Xuân Lộc
Máu vẫn chảy, súng vẫn nổ
Con người vẫn vì ý thức hệ giết nhau
Kẻ xâm lược, vẫn được tung hô
Những tên đồ tể vẫn được tôn vinh
Loài người đang đi vào ngõ cụt…
Học thuyết tào lao cao hơn hạnh đức
Thành phần bần cố nông giờ khinh rẽ người nghèo
Hại trí thức để được làm trí thức
Trí thức bây giờ chỉ học tập, noi theo…?
Miệng hô vô thần, xây chùa cúng Phật
Kẻ gây chiến tranh gào thét gọi hòa bình
Miệng lưỡi con người quả là đáng sợ
Thế gian này còn mãi điêu linh…
Đến chim chóc bay trên trời cũng sợ
Mọi con sông đều chứa rác của con người
Vị thành niên vác dao nghênh ngang ngoài đường phố
Tin tức hàng ngày chém giết khắp nơi...
Kẻ ăn cắp rao giảng về nhân phẩm
Tiến sĩ, giáo sư thua dưới rốn chân dài
Một thế hệ hiên ngang thời trận mạc
Giờ đồng tình thinh lặng trước oan sai…
Ai đã đi khắp tận cùng đất nước
Mới thương nhiều những túp lều tranh
Đã từng là rừng vàng biển bạc
Giờ ở đâu cũng đào xới tan tành…
Tuổi trẻ cầm nhà ra nước ngoài lao động
Giáo viên bỏ trường xuất cảnh làm thuê
Những gái đẹp ham lấy chồng xứ lạ
Thanh niên du học chẳng muốn về…
Nhiều người giàu phất lên thời mở cửa
Ruộng mật bờ xôi được hoá thành vàng,
Anh em chém nhau vì vài mét đất
Đạo đức mỗi ngày thêm mỗi hoang mang…
Chốn ăn chơi như sau mưa nấm mọc
Quan chức dùng ngoại tệ để mua dâm
Chơi một choác vài chục ngàn đô Mỹ
Có nơi nào sang hơn thế nữa không…
Tiền lương tháng chỉ mười mấy triệu
Biệt phủ, lâu đài trăm tỷ mọc khắp nơi
Lúc chưa lộ toàn đỉnh cao trí tuệ
Trước công đường nói như đứa dở hơi…
Lại nhiều kẻ ghét phương Tây, ghét Mỹ
Hứng chí lên chửi choang choác mỗi ngày
Bọn giẫy chết toàn xấu xa, bỉ ổi…
Cơ hội vàng là cuốn gói sang ngay…
Sự dối trá đã thành bản chất
Cũng đành chung sống với lũ thôi
Trong thế giới người gù, thẳng lưng là dị dạng
Dễ gì đâu làm người tốt trên đời…
Cũng may thay còn có nhiều người tốt
Còn nhiều người sống đúng với lương tri
Đất nước vẫn mỗi ngày thêm đẹp
Mong bão giông qua cây cỏ lại xanh rì…
Nhân loại ơi hãy ngưng tiếng súng
Người với người sống để yêu thương
Cái ác không còn, chẳng ai dối trá
Chỉ thế thôi đâu cần ước Thiên đường…
Anh vốn là một người mơ mộng
Đi lang thang cuối đất cùng trời
Như một gã gàn gàn dở dở
Khi vui buồn thì ngứa cổ hót chơi
Melbourne, 28/7/2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét