Xuân Lộc
Em uống trăng rồi nở nụ cười
Môi toả hương làm bao người ngây ngất
Nhìn em cười anh như hành khất
Không bon chen, kèn cựa giữa đời thường
Tự biết mình chẳng cao sang quyền quý
Ngày mộc mạc hít khí trời bình dị
Nụ cười em trong sáng hồn nhiên
Vừa tinh khiết, vừa kiêu sa, kín đáo
Như nét đẹp dấu sau tà áo
Làm say hồn mặc khách tao nhân.
Gặp em cười dù chỉ một lần
Cũng diễm phúc cho ít người may mắn
Đâu dễ gì được đời ban tặng
Nữ hoàng bóng đêm, phải thế không nào!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét