25.7.25

Ta về với mẹ ta thôi

 Nguyễn Sĩ Đại

Ta về với mẹ ta thôi

Ta về với mẹ ta thôi
Năm nay mẹ đã chín mươi mỏi mòn 
Cha thì đã khuất núi non
Con dăm bảy đứa chỉ còn vài ba

Ta lo xây cửa xây nhà
Mẹ ra Hà Nội như là Ô-sin... 
Làm người có một trái tim 
Mà sao mình để mẹ mình mồ côi?

Ta về với mẹ ta thôi
Làm con của mẹ như hồi còn thơ 
Sang giàu phú quý ngu ngơ
Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng...
Nhà nông thì cứ nhà nông
Ham chi đổi phận qua sông lụy người... 
Ta về với mẹ ta thôi
Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân

Cái xa thì đã đến gần
Người gần chừng cũng dần dần xa xôi 
Ta về với mẹ ta thôi
Phù hoa xin gửi cho người phù hoa

Ta về bên mẹ của ta
Không làm chi nữa, cũng là làm con 
Còn trời còn nước còn non 
Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta!

                              thơ Nguyễn Sĩ Đại

Lời bình ngắn:

Ta về bên Mẹ của ta
Không làm chi nữa cũng là làm con...

Đọc đến khổ thơ cuối cùng nước mắt tôi tuôn lã chả, không kìm được. Một nỗi ân hận nhói lên trong lòng, tôi đã không còn cơ hội may mắn như tác giả, được về làm con của mẹ nữa rồi, bởi mẹ đã về miền mây trắng từ lâu.

Ta về với mẹ ta thôi

Một câu thơ giản lược như một câu nói bình thường mà sao đọc lên nó ấm lòng, nó kiêu sa, nó thấm tình, nó chứa đựng một hàm lượng nhân văn sâu nặng đến thế.

Ai trên đời mà không sinh ra từ một người mẹ, rồi lớn lên, rồi học hành, rồi thành đạt, rồi bay đi, kẻ xa, người gần nhưng không còn trong vòng tay mẹ nữa. Rồi ai cũng nặng gánh mưu sinh, lập nghiệp, nuôi con và phai nhạt dần lời ru của mẹ. Âu đấy cũng là quy luật của tự nhiên, của sinh tồn. Một năm may lắm vài lần về thăm mẹ nếu ở xa, một tuần vài lần qua thăm mẹ nếu ở gần, thế cũng đã là hiếu thảo với bậc sinh thành. Khi ta tóc hoa râm thì sương giá cũng nhuốm trắng mái đầu của mẹ, khi ta đủ chín để nghĩ về ân nghĩa sinh thành thì mẹ đã sang mùa đông giá cuộc đời rồi.

Làm người có một trái tim 
Mà sao mình để mẹ mình mồ côi?

Tác giả bài thơ thật hạnh phúc, may mắn hơn nhiều người, nhận ra chân lý đó, khi đã:

Chín phương đã nếm đủ mùi trầm luân.

Vẫn còn mẹ để về, để được:
Mẹ con con mẹ sớm trưa ruộng đồng...

Để được:
Làm con của mẹ như hồi còn thơ.

Dẫu rằng:
Năm nay mẹ đã chín mươi mỏi mòn.

Còn bao nhiêu người không được may mắn vậy, tháng ngày bận rộn mưu sinh, bận rộn với tiền tài danh vọng, khi đạt được rồi thì có khi muốn:

Ta về bên Mẹ của ta
cũng không còn cơ hội và cái còn lại là nỗi ân hận trong lòng không thể chia sẻ với ai, chỉ biết ngậm ngùi theo năm tháng.

Ta về với mẹ ta thôi...
Nhà thơ nhắc đi nhắc lại như một điệp khúc, một tu từ để khẳng định một quyết tâm phải về bên mẹ, không phải chỉ để làm mẹ vui mà chính là để lòng mình vui, để hoàn thiện mình như bổn phận một đứa con biết tìm về gốc cội nhân văn.

Không có bài thơ nào viết về mẹ mà không làm tôi rưng rưng cảm động, không có bài thơ nào viết về mẹ mà không làm tôi bồi hồi nhớ bóng dáng mẹ tôi.

Đọc bài thơ về mẹ của nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại, tôi lại nhớ đến bài thơ về mẹ của nhà thơ Đỗ Trung Quân:

Mẹ Ta Trả Nhớ Về Không

Ngày xưa chào mẹ, ta đi 
Mẹ ta thì khóc
Ta đi thì cười

Mười năm rồi lại thêm mười 
Ta về thì khóc, mẹ cười lạ không 
Ông ai thế? Tôi chào ông
Mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi 
Ông có gặp thằng con tôi 
Hao hao...
tôi nhớ...
nó... người... như ông
Mẹ ta trả nhớ về không
Trả trăm năm lại bụi hồng, rồi đi...
                       Thơ Đỗ Trung Quân

Hai bài thơ hai trạng thái, một bài vui, một bài buồn nhưng cùng một chủ đề về mẹ. Bài nào cũng làm lòng ta se thắt khi nghĩ về mẹ. Bởi vui hay buồn, muốn hay không thì cuối cùng vẫn là:

Mẹ ta trả nhớ về không
Trả trăm năm lại bụi hồng, rồi đi...

Nên người ơi, đừng nói lời đao to búa lớn, mà hãy:

Ta về với mẹ ta thôi
Phù hoa xin gửi cho người phù hoa 
Ta về bên mẹ của ta
Không làm chi nữa, cũng là làm con

Khi mẹ cha ta còn sống trên đời. Đấy mới tròn chữ hiếu.
Đừng để đến khi:
Còn trời còn nước còn non
Ngày mai rồi sẽ chẳng còn mẹ ta

Mới cài lên ngực một bông hoa thì đã muộn mất rồi. 

Tôi có thể quả quyết rằng tất cả những thi phẩm hay nhất trên đời được viết ra đều lấy cảm hứng từ tình yêu của mẹ và của một người con gái ta yêu. Vì thế mà chủ đề tình yêu của mẹ, mênh mông như biển cả không bao giờ cạn, nhưng cũng vì thế mà viết được một bài thơ hay về mẹ quả chẳng dễ chút nào.

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại đã sáng tác được một bài thơ rất hay về mẹ.

Xuân Lộc Saigon, 7/2025 







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét