12.11.23

ĐAU

Xuân Lộc

Đất nước chưa thời đại nào đẹp thế
Mà sao em lại bỏ ra đi?
Mạng sống không ai thay thế được
Tiếc thương em giờ còn có nghĩa gì!

Em sinh ra ở Nghèn, hay Sài Gòn, Hà Nội
Ở đâu cũng là đất nước của mình thôi
Một đất nước có rừng vàng biển bạc
Nhưng giờ đây người ta bán sạch rồi.

Đến không khí cũng chẳng còn dễ thở
Em phải đi tìm nơi xứ sở mù sương,
Tiền bạc, tự do hay bầu trời trong sạch
Dẫu biết nơi đây chẳng phải Thiên đường.

Sự ra đi của em đau đớn quá
Lá vàng giờ lại khóc tiễn lá xanh,
Đừng ai hỏi vì sao em phải chết
Nếu cũng như ai, em ngọc lá vàng cành.

Cứ xoen xoét hoá rồng hoá hổ
Cứ vinh quang, cứ đầu kéo, đầu tàu...
Con dân Việt cứ tìm đường xuất ngoại
Biết bao người làm mồi cá biển sâu

Người đi rồi không tái tạo được đâu
Vũ trụ riêng tư không bao giờ lặp lại*
Nếu có kiếp sau em đừng ái ngại
Đầu thai làm người bên xứ ấy nghe em.

Cầu mong em gặp được Thiên đường
Dầu chẳng biết nơi Thiên đường có thật?
Nén tâm nhang cho những người đã khuất
Khi bỏ quê nhà đi tìm kiếm tự do.

Saigon, 10-2019





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét