Ta lại muốn về úp mặt sông quê
Như đứa trẻ úp mặt vào lòng mẹ
Con sông quê ngàn đời vẫn thế
Sâu lắng, dịu dàng, như lòng mẹ bao la.
Giữa chợ đời ta chưa hết phong ba
Con sông quê ở trong lòng không chảy
Sông cứ dùng dằng bóng một người con gái
Thấp thoáng bên bờ dù ngàn dặm cách xa...
Biết về đâu dừng lại những phù sa
Dòng sông Mẹ* mênh mang cuộn sóng
Trời Tây Nguyên xanh trong lồng lộng
Chân miệt nhoài in dấu bụi Bazan.
Lặng lẽ một mình biết mấy mùa trăng
Vẫn nhớ ngã ba sông em rẽ về hướng khác
Mất em thật rồi ta giờ còn ngơ ngác
Câu hỏi buồn không lời đáp: Vì sao?
Đi hết cả đời cũng chẳng lý giải được đâu
Cũng chẳng thể quên người con gái ấy
Ta muốn về bên sông xin một lần sám hối
Dầu muộn màng trước con sóng dịu êm.
Nợ ân tình càng trả càng vương
Con sông quê, càng xa càng nhớ
Ước được một lần bên em trên thuyền nhỏ
Cùng lênh đênh giữa sóng nước vô thường.
Đắk Lắk - một lần đi qua dòng sông mẹ * Krong Anna
Vui với luật sư Minh Tâm
Từ thế giới phẳng ra ngoài
Luật sư-thi sĩ cả hai song hành
Da mồi tóc chẳng còn xanh
Mà thơ lão vẫn mong manh phận người.
Dù là một cuộc rong chơi
Mầm non nên lá nên chồi... tỏa hương
Dù là câu cú à uôm
Vẫn nau náu nỗi vui buồn thế gian.
Dù lòng rủ bỏ sân - tham
Mà tim quặn giữa trái ngang cuộc đời
Dù đi cuối đất cùng trời
Thì câu lục cứ lả lơi gieo vần.
Tình cờ trong cõi tha nhân
Ta treo câu bát phập phồng vậy thôi
Mà thơ kết lại với đời
Không dưng đâu dễ được ngồi bên nhau.
Đã hay cuộc sống muôn màu
Cũng xin buông một đôi câu giữa trời.
Đẹp thay lão đã da mồi
Thơ lão viết vẫn ngời ngời măng tơ...
Sài Gòn 26/12/2010
Đâu là sự thâṭ *
Không có tội sao yêu cầu xử lý?
Luật pháp-ô hay giống trò đùa.
Danh dự con người đem rẻ rúng
Mắt Thánh che gì tấm vải thưa?
Giá họ không là quan đầu tỉnh
Không phải đại gia lắm bạc tiền
Không phải mắt xích trong hệ thống
Không cùng bàn nhậu dưới - trên quen?
Các cô nữ sinh còn đứng đó
Chẳng hề dối trá, thực lòng mình
Không có tội danh trò vu khống
Còn tìm gì nữa để chứng minh?
Có hoặc là không - chỉ vậy thôi
Đấy là chân lý - hiển nhiên rồi
Sự thật đâu cần loanh quanh thế
Từ ngữ vòng vo quả nực cười.
Đề nghị cấp trên đem xử lý
Ai là cơ quan có thẩm quyền?
Nghe quen tai quá mà lạ quá
Công lý cần phải gọi đúng tên.
Tai mắt nhân dân như Ngưu Đẩu
Tòa án lương tâm cũng tuyên rồi
Đã nghe danh tiết mùi khăm khẳm
Gấm vóc nào trùm để hết hôi?
Sài Gòn- 28/12/2010
* Vụ án chủ tịch tỉnh Hà Giang với mấy cô nữ sinh
Đoản khúc ngày & đêm
Sáng
Vừa chia tay một giấc mơ
Hình như cửa sổ gió lùa - heo may
Đất trời cũng ngả nghiêng say
Thì ra... xuân ghé sáng nay, ô kìa!
Trưa
Ba gian nhà gió lùa trống trải
Chó đói nằm bậu cửa gầm gừ
Chợ đã tan rồi, quá ngọ
Em lạc lối về thực ư?
Chiều
Hoàng hôn âm thầm buông xuống
Ráng chiều vàng vọt chân mây
Cánh nhạn lẻ loi về núi
Vui gì mà ngọn trúc lay?
Tối
Ta vừa gấp trang sách lại
Đêm buông một tiếng thở dài
Thơ bỏ ta không về nữa
Nỗi niềm biết tỏ cùng ai?
Trước biển không em
Anh biết giờ này
Em cũng đơn côi
Đếm bước chân mình
Con đường dốc quen thuộc...
Em biết giờ này
Anh đang lê bước
Cũng chỉ một mình
Nơi miền vắng hoang sơ...
Biển chiều nay
Cũng giống biển ngày xưa
Cát lún dưới chân anh
Sóng dỗ bờ êm ái
Cánh hải âu chao
Chú còng đùa trên bãi
Chỉ thấy hồn mình
Chới với giữa mênh mang.
Vẫn biết tình yêu
Có hợp có tan
Như biển lặng chiều nay
Rồi ngày mai giông tố...
Bảo thôi, đừng buồn
Mà sao lòng rạn vỡ
Khi đứng một mình
Trước biển - Không em!
Hôǹg dương tưủ
Tặng đại tá Ts. Trần Văn Ấn
Bạn mời hồng dương tửu
Làm sao ta chối từ
Đây chén tình chén nghĩa
Xin một lần ngất ngư.
Bạn vừa buông mũ áo
Xênh xang chốn công đường
Quay về vườn ruộng cũ
Hưởng nốt ngày đế vương.
Ta vẫn đời lữ thứ
Thất thiễu bước giang hồ
Nứa tre ba gian tạm
Đạm bạc ngày muối dưa.
Chén này mừng cho bạn
Được hạ cánh an toàn
Cảnh chim lồng cá chậu
Thôi, từ nay khải hoàn.
Chén này mừng cho ta
Vẫn chim trời cá biển
Vui ngất ngưởng hát ca
Buồn câu thơ ngạo nghễn.
Âu cũng là duyên số
T
rời ban cho cái gì
Cứ tự nhiên đón nhận
Chẳng toan tính so bì.
Cũng may bạn còn nhớ
Chưa quên thủa hàn vi
Thời xa phương cầu chữ
Ân nghĩa-phải đâu vì...
Biết bao thằng quan cách
Chưa đỗ đã làm sang
Vừa giàu là quên bạn
Có của khinh bần hàn...
Chén này rồi chén nữa
Nhâm nhi cho trọn ngày
Cứ rót đầy đi bạn
Đã uống là phải say.
An Phú Đông, 16/1/2011
Vui với bác Trần Nhương
Bác Trần* mời rượu đầu năm
Bình cũ, rượu cũ băng khoăng nỗi niềm
Ngon không - dấu hỏi ngả nghiêng
Anh hai, anh cả vẫn riêng một nhà.
Thôi thì ta cứ khề khà
Mong sao tết đến nhà nhà hết xui
Càng ngâm càng thấy đượm mùi
Rượu ngon – dở cũng do người làm ra.
Ân tình bác đã thiết tha
Chén xuân chúc bác cả nhà yên vui.
Kính thưa, kính gửi, kính mời
Trong ba kính ấy bác xơi kính nào?
Xa xôi - em chỉ kính chào
Chúc Trannhuong web dồi dào văn chương
Bác dù tóc nặng thêm sương
Vẫn như viên tướng dẫn đường -Tránh đâu.
Xuân Tân Mão-2011 * Nhà thơ - họa sĩ Trần Nhương
Những bông hoa đẹp nhất
(Vọng bái hương hồn bí thư Kim Ngọc sau khi xem bộ phim Bí thư tỉnh ủy)
Tôi chưa bao giờ thấy bông hoa nào đẹp và thiêng liêng đến thế...
Khi màn ảnh khép lại tập sau cùng
Hình ảnh người nông dân đưa tiễn ông bằng những bông lúa vàng trĩu hạt
Những bông lúa vàng trổ từ bùn đất,
Có tấm huân chương nào lấp lánh đến thế không?
Trước mớ lý thuyết màu hồng của bọn ngu trung.
Ông chứng minh chân lý bằng thực tế
Dẫu có mất đi cái hư danh bí thư tỉnh ủy
Thì cũng chẳng là gì trước no ấm cho dân.
Từ muôn đời, cái giá trả cho các hiền nhân
Là mạng sống, lưu đày, khổ nhục...
Kẻ trí dũng thì không bao giờ khuất phục
Đi với nhân dân sợ chi lạc lầm đường.
Đâu phải đến bây giờ ông mới được tôn vinh?
Bông lúa người dân dâng lên ông trước lúc đi xa
Là cả sự biết ơn và lòng kính trọng
Hơn tất thảy những bài diễn văn sáo rỗng.
Dẫu lịch sử không khua chiêng, gióng trống
Với người nông dân ông là tướng dẫn đường...
Màn ảnh nhỏ chiều nay khép lại tập sau cùng
Những người nông dân cầm trên tay bông lúa vàng
Cúi mình trước vong linh bí thư Kim Ngọc
Tôi bỗng giật mình phát hiện ra sự thật
Đấy chính là những bông hoa đẹp nhất
Thấm mồ hôi, tình người và sự sinh nở đớn đau
Thuận An - Tháng 1/2011
Canh bạc cuộc đời
Canh bạc lớn nhất của đời anh
Là mang trái tim mình đi thế chấp
Trái tim anh là tất cả gia tài
Nên anh đã trắng tay khi cuộc chơi kết thúc.
Em đã nâng anh lên chín tầng mây
Rồi em lại ném anh xuống chín tầng địa ngục
Dù em là ác quỷ, thiên thần hay tên trộm cướp...
Thì anh vẫn là kẻ bại trận - thế thôi.
Cứ làm gỏi trái tim anh nhấm nháp với rượu đời
Anh khoác bị đi ăn mày dĩ vãng
Nó đã thuộc về em, anh không còn quyền kháng án
Đành ngậm ngùi về gieo hạt mùa sau.
Cuộc sống luôn có những phép nhiệm màu
Biết đâu có một ngày anh mang vàng đi chuộc
Nếu khi đó anh là người thắng cuộc...
Em còn lại gì để trả cho anh?
Thuận An, 26/1/2011
Cái lưỡi bò*
Cái lưỡi chứa toàn nọc độc
Lè ra liếm cả biển đông
Miệng lải nhải anh em, đồng chí
Gươm thọc ngang lưng, tương khắc tương đồng.
Thế mới biết lòng tham không đáy
Nhân dân ơi hãy khắc cốt ghi lòng
Chớ tin lũ mặt người dạ thú
Trên dưới một lòng giữ đất cha ông.
Máu đã đổ nhiều rồi - nhiều lắm
Tổ tiên ta một tấc quyết không rời
Hải đảo biên cương ngàn năm bền vững
Có lẽ nào nay con cháu buông lơi?
Bản Guốc đâu rồi, Ải Nam Quan còn, mất
Và bao nhiêu con suối, ngọn đồi...
Đường biên vẫn bốn ngàn năm bền vững
Mười sáu chữ vàng sao giờ bạc như vôi?
Hãy nhìn thẳng vào tận cùng sự thật
Loài sói lang không hữu hảo bao giờ
Cái lưỡi đã thò ra rồi đấy
Mau mài gươm, rèn chí giữ cơ đồ.
Ai vì nước, vì dân, vì giang sơn xã tắc
Ai vinh thân phì gia gian dối lọc lừa
Ai bán rẻ biên cương hải đảo
Lịch sử sẽ công bằng phân định sạch - nhơ.
Phải cảnh giác với những lời hoa mỹ
Cái lưỡi không xương - khôn dại đâu lường
Ngọn lửa lòng dân đang âm ỷ cháy
Những kẻ anh hùng xin hãy tuốt gươm.
Thuận An-2011
*(Viết sau khi đọc bản tin Tuyên bố về cái lưỡi bò của
Trung quốc ở biển đông)
Xuân
Thế là giá rét cũng qua
Vườn nhà nhú những nụ hoa đầu mùa
Nhọc nhằn ngày tháng thoi đưa
Mai vàng bung cánh bất ngờ, ồ-Xuân!
Hình như hai má em hồng
Để lòng anh cũng phập phồng, lạ chưa.
Biết không phải sự tình cờ
Vẫn như ánh mắt trẻ thơ, rạng ngời!
Xuân là vậy đó em ơi
Cỏ cây cùng với đất trời giao hoan.
Thuận An- 29 tết Tân mão
Đùa với bác Dưa Lê & chị H. Thuận
Tưởng ông lại hóa ra em
Bác Dưa Lê lại tòm tem nơi nào?
Xuân sang mới rõ má đào
Cùng Thanh Bần* hẹn ngày nào hội thơ...
Rõ ràng liễu thắm đào tơ
Mà thơ văn thật không ngờ: thép gang
Dưa Lê đâu phải làng nhàng
Phen này trưởng lão đàng hoàng chiếu trên
Tiếc vì H. Thuận là em
Nên chắc lão chẳng ngồi yên khề khà
Khúc kha khúc khích thế mà...
Lọt vào một ả quần thoa má hồng
Xuân Lộc cũng tưởng là... ông!
Thuận An-10/02/2011
Viết sau khi đọc bài Bé cái nhầm của Dưa Lê
* Nhà thơ Bành Thanh Bần
Lời chúć mừng Ai Cập̣
Vĩ đại thay sức mạnh của nhân dân
Tuyệt vời thay thời công nghệ số
Nhân dân châu Phi không cam chịu nữa
Gió đã nổi lên hất đổ mọi ngai vàng.
Các bạn vùng lên như sóng triều dâng
Bọn độc tài như con thuyền mục rữa
Ai quay mặt với nhân dân phải chung phận số
Bắt bớ tù đày không cản được tự do.
Các bạn reo mừng, nhảy múa hát ca
Ngàn vạn dặm lòng tôi như hoa nở
Tưởng như mình cũng hòa vào trong đó
Nắm tay nhau chung một chiến hào.
Tôi viết bài thơ như một lời chào
Gửi những người anh em chiến thắng
Các bạn đã nhen lên niềm hy vọng
Những dân tộc lầm than sẽ cất bước theo sau...
ThuậnAn- 12/02/2011
Lão nàỳ tiên sư...
Thực hư - hư thực chưa hay
Tiểu sinh xin vái lão này - Tiên sư...
Một đời ban phát mây mưa
Nguyệt hoa-hoa nguyệt vẫn chưa thõa lòng.
Phải là một vị tướng công
Tinh thông binh pháp, võ văn toàn tài
Nội công ắt hẳn hơn người...
Không dưng thỏa được mấy mươi bóng hồng.
Cổ kim có lẽ mình ông
Không khanh tướng, chỉ đèo bồng vậy thôi
Chồng chung cho mấy mươi người
Nghĩa tình đầm ấm khóc cười có nhau.
Một nhà chị trước em sau
Ông bà con cháu vàng thau sum vầy...
Tiểu sinh chỉ vấn câu này:
Tóc mây, lão đủ sức cày nữa không?
*Cảm tác vui khi đọc tin về một người đàn ông Ấn Độ,
người có 39 người vợ và 178 người con
Hai ngoṇ đuôć
Một ngọn đuốc bùng lên ở Tunisia
Trở thành cuộc cách mạng hoa lài
Những ngai vàng của bọn độc tài sụp đổ
Người trí thức khốn khổ thành một anh hùng...
Ngọn lửa anh lan khắp châu Phi, Trung Đông
Chưa dừng lại khi chế độ độc tài còn phè phỡn.
Cũng có một ngọn đuốc bùng lên ở Đà Nẵng
Người Việt đứng nhìn chờ nó lụi tàn...
Rồi người ta biến anh thành một kẻ điên
Khi anh là một thanh niên có bằng đại học.
Lạ lùng thay, chiếc xe hon đa lọc cọc
Lại có thể thiêu cháy một con người...
Hai bạn trí thức trẻ ở hai nơi
Tự thiêu mình thành hai ngọn đuốc
Chỉ khác là người dân hai nước
Nhận ra hai màu lửa khác nhau...
Ôi! Đến cái chết cũng phân chia đẳng cấp
Thì biết tìm chân lý ở nơi đâu?
Thuận An- 23/2/2011
Lời ngõ
Đau lòng bao chuyện thời nay
Văn nhân mài bút đi cày chuyện xưa...
Sự thật ngoảnh mặt làm ngơ
Mặc lòng với những nắng mưa kiếp người.
Câu thơ buông giữa đất trời
Cũng mong mang đến cho đời chút hương
Phải đâu cây cỏ vô thường
Lá rụng xuống còn vấn vương cội cành.
Chân lý không đi vòng quanh
Bút đâm mặt bọn gian ranh chẳng tà
Cổ kim vẫn thế thôi mà
Câu văn con chữ cũng là giáo gươm.
Nếu chỉ đánh phấn thoa son
Thì xin gác bút về vườn trồng rau
Chồng cày vợ cấy nương nhau
Kim điền liễu rũ hát câu ân tình
Một đời như thế cũng vinh...
Sài Gòn đêm 25/2/2011
Ảo & Thực
Em từ màn hình máy tính bước ra
Rón rén đến bên tôi
Đôi gò bồng đảo căng đầy sức sống,
Cặp nhũ hoa ửng hồng, thánh thiện
Không biết mình tỉnh hay chiêm bao...
Tôi ngấu nghiến, tham lam
Như kẻ đói ăn gặp hải vị sơn hào.
Đã kịp biết gì về em đâu?
Ngoài cái nick name thời công nghệ số
Cứ thực thực hư hư
Như những ngôi sao đêm mờ tỏ
Em gắn lên môi tôi
Những nụ hôn nóng bỏng
Rồi tan ra cuối dãy Ngân hà...
Tôi cũng từ màn hình máy tính bước ra
Hồ hởi đến bên em
Tóc muối tiêu trên đầu gợn sóng
Có những vết nhăn hằn lên vầng trán
Em chẳng ngại ngần siết chặt vòng tay
Rồi mơn trớn dịu dàng
Như chưa hề nếm trãi chua cay...
Hình như sáng nay ta là rất thực
Thực như tiếng em rên rỉ chẳng thành lời
Như thịt da em nóng bừng đánh thức
Nguồn sống ẩn mình trong sâu thẳm hồn tôi.
Từ đời ảo ta bước ra đời thực
Rồi ngày mai chốn ảo lại quay về
Ảo rồi thực, thực rồi lại ảo
Ai biết cuộc đời đâu tỉnh đâu mê?
Thuận An 1/3/2011
Kín mấy cũng hở
Kín mấy rồi cũng hở
Cần gì phải tắt đèn
Cứ thanh thiên bạch nhật
Mới rạch ròi trắng đen.
Luật pháp là thiêng liêng
Đừng cố tình bóp méo
Nhân quả luôn hiện hữu
Tránh sao khỏi lưới trời!
Làm chi chuyện nực cười
Coi dân như cỏ rác...
Mượn quyền uy luật pháp
Bảo kê kẻ lắm tiền.
Vải thưa che mắt thánh
Rõ một phường lưu manh
Kín mấy rồi cũng hở
Dân hiểu hết ngọn ngành.
Đã nhân danh công lý
Ngẩng đầu dưới trời xanh
Án không theo chỉ đạo
Chỉ có tâm chân thành.
Thuận An 11/3/2011
Làm sao nên nỗi?
Con gái đánh cha, vợ đốt chồng
Than ôi! Đạo lý thế là xong
Mong chi đầu bạc răng long nữa
Đợi gì báo hiếu với ghi công?
Làm sao nên nỗi thế hả giời
Gừng cay muối mặn đổ đâu rồi
Ơn cha dưỡng dục tan tành bọt
Nghĩa vợ thì ra bạc hơn vôi?
Chuyện người mà ta lại quằn đau
Không dưng ôm lấy nỗi ưu sầu
Ông tơ bà nguyệt đi đâu vắng
Để mặc nhân tình đắm biển sâu?
Thuận An 14/.3/2011
Cám ơn người Nhật
Thay vì những lời chia buồn sáo rỗng
Tôi nghiêng mình kính phục tinh thần thép Samurai
Không ai thách thức được với thiên nhiên
Nhưng người Nhật đã chứng minh khí phách sáng ngời.
Tính cộng đồng, tình thương và sự minh bạch
Đã hun đúc nên sức mạnh ở đất nước mặt trời
Họ sẽ xây dựng lại quê hương nhiều lần xinh đẹp
Dù mất mát thương đau này chưa dễ nguôi ngoai.
Đây cũng là cảnh báo cho những ai
Hợm hĩnh khi mình nắm trong tay quyền lực
Tàn phá thiên nhiên, coi thường trí thức
Đặt quyền lợi nhóm bầy lên mạng sống muôn dân.
Không ai ngăn nổi sức mạnh của sóng thần
Hãy tỉnh thức khi bắt đầu gieo gió
Hãy đi với nhân dân, đừng dồn ép họ
Chẳng có gì ngăn nổi sóng thần đâu.
Những người Nhật nén mình trong thương đau
Tôi vỡ òa ra với lòng cảm mến,
Bỗng thấy mình như nhân lên sức mạnh
Trước đau thương oan trái của giống nòi.
Xin cám ơn xứ sở mặt trời
Chúc các bạn sớm vượt qua giông tố
Từ những ngôi nhà hôm nay sụp đổ
Ngày mai đây sừng sững những lâu đài.
Sài gòn, 18/3/2011
Những câu hỏi không lời đáp̃g câu hỏỉ không lời đáṕp
Tiền thuế của nhân dân vỗ béo các người
Có cả mồ hôi của tôi trong đó
Liêm sỉ các người không còn, nhưng tôi xấu hổ
Khi các người gọi kẻ thù là tàu lạ, nước ngoài...
Kẻ cướp Hoàng Sa - Trường Sa đích thực là ai?
Sao xem kẻ giết con em mình là đồng chí?
Xương máu của cha anh lẽ nào phung phí?
Diễn đàn của thanh niên giờ bạc nhược thế ư?
Một đại tá không dám gọi đích danh kẻ thù
Hỏi chí khí ở đâu dẫn đoàn quân xung trận?
Tôi đau đáu với bao lần tự vấn
Đã đến hồi bạc nhược thế rồi sao?
Các nhà chính trị có thể dùng ngôn ngữ ngoại giao
Các nhà kinh doanh có thể gọi nhau bằng đối tác
Những lương dân có thể xem nhau như anh em chú bác
Trước họng súng quân nhân nhất thiết phải kẻ thù.
Mười sáu chữ vàng xin hãy xếp vào kho
Khi Hoàng Sa đang nằm trong tay giặc
Khi ngư dân Việt nam vẫn bị tàu lạ bắt
Ngực chiến sĩ Trường Sa vẫn găm đạn nước ngoài...
Ai trả lời tôi những câu hỏi giản đơn này?
Tôi tha thiết được nghe lời nói thật.
Tôi cũng có một trái tim rất yêu đất nước
Tôi khinh bỉ vô cùng lũ bồi bút a dua.
Sự thật là con đường ngắn nhất đến dân chủ - tự do
Chân lý không cần đi vòng vo rối rắm.
Xin đừng gắn mác cho tôi là tên diễn biến
Tôi yêu Tổ quốc mình - yêu sự thật - thế thôi.
Sài Gòn, 19/3/2011
Gửi chị H.Thuận
Nhân nữ sĩ H.Thuận có thơ tặng Xuân Lộc đăng trên trannhuong.com
Chị H.Thuận có lời khen
Làm cho Xuân Lộc đàn em "phỗng mùi"
Chỉ là một cuộc rong chơi
Gặp được tri kỷ như trời sang xuân.
Cũng xin góp một vài vần
“Khúc kha khúc khích” có phần tỏa hương.
Biết là cuộc sống vô thường
Nhưng đời lắm kẻ bất lương chị à...
Khôn chi trẻ - khỏe chi già**
Dẫu còn một chút... ắt là hơn không,
Ngòi bút cũng nhọn như chông
Chị em mình cứ bút đâm với đời
Sá gì tuổi tác chị ơi
Khà lên một tiếng cho vơi nỗi buồn.
Thuận An, 3/2011
* mũi phồng. ** ca dao Việt Nam
Tình yêu thời bão giá
Em ơi bão tố đến rồi
Đồng tiền mất giá người ngườì than van
Bao nhiêu lời ngọc ý vàng
E là mang tiếng phũ phàng từ đây.
Dù anh ráng sức bừa cày
Đâu mua nổi ký trái cây gọi là...
Nói chi đến những hồng hoa
Kim cương đá quý làm quà cho em.
Chiếc ware Tàu phải đắp mền
Tối qua xăng lại lên thêm hai ngàn
Chúng mình không phải con quan
Dẫu yêu em nữa biết làm sao đây?
Giờ người ta muốn bủa vây
Ngăn sông cấm chợ như ngày xa xưa
Nỗi đời sáng nắng chiều mưa
Biết đâu ấm lạnh cho vừa lòng nhau?
Người ta bán đất làm giàu
Người ta mua chức để câu vàng tiền
Còn anh bán sức ngày đêm
Chắc chi mua nổi bó dền, mớ rau...
Mai ngày chẳng biết về đâu
Lấy gì xây đắp nhịp cầu tương lai...
Chính phủ vẫn hát rất hay
Dân đen mình vẫn đắng cay phận nghèo.
Thương em muốn nói bao điều...
Trời không có gió cánh diều không lên.
Thôi đành lỡ hẹn cùng em
Trăm năm tưởng đã nợ duyên - thế mà...
Thuận An, 30/3/2011
Chữ danh
Tưởng đâu là tấm lòng thành
Từ bi một chút tươi xanh với đời...
Tên cây gắn với tên người
Bảng vàng phơi giữa đất trời lặng im.
Chồi non nên nụ nên cành
Chức danh, tên tuổi dập dềnh mũ hia
Chỉ còn thiếu mỗi tên quê
Cùng nơi bán chữ, hành nghề nữa thôi.
Thì ra trong cõi làm người
Chữ danh kia mới bằng mười chữ tâm
Thuận An.4/2011
Em cứ đi tìm...
Em đầy ắp ở trong tôi,
Cớ chi em đến để rồi em xa...
Em như tia nắng hiền hòa
Ngỡ đâu ta đã vỡ òa trong nhau?
Ừ, thì tôi có gì đâu,
Mà trách em khắc nỗi sầu vào tim...
Ừ, thì em cứ đi tìm,
Mặc tôi như khóm lục bình cứ trôi.
Rồi em nhớ một khoảng đời
Như là kỷ niệm một thời ngọt cay
Rồi tôi dở tĩnh dở say
Để em cứ vẫn đong đầy, thế thôi.
Tôi như cơn nắng cuối trời
Lấy chi sưởi ấm một đời trong em.
Thôi thì em cứ đi tìm...
Biết đâu cuối bến chúng mình...biết đâu...
Mắt rưng rưng giọt lệ sầu
Em đi trống vắng một màu... em đi!
Thuận An, 8/4/2011
Vui với bác Dưa Lê
Em cứ gọi bác: Dưa Lê
Bắc Ninh nguyên quán lại mê Hải Phòng
Chắc thích nữ tướng Lê Chân...
Làm luôn một mạch đến ngần ấy năm...
Cuối cùng vẫn lính phòng không
Chở câu quan họ gieo trồng Đồ Sơn
U tám mươi vẫn phong trần
Bút đâm bọn đểu, bút dần bọn tham.
Chân dài bác vẫn còn ham
Trâu già thích ngoạm cỏ lam, ấy thì...
Khúc kha khúc khích luân kỳ
Nổi danh mình bác, ai bì được đâu.
Tuổi nhiều tóc ít dài râu
Vẫn yêu thoải mái, còn lâu mới già
Công đoàn bác đã rời xa*
Cộng đoàn vẫn thích lân la đỡ buồn
Người yêu hồng tía, lay ơn
Bác ngồi nhấm nháp nỗi buồn với thơ
Nhân gian lắm chuyện ơ hờ
Thì Dưa Lê vẫn sớm trưa soạn bài...
Hậu sinh tặng bác mấy lời
Tấm lòng thơm thảo của người phương xa,
Dở hay cũng chỉ gọi là...
Múa rìu mắt thợ ba hoa với đời.
Chỉ vui là chính bác ơi...
Cốt là được một tiếng cười cùng nhau.
Thuận An, 9/4/2011
*Nhà thơ Dưa Lê tên thật là Vũ Hiến quê Bắc Ninh,
sống và công tác ngành công đoàn ở Hải Phòng từ
1955 đến khi nghỉ hưu. sinh sống tại Hải Phòng
Cái tát dành cho Laurent Gbagbo
Tổng thống Bờ Biển Ngà ăn một cái bạt tai*
Làm tôi thấy lâng lâng đến thế...
Có hay gì đâu mà tham quyền cố vị
Khi nhân dân cương quyết tẩy chay mình?
Đã biết hết thời, không còn được dân tin
Sao chẳng sớm buông rời quyền lực,
Ai cố tình bơi dòng nước ngược
Mà không đến ngày vạ gió tai bay?
Sống ở trên đời có trả có vay
Sòng phẳng lắm, như là quy luật,
Máu của người dân đã hòa vào đất, nước
Thì ngai vàng dân đòi lại, thế thôi.
Ngọn đuốc Tunisia - cuộc cách mạng hoa lài
Cả một trời Trung Đông rực cháy
Nhân dân châu Phi nhất tề đứng dậy
Cơn gió thần mang lửa xa bay...
Những kẻ độc tài đang run rẩy hôm nay
Mau thức tỉnh, chớ đợi ngày tận số,
Đừng hoang phí máu dân mình hơn nữa
Sớm muộn rồi cùng số phận cả thôi!
Ngọn lửa lòng dân khi bùng cháy lên rồi
Mọi quyền lực đều trở thành vô nghĩa...
Thuận An, 13/4/2011
* Tổng thống Bờ Biển Ngà Laurent Gbagbo bị quân nổi
dậy bắt và mới chỉ bị một cái tát (theo tin từ Yahoo.com)
Thì thầm trước biển
Chiều nay anh lại về với biển
Ngắm những con tàu chếnh choáng say
Lòng anh cũng dập dờn theo con sóng
Chẳng khác chi xưa, biển vẫn vơi đầy.
Chiều nay anh lại ngồi bên biển
Nhìn sóng xô trắng xóa dưới thân tàu
Hoàng hôn đỏ cuối chân trời thẳm
Anh thả hồn sải theo cánh hải âu.
Chiều nay đứng một mình trước biển
Cát lún dưới chân, nắng rãi trên đầu
Biển dữ dội, ồn ào - anh âm thầm, lặng lẽ
Biển vẫn đây còn em ở đâu?
Chiều nay đếm bước chân mình trên biển
Những dấu yêu xưa cát đã vùi rồi
Và em nữa, giờ cũng thành ký ức...
Chỉ những chú còng đùa với cát còn thôi!
Vũng Tàu,17-4-2011
Vô thường...
Biết là một áng phù vân
Được thua cũng chỉ có ngần ấy thôi,
Buồn vui trong kiếp làm người
Chẳng qua nước chảy mây trôi bẽ bàng...
Biết là tình lắm trái ngang
Ngọt bùi, cay đắng, hợp tan..., thế mà
Yêu là yêu đến mù lòa
Mấy ai nhìn thấu đường xa nẻo gần...
Biết là ngắn ngủi ngày xuân
Như hoa chỉ nở một lần rồi tan,
Khóc cười, chìm nổi đa đoan
Nào đâu ngăn kịp đông sang lạnh lùng...
Biết là có cũng rồi không
Chỉ như bảy sắc cầu vồng quạnh hưu,
Chưa qua sáng đã rụng chiều
Lấy chi đong đếm những điều ta mong...
Em ơi, còn một tấm lòng
Thả cho gió cuốn là xong một đời
Vô thường em, vô thường tôi
Ước làm hoa cỏ giữa trời mướt xanh.
Thuận An, 27/04/2011
Tặng các bác 4K
Hôm qua các bác 4 K*
Cùng rời bàn phím đi ra tỉnh ngoài
Nam Sách ấm áp tình người
Rượu cay, mật ngọt nói cười râm ran.
Cuộc vui chưa đến lúc tàn
Người nằm dọc, kẻ nằm ngang sướng đời,
Đã đành một cuộc rong chơi
Chơi cho thối đất thối trời chớ sao.
Kể gì tóc bạc, tuổi cao
Hồn thơ các bác dồi dào măng tơ
Bút đâm toạc mấy thằng dơ
Bút gạch mặt bọn quan lo ô dù,
Mấy khi có dịp tạc thù...
Thôi thì các bác dong cờ một phen
Bên đầu bạc có đầu đen
Khúc kha khúc khích đua chen với đời.
Ngày dài cũng đến lúc vơi
Hôm nay thơ lại nẫy chồi tươi xanh.
* 4 K (Khúc kha khúc khích của TN.c)
NHỚ...
Đến bây giờ anh mới biết yêu chăng
Sao nỗi nhớ lại cồn cào đến thế?
Một ngày không có em anh như đứa trẻ
Cứ quẩn quanh bậu cửa háo hức chờ.
Chẳng biết chờ ai và chờ đến bao giờ
Em như cánh chim chao ngoài cửa sổ
Anh chỉ còn một trái tim tan vỡ
Biết lấy gì sưởi ấm giấc em mơ?
Dẫu biết rằng cuộc sống khác trang thơ
Anh vẫn cậy nhờ trang giấy trắng
Để ghi lại những phút giây nồng ấm
Khoảng khắc yêu thương ngắn ngủi, vụng về.
Vẫn biết em chẳng thể giữ lời thề
Bởi chính vì anh là người thảm bại,
Thôi, có lẽ những phút giây êm ái
Xin một lần ghi nhớ trong tâm.
Em ở đâu rồi, em có nhớ anh không?
Hai thứ tóc anh vẫn là trẻ nít
Cũng nhõng nhẽo, giận hờn, xa cách
Biết yêu em nhưng chẳng biết dỗ dành...
Đến bây giờ anh mới biết yêu chăng
Sao nỗi nhớ lại cồn cào đến thế?
Con thuyền nhỏ cô đơn buồn tẻ
Vẫn mơ về một bến vắng hoang sơ.
Thuận An, 30/4/2011
KHÔN & DẠI...
Em ơi, thế nào mới gọi là khôn?
Anh mỗi ngày chỉ thấy thêm mỗi dại,
Những trang sách cứ dài ra mãi
Và trang đời cứ chất cao lên.
Tóc trên đầu ngày một bạc thêm
Lẽ thua - được, khóc - cười như con nước
Mọi vinh - nhục hơn nửa đời nhấm nháp
Lại thấy mình thêm dại, hỏi vì sao?
Em đùa anh hai thứ tóc trên đầu
Chẳng khôn hơn một thằng con nít...
Anh thủng thẳng, dại gì khôn hết
Đến trâu già còn thích gặm cỏ non...
Không thể buồn vì mình chẳng khôn hơn
Anh trải lòng cùng thiên nhiên, đây đó
Anh làm thơ để thả vào trong gió
Cho hồn mình vương vấn với trời mây.
Biết đâu là khôn - dại cuộc đời đây?
Khi ôm em trong vòng tay anh thấy mình khôn lắm
Khi em đi rồi trong căn nhà trống vắng
Lại thấy mình dại thế, để xa em...
Khi bạn làm giàu vì mánh khóe, bon chen
Anh dại dột đặt mình ngoài cuộc
Khi bạn sa cơ vì lợi quyền, chức tước
Anh ngô nghê tưới tắm mảnh vườn nhà...
Người ta khôn tích góp của để chờ già
Anh dại dột bên em đi hưởng tuần trăng mật
Bởi chẳng khôn nên một đời chật vật
Được quấn quít bên em, uống suối mát ngọt lành.
Thôi xin em đừng có trách chi anh
Vì dại dột đã yêu em say đắm...
Mặc ai khôn mơ lầu cao gió lộng
Anh dại, anh mơ hai trái tim vàng.
Rồi một ngày... ngộ ra được dại - khôn
Thì cát bụi lại trở về cát bụi.
Thuận An, 2/5/2011
Nam Sách hò hẹn...
Vui với vợ chồng nhà thơ Bút Tre Mới
Vợ chồng Bút tre
Mới, về Nam Sách
Cùng bác Văn Diệp
Ngọt ngào hương quê.
Tình cảm xum xuê
Thơ tuôn xối xả
Vườn nhà rộn rã
Ong lượn bướm bay.
Không uống cũng say
Văn mình vợ bạn...
Thời gian hữu hạn
Niềm vui nối dài...
Ngậm ngùi chia tay
Đường làng lá rụng
Hoàng hôn rải xuống
Tóc mây bồng bềnh.
Chút tình thi hữu
Liền chị liền anh
Khúc kha khúc khích
Hương tự nhiên thành.
Từ Trannhuong web
Bước ra ngoài đời
Các bác vui quá
Buồn một mình tôi.
Phương Nam nắng ấm
Đường sá xa xôi
Nam Sách vẫn hẹn
Một ngày rong chơi.
Thuận An, 9/5/2011
Cám ơn cuộc tình
Em quay về bến cũ
Con đò xưa vẫn chờ...
Những tháng ngày phiêu lãng
Anh gửi vào trang thơ.
Hôm qua dệt mộng mơ
Hôm nay thành ký ức
Giữa đôi bờ hư thực
Chớp nhoáng một cuộc tình...
Thế là em xa anh
Mang theo lời hẹn ước...
Đôi chân em nhẹ bước
Sao lòng anh sóng dồn?
Khép lại một hoàng hôn
Trái tim chưa kịp mở
Nghe trong từng hơi thở
Nụ hôn nồng em trao.
Dù mai ở phương nào
Cũng mong em hạnh phúc
Bao đắng cay trần tục
Đừng vận vào đời em.
Sẽ chẳng bao giờ quên
Trên chặng đường nghiệt ngã
Cám ơn em, tất cả
Những ngày ta có nhau.
Thuận An, 14/5/2011
Đạo tranh Levitan nhớ nước Nga
Anh ngồi chép bức tranh của Levitan
Mùa thu vàng nước Nga*đẹp như cổ tích
Biết mình đang là thằng ăn cắp
Cây cọ vẫn tung tăng giữa các sắc màu...
Ôi, giờ này em đang ở nơi đâu
Cô em gái của anh thời trai trẻ?
Nước Nga của chúng ta sao mà kỳ diệu thế
Bao năm rồi vẫn không thể mờ phai.
Dẫu biết rằng sẽ không có ngày mai
Khi anh bên em những chiều vàng nắng
Sóng Nê-va vẫn ầm thầm mang nặng
Cả phù sa và cả những nỗi niềm.
Cứ ngỡ rằng kỷ niệm đã ngủ yên
Vây đời anh nỗi nhọc nhằn cơm áo
Em cũng xa rồi, tất cả thành mờ ảo
Bỗng giờ này ùa dậy ở trong anh.
Giá vẽ còn dang dở bức tranh...
Trong lòng anh cả một miền nhung nhớ
Mùa thu nước Nga hiện về cái thủa
Mái tóc đen trộn lẫn mái tóc vàng...
Ai cũng có một thời để nhớ để mong
Nước Nga và em là quãng đời tuổi trẻ
Dù thời thế đổi thay, bao dâu bể
Mối tình Nga vẫn ấm áp lạ kỳ.
Bao chặng đường và bao cuộc chia ly
Gối đã mỏi, chân chồn tóc đã bạc
Trở lại nước Nga vẫn là niềm khao khát
Như thủa xa xưa anh mong trở lại nhà.
Nước Nga hôm nay trong ánh nắng tà
Qua nét cọ một người Nga vĩ đại
Levitan để lại cho nhân loại
Vẻ đẹp Nga rực rỡ cả chiều hoang.
Một con sông lơ đãng chảy qua làng
Cây phong đỏ, hàng bạch dương lặng lẽ
Ngồi đan áo cho ai âm thầm bà mẹ
Mái nhà tranh thấp thoáng cuối khu vườn.
Những hàng cây rụng lá vàng tươm
Đụn cỏ, bờ đê vài cô thôn nữ...
Tưởng nét đẹp đơn sơ mà quyến rũ
Làm mê hồn nhà nghệ sĩ tài danh.
Để lại cho đời kiệt tác những bức tranh
Mùa thu vàng nước Nga* thách thức hậu thế
Ngồi chép tranh Levitan anh thấy mình nhỏ bé
Giữa những gam màu thấp thoáng bóng hình
em.
Thuận An, 19/5/2011
*Bộ tranh Mùa thu vàng nước Nga của danh họa Levitan
Nỗi đau Dìn Ký
Tôi đã đến bờ sông này
Không phải một lần
Trong khu du lịch xanh
Mang cái tên Dìn Ký,
Tôi từng ngồi nhâm nhi
Sơn hào hải vị
Với những người bạn thân
Triền sông này thuộc xã Bình Nhâm
Là vườn trái cây Lái Thiêu nổi tiếng,
Biết bao chiều vu vơ buồn tôi đến
Nhặt giữa hoang sơ một tiếng tơ lòng...
Và chiều nay ngày 21 tháng năm
Tôi đứng lặng trên bờ sông
Nghe nỗi đau gào thét,
Lục bình lơ đãng trôi
Giả vờ như không biết
Mười sáu mạng người
Nằm dưới đáy sông sâu
Hà Bá đêm qua nuốt chững cả con tàu.
Chẳng thấy gì ngoài dòng người lặng lẽ
Chỉ hỏi nhau bằng những lời rất khẽ
Không một nụ cười hé nở trên môi
Tiếng than khóc như xé nát lòng rồi.
Tang tóc xảy ra chỉ trong tích tắc
Lỗi tại ai, Hà Bá hay ông trời?
Diêm vương tuyển tân binh
Hay con người tắc trách?
Ngày sinh nhật cũng là
Ngày khai tử, than ôi!
Không ai dửng dưng với nỗi đau như thế
Chín người thân chung một gia đình
Mãi mãi ra đi trong ngày sinh nhật cháu
Mất mát khôn cùng, cảnh ấy điêu linh.
Xin thắp nén nhang cho những người xấu số
Hãy khắc ghi lấy nỗi đau này
Thiên nhiên chứa bao điều bí ẩn
Phúc họa trong đời như sấp ngữa bàn tay.
Thuận An, đêm 21/5/2011
Gửi ông hiệu trưởng
Ông ra lệnh cho sinh viên
Không được biểu tình yêu nước
Bất tuân ông cho nghĩ học
Ông bôi bẩn cả tương lai...
Tôi muốn gào lên - Trời ơi
Chuyện này đùa hay là thật?
Ông làm thầy mà vô học
Hỏi rằng ông dạy dỗ ai.
Luật pháp không hề làm sai
Công dân có quyền mở miệng
Ông nhân danh chức hiệu trưởng
Bịt mồm tiếng nói sinh viên...
Biết tìm ở đâu niềm tin?
Có đâu mà còn với mất
Lạ thay nói điều sự thật
Khó hơn luận điệu dối lừa.
Chữ nghĩa ông đến cỡ mô
Mà ông ươn hèn đến thế
Thôi, về với bà ông nhé
Ông không xứng đáng làm thầy.
Nói nhiều thì cũng thế thôi
Biển Đông đang còn dậy sóng
Những ai còn dòng máu nóng
Nắm tay quyết chí lên đàng.
Sài Gòn 9/6/2011
Lục bát em & anh
Em thoáng đi qua đời anh
Như cơn gió mát mong manh giữa trời
Chỉ là cơn gió mát thôi
Mà anh chao đảo một đời, lạ chưa?
Trách gì bữa ấy trời mưa
Tại em nhan sắc, anh chưa đủ già...
Yêu thương đến thế mặn mà...
Ngu ngơ đâu biết em xa lúc nào?
Vỡ òa một giấc chiêm bao
Anh thành cơn nắng hanh hao kiếp người,
Chiều nay trời lại mưa rồi
Một mình ngồi đếm mưa rơi não nùng...
Em đi, em có vui không?
Chỉ mình anh hiểu được lòng em thôi...
Em ngắt câu lục đi rồi
Anh buông câu bát chơi vơi bên thềm.
Thuận An, 5-2011
Nói với em trước biển
Em ơi!
Chúng ta đang ngồi dưới chân Bạch Dinh*
Biển dịu êm mà lòng dậy sóng
Anh cảm nhận giữa phút giây yên lắng
Gió Trường Sa đang rít từng hồi.
Ngoài xa kia, ở phía chân trời
Là đất đảo thấm mồ hôi, máu đỏ
Ông cha muôn đời dày công gìn giữ...
Người láng giềng "bốn tốt" trỗi lòng tham.
Bão nổi lên rồi, em có biết không?
Nội giặc chưa tan, ngoại thù lấn tới
Từ đảo khơi xa, đến đất liền biên giới
Giặc ngênh ngang trương mười sáu chữ vàng.
Đã hiểu nhau rồi, suốt bốn ngàn năm
Vẫn phung phí lòng tin, rước voi dày mả tổ?
Vì quyền lực, nhóm bầy lòng người nay cách trở
Tổ quốc lại một lần đứng trước hiểm nguy.
Anh sợ một ngày chúng ta lại chia ly
Người về hậu phương, người ra tiền tuyến
Nhưng, em ơi - khi Tổ quốc cần đến
Phận làm trai anh phải ở tuyến đầu.
Biển chiều nay mới đẹp làm sao
Sóng đùa với hải âu, còng giỡn cùng với cát...
Em có nghe không những lời ai hát?
Đất nước, biển trời đẹp tựa gấm hoa**
Nếu mai quân thù bắt anh phải đi xa
Vì tổ quốc thiêng liêng ta sẵn sàng em nhé.
*Dinh Bảo Đại ở Vũng Tàu
** Mượn lời câu hát: Biển trời quê ta, đẹp như gấm
hoa...
Vũng Tàu, 12/6/2011
Bức ảnh thiêng
Con dẫn đầu đoàn người yêu nước
Sãi bước hiên ngang như một anh hùng
Ta hổ thẹn, phút thiêng này không có mặt
Cùng mọi người tiếp bước sau lưng.
Con đòi chủ quyền tổ quốc ở Biển Đông
Con kêu gọi trả Hoàng Sa về đất mẹ
Dân tộc Việt Nam muốn hòa bình hữu nghị*
Con hát bài ca, ca ngợi biển trời...
Biết bao nhiêu người còn mê muội con ơi
Không ít kẻ thờ ơ lo chức quyền, bè cánh
Có cô chú bị bắt vì biểu dương sức mạnh
Không thể lặng im bạc nhược trước kẻ thù.
Mặc ai cúi đầu, hèn nhát, thờ ơ
Hình ảnh con trước đoàn người oanh liệt lắm
Tuổi con nhỏ mà chí cao lồng lộng
Con nhen lên niềm hy vọng ở trong ta.
Đất nước, biển trời đẹp tựa gấm hoa
Không thể ngồi yên nhìn láng giềng quấy phá
Mỗi tấc đất của ông cha đều là vô giá
Con đã cho ta bài học làm người.
Những người lớn sẽ giật mình trước con thôi
Dù ai đó giờ vẫn chưa thức tĩnh
Ta chưa biết tên con, chỉ nhìn qua bức ảnh
Mà nghe lòng ấm áp biết bao nhiêu!
Thuận An, 19/6/2011
Gía em cứ gọi bằng anh
Tặng Thắm...
Giá em cứ gọi bằng anh
Biết đâu thơ đã kết thành chữ duyên...
Em vừa qua tuổi thiếu niên
Bông hoa đương nhú giữa miền mộng mơ
Nõn nà đến thế măng tơ
Bờ môi chúm chím đợi chờ tri âm
Chưa quen cuộc thế thăng trầm
Còn xa lạ những bước chân giang hồ...
Bên em những phút tình cờ
Đã như từ thủa bao giờ - quen thân
Nghe lòng rạo rực mùa xuân
Nghe tim chộn rộn như lần mới yêu...
Tiếc là nắng đã xế chiều
Tóc xanh đã chớm muối tiêu trên đầu
Thôi đành bóng cả cây cao
Che em mơn mởn má đào mắt nai...
Vô tư em gọi chú ơi...
Lên chức sao thấy nụ cười héo hon!
Sài Gòn trời bỗng mưa tuôn
Ly cà phê đắng vấn vương tơ lòng...
Mai ngày em có nhớ không
Khi em khoác áo theo chồng muôn nơi?
Giá em cứ gọi anh thôi
Để thơ anh lại chơi vơi nỗi niềm...
Sài Gòn, 28/6/2011
Thầy ơi là thầy...
Thầy cũng ham của lạ
Khi tuổi nghiêng sang chiều
Trò như hoa chớm nở...
Cớ sao lòng chẳng xiêu...
Trách là trách tạo hóa
Cho thầy già không đều
Trái tim vẫn khờ dại
Khi vướng vào cõi yêu
Lời thương chưa kịp nhận
Tin nhắn gửi đi rồi,
Tên đã rời cung nỏ
Thế là xong, thầy ơi!
Hôm nay thầy bị nạn
Do tên mình bắn ra
Chữ ngờ ai học được
Gai ẩn đầy trong hoa.
Thầy lại lên bục giảng
Bụi phấn vương tóc thầy
Mắt trò như dấu hỏi
Biết khóc cười sao đây?
Thầy ơi là thầy ơi
Đã một đời gìn giữ...
Vì cái lỗ tối cổ
Mà buộc vào dây oan.
Chao ôi! Thương thầy quá
Đa tình thì đa đoan!
* Đùa tặng thầy giáo N.- Đắk Lắk
Sài gòn, 10/7/2011
Cám ơn thầy Andre Mendras
Xin cám ơn thầy
Andre Mendras - Hồ Cương Quyết*
Thầy rất xứng danh
Với cái tên tiếng Việt của mình
Tôi muốn được ôm hôn thầy
Như người anh, người bạn
Như những đồng chí của thầy
Trong những ngày khói lửa đao binh.
Thầy đã nói thay lời
Cho những người con yêu nước Việt nam
Thầy chia sẽ nỗi bi thương
Với những ngư dân Miền Trung khốn khó
Thầy hiểu lòng dạ chúng tôi
Hơn cả những người sinh ra cùng một tổ
Rành rẽ trắng đen, xấu tốt, bạn thù.
Chân lý không bao giờ cần tô vẽ, vòng vo.
Tôi hiểu nỗi đau của thầy
Trong những ngày hè này rực lửa
Tôi hiểu trái tim thầy máu ứa
Khi lòng tin bị phản bội, dối lừa.
Lại thêm một lần chung dưới bóng cờ
Cuộc chiến đấu không bao giờ cân sức
Giữa kẻ cầm quyền và người yêu nước
Chỉ niềm tin là vũ khí sau cùng.
Tôi mang trong tim dòng máu Lạc Hồng
Thấy hổ thẹn với thầy Hồ Cương Quyết
Thầy thao thức với biển đông, khi người Việt
Giống rồng tiên mới uể oải trở mình.
Thánh Gióng lần này không biết có hiển linh?
Ngày 22/7/2011
* Andre Mendras, người Pháp, công dân danh dự Việt nam
Đoản khúc 2
Những nẽo đường tình
1
Bên tô cháo hàu nóng hổi
Ngắm dòng Nhật Lệ đầy sao
Bạn bè gặp nhau rôm rả
Em tôi phiêu bạt chốn nào?
2
Đúng ba mươi năm trở lại
Phố phường không nhận ra nhau
Chợ Đông Hà thay áo mới
Thủy chung sông vẫn một màu...
3
Lần đầu vế thăm Quảng Trị
Bốn bề thành cổ rêu phong
Chân bước trên bờ Thạch Hãn
Nghe như ai gọi giữa dòng...
4
Anh ngồi trên bến Văn Lâu
Chốn xưa cỏ vẫn một màu xanh tươi
Thế mà Huế vắng em rồi
Một anh với một chơi vơi nỗi niềm...
5
Giờ biết tìm em ở nơi đâu?
Ngang chi qua Huế chuốc thêm sầu,
Em đi mang cả màu của Huế
Chừ Huế không còn tím nữa đâu..
6
Sông Hàn về đêm đẹp quá
Anh thành ra kẻ ngu ngơ
Biển hát những lời rất trẻ
Hình như mình đã già nua...
7
Lang thang giữa thành phố cổ
Gặp toàn người mới em ơi
Sông Hoài* đèn xanh đèn đỏ
Tìm em chỉ thấy sao trời...
8
Chân vu vơ góc phố lạ
Vọng nghe tiếng sóng rì rầm
Tuy Hòa như cô gái trẻ
Tiếc mình tóc đã hoa râm...
9
Ruổi rong suốt một ngày đàng
Đêm nay ngồi với Nha Trang chòng chành
Một bên biển, một bên anh
Em như cô Tấm biến thành cô Tiên...
10
Qua Cam Ranh ngắm Tháp Chàm
Nhớ em những ngày xưa lắm
Em reo: Chao ôi là nắng
Anh thì ướt thẫm mồ hôi...
11.
Đà Lạt đâu nào xa xôi
Mây bay bồng bềnh phố núi
Sắc hoa ngập tràn mọi lối
Bên hồ, Thuỷ tạ lung linh.
12.
Bến Ninh Kiều đứng chờ em
Ai hát trên dòng sông thẳm
Để lòng tôi say con sóng
Để em tôi lạc lối về?
13.
Hộ Phòng**dỡ phố dỡ quê
Đứng bên mộ phần cha Diệp
Tắc Xậy xưa tranh tre liếp
Giờ uy nghi một giáo đường.
14.
Xuôi về Đất Mũi thân thương
Chân bước trên Hòn Đá Bạc***
Em vẫn nơi nào xa lắc
Anh lơ ngơ giữa biển trời.
15.
Cà Mau anh đã tới nơi
Chờ em về U Minh Thượng
Đứng trên chòi nhìn bốn hướng
Mênh mông bát ngát rừng tràm.
*Sông Hoài chảy qua phố cổ Hội An
**. Thị trấn Hộ Phòng, Bạc Liêu, nơi có nhà thờ Tắc Xậy, người dân thường gọi nhà thờ cha Diệp. ***. Hòn Đá Bạc, một di tích, điểm du lịch thuộc Cà Mau.
Ngẫu hứng với bác Dưa Lê
Bác còn có cái sổ lương
Để mà đo đếm ẩm ương với đời...
Còn bao nhiêu triệu con người
Không lương không việc khóc cười sao đây?
Nông dân không có ruộng cày
Công nhân mất việc cơm chay chờ thời
Tư thương cạn vốn, mất lời
Sắn khoai quay lại cái thời xưa chăng?
Tăng trưởng thì vẫn cứ tăng
Tiền cứ vào túi những thằng lưu manh
Mua quyền, bán chức, tô danh
Thành loài sâu mọt tung hoành khắp nơi.
Dân nghe nhàm chán lắm rồi
Những lời có cánh giữa trời gió bay.
Tăng là tăng của ai đây
Của dân hay của một bầy quan tham?
Dù lên núi, dẫu xuống ngàn
Thoát đâu được kiếp lầm than dân lành.
Lương tăng chậm, giá tăng nhanh
Người nghèo chỉ vẫn quẩn quanh giá - tiền
Các bác vẫn sướng như tiên
Cuối tháng hết tiền chính phủ phát cho
Nhân dân có được chi mô
Chỉ làm “ông chủ” để lo đói nghèo.
Sài Gòn,13/8/2011
Tự ngẫm ngày Vu lan
Mùa Vu lan về, ta thêm nhớ
Mẹ ta mưa nắng một đời đau
Gánh gồng xộc xệch hai vai nặng
Chưa phút yên vui thủa bạc đầu.
Nuôi con nuôi cháu nào ngơi nghỉ
Thương rể thương dâu trọn nghĩa tình
Hạnh phúc nhường cơm và xẻ áo
Ru mình an phận kiếp nhân sinh.
Không ai sống mãi ở trên đời
Ta giờ như đứa trẻ mồ côi
Mẹ đã về chưa miền cực lạc
Hay vẫn vương tơ với cõi người?
Một bông hoa trắng cài lên ngực
Thương nhớ chỉ là nhớ thương thôi
Những ai còn Mẹ nên ghi lấy
Trả ơn khi Mẹ sống trên đời.
Đừng để đến ngày không còn Mẹ
Mới cài lên ngực một bông hoa.
Ta dù tóc bạc, Vu lan đến
Thương Mẹ hai mắt vẫn lệ nhòa.
Thuận An,14/8/2011(ngày Vu lan)
Độc thoại cảnh chùa
Lữ khách lên chùa xin lộc
Mình thì vãn cảnh tìm thơ
Phật đường chìm trong hương khói
Ta ngồi nhìn liễu phất phơ.
Chợt nghe một hồi chuông đổ
Sư già dừng bước -Nam mô...
Chiếc lá bồ đề chao xuống
Gió chiều hứng lấy đong đưa.
Chầm chậm hoàng hôn dịu mát
Nắng vàng ve vuốt chồi non
Nơi đây như miền cổ tích
Lòng ta sao vẫn sóng dồn?
Thương Cha một đời khó nhọc
Sinh thời toàn những bão giông
Thương Mẹ chân bùn tay lấm
Quanh năm bạn với ruộng đồng.
Nuôi ta mớ khoai, mớ sắn
Hấp bằng nước mắt yêu thương
Ru ta câu hò ví dặm
Lời ru như mật như đường.
Một ngọn đèn dầu leo lét
Cha thắp sáng cả tương lai
Một nồi bánh đúc bánh mướt
Mẹ nâng ta bước dặm dài.
Ta suốt một đời phiêu bạt
Công sinh dưỡng chữa đáp đền
Cha Mẹ ra người thiên cổ
Nỗi buồn không gọi thành tên.
Ước một lần cùng Cha Mẹ
Tay trong tay vãn cảnh chùa
Cùng ngẫm lời kinh câu kệ
Mơ giờ đã hóa xa xưa...
Một góc sân chùa tĩnh mịch
Thả hồn bên liễu tìm thơ
Bổng nhớ về thời con nít
Thương Cha thương Mẹ thẫn thờ.
Thắp một cây nhang tế độ
Hỏi miền cực lạc nơi mô?
Cầu mọi linh hồn siêu thoát
An lành về chốn vi vô.
Chuông chùa vẫn ngân trong gió
Màu thiền hòa giữa cỏ cây
Buông câu A Di Đà Phật
Nghe lòng nhẹ tựa như mây.
Đà Lạt-2011,
Trúc Lâm Thiền Viện
Đặc tả hình em
Ta biết làm gì khi đặc tả hình em
Sau vành mũ em như nàng Venus
Cặp mày dướn làm bao người ngả gục
Hàng mi cong dìm biết mấy thuyền tình
Em đàn bà hay thiếu nữ nguyên trinh
Mà môi đỏ, má hồng rất thánh thiện?
Ánh mắt em long lanh kiều diễm
Như ngọc saphia lấp lánh hào quang
Lại đăm chiêu pha chút mơ màng
Kho báu ấy sắc màu nào vẽ nổi.
Em thật sự đã làm ta bối rối
Cây cọ trên tay run rẩy, không đành
Chỉ sợ mình làm hỏng cả bức tranh
Trước sắc đẹp ta trở thành nô lệ.
Thôi cứ để em nguyên sơ như thế
Ta thà làm cây cỏ dưới chân em.
Thuận An, 12/9/2011
Lời người vợ li dị chồng.
Bao năm lay lắt bên người chồng trưởng giả
Chợt nhận ra hai đứa chẳng chung đường
Hạnh phúc không còn em nói lời từ biệt
Tình hết rồi anh toan tính thiệt hơn...
Thế mới biết núi sông dời đổi
Lòng người sâu chẳng thể đo lường,
Dẫu không được răng long đầu bạc
Cũng đã từng ngực ấp tay ôm...
Quá hiểu nhau rồi đâm ra khó nói
Nằm chung chăn nên biết rận ít nhiều
Nỡ nào gắn cho nhau từ phản bội
Mặn nhạt gì cũng một thủa thương yêu.
Em khờ khạo tin những lời dối trá
Anh rêu rao suốt những tháng năm dài
Vẫn ảo tưởng đến một ngày trời đẹp
Cổng thiên đường rộng mở đón tương lai...
Thôi anh nhé! Tòa lâu đài sụp đổ
Đường tối tăm sao anh chẳng quay về
Lời vàng ngọc của em thành bọt bể
Anh gầm gừ lạc tiếp lối u mê.
Đã biết chắc cuối cùng không hội ngộ
Ta đành chia đôi ngả đôi đường
Sông vẫn chảy một chiều ra biển
Người với người vẫn cần đến yêu thương.
Chớ trách chi không gừng cay muối mặn
Ngược hướng rồi sao hiểu được lòng nhau
Xin hành xử như những người tử tế
Để cuộc đời giảm thiểu vết thương đau!
Thuận An,23/9/2011
Hoan hô bác Trần
Bác Trần tung quả độc chiêu*
Gióng lên một tiếng chuông chiều ngân vang
Làm bao nhiêu kẻ bàng hoàng
Một đồng tiền thưởng - muôn vàn lời khen.
Chẳng cần luồn cúi bon chen
Chẳng cần quan chức dưới trên luận bàn
Chẳng cần lấp lánh huân chương
Tình yêu bạn đọc trannhuong đủ liều.
Bác không cao giọng mĩ miều
Cám ơn tác giả sớm chiều gắng công
Niềm tin xuất tự cõi lòng
Văn hay lan giữa cộng đồng, thế thôi.
Tiếng chuông ngân giữa đất trời
Trannhuong.com giải sáng ngời nhân văn
Thuận An 29/9/2011
( Nhà thơ-họa sĩ Trần Nhương -trang web trannhuong.com - lập giải thưởng văn chương với giá trị 1 triệu đồng vật chất, nhưng
giá trị tinh thần được các văn hữu đánh giá rất cao)
TẾU VỚI ĐÈO NGANG
Đèo Ngang quả thực đang nghèo
Người cứ cãi là đèo ngếch
Cảnh xưa không còn cô tịch
Lộn lèo giữa đá cỏ cây.
Quê mình có chút đổi thay
Vũng Áng công trường rộng lớn
Nông dân giờ không còn ruộng
Treo cày, xế nổ vi vu.
Chú tiều giờ ở nơi mô?
Bên sông nỏ còn chợ búa
Bữa ni toàn gà móng đỏ
Miệng cười tươi thắm như hoa.
Bạn đã ghé ngang quê choa
Đèo mô thì rồi cũng lặng
Trút tâm tình bên quán vắng
Đèo nên không nghĩ bao giờ.
Hầm chui Bình - Tĩnh vào ra
Biển vẫn rì rầm con sóng
Thương nhau tha hồ nhìn ngắm
Ở đây đèo đứng người ơi!
3/10/2011
Lời ai điếu Gaddafi
Cái gì đến phải đến thôi
Nợ máu thì đền bằng máu
Không có nơi nào ẩn náu
Cho kẻ bắn vào nhân dân.
Từ anh hùng thành bạo chúa
Vinh quang - cay đắng tột cùng
Quyền lực biến người thành thú
Độc tài một mẫu số chung.
Thế là ngai vàng sụp đổ
Ôi! Vua của những vì vua.
Cứ tưởng thành trì bền vững
Ai ngờ... còn lại vết nhơ.
Khi gió nhân lên thành bão
Quyền uy, súng đạn nghĩa gì.
Nỗi nhục lưu vào sử sách
Đâu chỉ một mình Gaddafi?
Cổ kim muôn đời vẫn vậy
Sao không học lấy làm lòng?
Ai xem dân như cỏ rác
Sẽ cùng số phận với ông.
Thuận An, 25/10/2011
Lời muộn
tặng B...
Mọi cái vẫn như cũ
Chỉ nỗi buồn mới thôi...
Lời em như lệ đắng
Làm cay mắt anh rồi.
Lá vàng phơi lối nhỏ
Bước chân em độc hành
Những lời yêu dấu cũ
Tựa ráng chiều mong manh.
Lòng như heo may muộn
Xuân đi chẳng quay về
Em ước làm ngọn lửa
Đốt một lần đam mê...
Anh - con thuyền rách nát
Lang bạt giữa trùng khơi
Không thể là bờ vai
Cho em làm điểm tựa.
Con đường em qua đó
Rồi sẽ có một ngày
Chúa trời ban phép lạ
Người dang rộng vòng tay.
Thơ anh như gió bay
Mang nỗi buồn đi mãi
Lời muộn màng em nói
Cùng với thơ đồng hành.
Thuận An, 10/2011
Vườn hoang
Tặng Thienduonghoatim
Ta về thăm bạn chiều nay
Lá vàng nghẽn lối cỏ cây bạc màu,
Bạn ta giờ ở nơi đâu?
Thiên đường hoa tím dãi dầu gió sương.
Ai hay một phút miên trường
Câu thơ dệt nỗi vấn vương giữa đời,
Vườn xưa người vắng bóng rồi
Có con bướm trắng bên đồi cứ bay.
Vài hàng bìm bịp giăng dây
Tường vi mấy nhánh xương gầy vắt qua
Khóm hồng chẳng muốn đơm hoa
Người đi để lại xót xa một trời
Ta về thăm bạn, bạn ơi
Liêu xiêu chân bước, chơi vơi nỗi chiều.
Thuận An 18/11/2011
Xuân về
Những cơn heo may quay về phố
Tung tẩy sắc màu giữa chợ đông
Em khoe áo mới bên anh cũ
Trời lạnh mà sao má em hồng?
Có phải mùa xuân đang trở lại
Trong em, mỗi độ gió may về?
Lòng anh như thủa đôi mươi ấy
Chưa từng phai nhạt nỗi đam mê.
Em ạ, tình yêu thật lạ lùng
Bốn mùa xuân hạ tới thu đông
Hơn nửa đời người anh khám phá
Vẫn thấy em như lúa trổ đòng.
Mai mốt mùa đông sẽ lại qua
Kể chi xuân đến nắng chan hòa
Bên em - ngày tháng là xuân đó
Mãi một mùa xuân tỏa ngát hoa
Thuận An,31/12/2011
Chúc năm mới bác Dưa Lê
Tếu với nhà thơ Vũ Hiến
Chúc bác sang năm Nhâm Thìn
Xương cốt như voi như hổ
Văn như rồng bay phượng múa
Bút đâm mấy cũng không tà.
Thế giới một nửa đàn bà
Bác gắng kiếm thêm một mụ
Đêm xuân có người thỉ thủ
Gốc già cứ thế đơm hoa.
Ấn Độ ở gần quanh ta
Có ông bốn mươi bà vợ
Các bà bên nhau hớn hở
Ai nhìn vào cũng thấy ham.
Năm nay bác hành phương nam
Em làm xe ôm đón bác
Không có con Mẹc xe đẹc
Ta cứ ung dung Weve Tàu.
Cho dù bác muốn tới đâu:
Đèn mờ, đèn xanh, đèn đỏ...
Sài Gòn chỗ mô cũng có
Cao lâu, gái điếm, chân dài...
Đồ Sơn phượng đỏ rợp trời
Miền Đông bằng lăng tím biếc
Bác vô một lần cho biết
Sài Gòn tình dưới tiền trên.
Vài lời khai bút đầu năm
Mong bác bảo tồn sức khỏe
Thơ càng ngày càng thêm trẻ
Khúc Kha Khúc Khích dâng đời.
Thuận An, 1/1/2012
Vãn cảnh Hòn Đá Bạc-Cà Mau
Anh đứng trên Hòn Đá Bạc*
Ngắm nhìn trời biển mênh mang
Không là Bồng Lai Tiên Cảnh
Vẫn mơ một lối Thiên đàng.
Ở nơi tận cùng đất nước
Nhớ về Mũi Ngọc** địa đầu
Một dải non sông gấm vóc
Nối liền Móng Cái-Cà Mau.
Em ơi Tổ quốc đẹp thế
Người dân sao vẫn khó nghèo
Về đâu rừng vàng biển bạc
Bao giờ hết cảnh gieo neo?
Một câu hỏi không lời đáp
Anh mang theo tận sân chùa
Gửi vào làn hương tế độ
Buông chiều hai tiếng Nam mô...
Chân men theo từng bậc đá
Ra về lòng thấy nhẹ tênh
Đi qua Lưỡng Long chầu Nguyệt***
Nghe chim ríu rít chuyền cành.
Cà Mau, Những ngày cuối năm Tân Mão 2011
* Khu du lịch, di tích lịch sử Hòn đá bạc thuộc tỉnh Cà
Mau. nổi lên giữa biển, cách bờ khoảng 1 km, phong
cảnh rất đẹp và hữu tình.
** Mũi Ngọc, bãi biển đầu tiên ở địa đầu Móng Cái-Tỉnh
Quảng Ninh.
*** Bước vào Hòn đá bạc đi qua cổng được làm bằng hai con rồng đá chầu nguyệt rất đẹp.
Lời tâm sự của Chí Phèo
Đời anh nào có gì đâu
Một be rượu nhạt, vài câu chửi thề
Áo nâu rách vá tứ bề
Bước đi ngật ngưỡng cuối đê, đầu làng.
Người ta cứ bảo anh gàn
Riêng mình em biết anh sang nhất đời
Chân đạp đất, đầu đội trời
Làng Vũ Đại được mấy người như anh.
Be rượu với cái mảnh sành
Tên làng, tên Chí nổi danh trong ngoài
Chấp gì thiên hạ Nở ơi
Tô cháo hành nói thay lời tình yêu.
Cái lò gạch cũ tiêu điều
Phải lòng nhau cứ đánh liều chớ sao
Trăng thì sáng, trời thì cao
Mùi hương con gái, nôn nao thằng người...
Tiết trinh thôi đã trao rồi
Thì tìm Bá Kiến mà đòi thiện lương,
Cụ Nam Cao đã lên đường
Chí Phèo ở lại làm gương soi đời.
Saigon, 2012
Ao làng
Ta lơ ngơ đụng phải ao làng
Gặp chị Nguyệt khỏa thân tắm mát
Chỉ tiếng lá ở quanh vườn xào xạc
Chim ăn đêm thao thiết gọi bạn tình
Nghe bồi hồi, xao động trong tim
Một thoáng tuổi thơ hiện về kỷ niệm,
Hơn nửa đời lên rừng xuống biển
Bạn chăn trâu nhớ được mấy người?
Đêm ở làng yên ả quá em ơi
Bàng bạc sao trời, gió nồm man mác,
Bao nhiêu năm bước chân lưu lạc
Một lần về được chạm bóng trăng quê.
Saigon, 2012
Dự cảm ngày 8-3
Em buồn không khi anh chẳng có quà
Chẳng có hoa tươi tặng em tháng 3 ngày 8,
Chỉ có câu thơ cuối chiều chạng vạng
Gửi nhớ thương theo ngọn gió phiêu bồng?
Ai biết rồi thơ đến kịp em không
Mà lòng anh bồn chồn xao xuyến lạ,
Dường như chúng mình xa cách quá
Giữa vạn người, anh bổng thấy bơ vơ.
Gia tài anh chỉ có mấy vần thơ
Như sương sớm treo trên đầu cỏ dại
Mong manh lắm, em làm sao giữ nổi
Nếu tình yêu không đủ lớn trên đời...
Chiều nay hoàng hôn tím một góc trời
Hồ bán nguyệt, cầu ánh sao huyền ảo
Chân anh bước, mà lòng như có bão
Càng thương em càng tự trách mình.
Saigon, 7-3-2012
Ánh mắt ngày nào
Ánh mắt ấy làm sao có thể quên
Đã bao lần ta chết chìm trong đó,
Cặp môi ấy nóng hơn ngọn lửa
Thiêu đốt trái tim bao gả si tình...
Tóc em vàng, da em trắng, mắt em xanh
Một thời trẻ trai, một thời vụng dại...
Chuyện của ngày xưa bây giờ nhớ lại
Vẫn thấy lòng rạo rực, bâng khuâng...
Những năm dài trên bán đảo Balkan
Thành ký ức đi theo ta ngày tháng,
Nếu đời cho thêm một lần ước muốn
Ta lại ước được chết chìm trong mắt em.
Saigon, 2012
Biển chiều
Em có về vui với biển cùng anh
Hình như biển chiều nay nhìn rất lạ,
Hay tại lòng anh nghĩ suy nhiều quá
Khi đứng một mình trước biển không em?
Trời thì xanh, con sóng lại rất hiền
Không vồ vập hôn bờ như muôn thủa
Bờ cát giỗi nép mình trong hoang nhớ
Đến cáy còng cũng chẳng dám tung tăng.
Biển hồn nhiên như thiếu nữ qua rằm
Ve tà áo dài mộng mơ chờ đợi...
Biển dịu êm, nhưng lòng anh sóng nổi
Bởi thương bờ không được sóng vuốt ve...
Em còn tìm đâu trong những ngày hè
Biển đợi đấy, mau hãy về với biển
Và anh nữa đang đứng chờ em đến
Để cùng nhau ôn lại buổi ban đầu.
Biển đẹp nao lòng, biển chẳng giận lâu
Anh cũng vậy, chỉ chạnh buồn thoáng chốc
Đứng trước biển anh vẫn là gã ngốc
Chưa bao giờ hết yêu biển và em.
Saigon, 2012
Bài thơ tháng tư
Viết gì đây để chào đón tháng tư?
Em vẫn vậy xa cách và bí ẩn
Anh vẫn vậy chưa qua vòng lận đận
Chiếc loa phường vẫn vậy chẳng đổi thay.
Biết viết gì chào đón tháng tư đây?
Cái ác vẫn từng ngày hiện diện
Sự dối trá vẫn che mờ cái thiện
Và những câu thơ như vẫn ngược lường.
Tháng tư về thương những kẻ tha phương
Nửa thế kỷ khắc khoải về đất mẹ
Ai vui, ai buồn, ai còn ngạo nghễ
Hai tiếng Tổ quốc vẫn canh cánh bên lòng.
Mỗi lần tháng tư về, anh lại ước mong
Hòa hợp lòng người, không còn khoảng cách,
Chỉ có nụ cười trong ngày thống nhất
Người Việt chẳng còn nhắc chuyện thắng - thua.
Saigon, 4 - 2012
Lúc chỉ có hai người
Tặng Th. A.
“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Em sẽ ước cho thời gian trở lại...”
Sao tôi không nhìn vào đôi mắt em
Khi em hát tặng tôi bài ca ấy.
Lúc chỉ có hai người...
Bao năm rồi, thời gian lặng lẽ trôi
Em đã theo chồng về miền đất lạ
Biết có bao giờ em còn nhớ
Những góc quán thân quen.
Lúc chỉ có hai người?
Bước chân tôi lang bạt khắp nơi
Gặp gỡ làm quen rồi quên không nhớ
Đôi lúc thấy mình như người mắc nợ
Ước một lần trở lại tháng năm xưa.
Lúc chỉ có hai người.
Thôi, hãy quên đi, đừng nhớ đến tôi
Nguyện cầu Chúa ban cho em hạnh phúc...
Mỗi trang đời có những dòng ký ức
Thương nhớ kia tôi dành để riêng mình.
Saigon, 2012
Về Gò Công
Anh về thăm quê em Gò Công
Thấy bát ngát cánh đồng lúa chín
Những xóm, ấp vào mùa bịn rịn
Thóc đầy bao chất dọc đường làng.
Bao lần hẹn em về Gò Công Đông
Xuống biển Tân Thành bắt nghêu, thả lưới
Hôm nay trọn một ngày rong ruổi
Biển vắng em, sóng giận vỗ trắng bờ.
Anh đứng trên đê nghĩ ngợi vu vơ
Thật hạnh phúc mỗi lần về bên biển.
Biển nơi nào cũng trên thuyền dưới bến
Sao Gò Công Đông nước biển đục ngầu?
Chẳng thể nào đo được biển nông sâu
Hình như gió cũng có chiều vồn vã
Hay bởi tại anh là người xa lạ
Nên lơ ngơ chẳng hiểu biển đang buồn.
Trở về rồi lại thương biển nhiều hơn
Biển rộng lượng tặng người bao nhiêu thứ
Đôi lúc biển cũng giận hờn vô cớ
Biển cũng ưu tư đến bạc cả đầu.
Gò Công 2012
Nhút nhát
Chỉ một lần lau nước mắt cho em
Thế cũng đủ, còn mong chờ chi nữa
Một lần thôi rồi neo vào thương nhớ
Người ta bảo rằng qua bảy kiếp tu.
Em vô tình hay anh ngu ngơ
Hay tại mình có duyên không nợ
Mỗi lần bên nhau lời không dám mở
Dù ánh mắt đã nói bao điều.
Đâu dễ gì thốt ra được từ yêu
Khi ván đã đóng thuyền em nhỉ,
Mùa thu đến bên chiều rất khẽ
Mà lá vàng như níu bước người qua.
Trái tim em dẫu chưa được vỡ oà
Trong vòng tay anh mỗi lần gặp mặt
Anh vẫn muốn nói một lời rất thật
Cảm ơn cuộc đời cho mình được gặp nhau.
Saigon, 2012
Xin lỗi tháng ba
Tháng ba có gì vui không em,
Sao hoa xoan rơi đầy trong ký ức?
Đêm qua anh lại mơ gặp mối tình đầu,
Thời gian có chừa ai đâu,
Con gái tóc hoa râm
Ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ,
Nắng tháng ba làm nhạt cả câu chào.
Hai mẹ con như hai bạn già thủ thỉ bên nhau,
Có gì vui mà em cười bẽn lẽn?
Không nhận ra những nếp nhăn trên trán
Của một người đầy tội lỗi là ta.
Tháng ba có gì vui?
Cơn mưa đầu mùa ngập ngừng, lưỡng lữ,
Hoa phượng lập loè chờ mùa hè gõ cửa,
Anh đang bấm tý tách iPhone bổng dừng lại
Sợ em ngưng bài giảng nửa chừng,
Nhớ em rất nhiều nhưng giả bộ người dưng
Vì biết chắc sẽ làm em thêm khổ.
Thôi, có lẽ lần này anh chịu lỗ,
Em buồn, anh cũng đâu có vui
Nhờ thời gian sẽ xoa dịu thay lời.
Tháng ba đến rồi tháng ba lại đi,
Anh soi vào gương thấy mái đầu đốm bạc
Giật mình cười: ta bây giờ cũng khác
Sao còn muốn được yêu như thủa ban đầu...
Xin lỗi tháng ba
Mùa hoa xoan, hoa bưởi,
Nắng như đổ lửa oi nồng,
Sài thành không đợi rét nàng Bân.
Ta mơ đến bên cầu Ô Thước
Tắm ướt những ngày cô đơn
Nói với em một lời dịu ngọt...
Sao trời còn chưa đổ cơn giông?
Saigon, 2012
CHO EM MÙA THU
Thơ
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
65 Nguyễn Du-Hà Nội
Tel: 024.38.222.135
E-mail: nxbhoinhavan@yahoo.com.vn
http://nxbhoinhavan.net
Chi nhánh miền Nam
371/16 Hai Bà Trưng-Phường 8-Quân 3-TP.HCM
Tel: 028.38.297.915
E-mail: nxbhnv.saigon@gmail.com
Chi nhánh miền Trung và Tây Nguyên
277 Trần Hưng Đạo-Thành phố Đà Nẵng
Tel: 0236.3849.516
E-mail: nxbhnv.mientungtaynguyen@gmail.com
Chịu trách nhiệm xuất bản:
Giám đốc-Tổng biên tập:
NGUYỄN QUANG THIỀU
Bin tập viên: Ngô Thị Thúy Nga
Vẽ bìa-Trình bày: Xuân Lộc
Sửa bản in: Xuân Lộc
In 500 cuốn, khổ 14 x 20 cm, tại Cty in Minh Hiển,
Đc:69/8A Nguyễn Cửu Đàm, P. Tân Sơn Nhì, Quận Tân Phú, TP.HCM
Số xác nhận ĐKXB: 1120 – 2022/CXBIPH/19-26/HNV
Số quyết định xuất bản: 296/QĐ-NXBHNV, ký ngày 13-04-2022
In xong và nộp lưu chiểu: Năm 2022
Mã ISBN (dạng số): 978-604-368-101-7
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét