Xuân Lộc
25 tuổi anh trở về bên mẹ
Một cánh tay bỏ lại chiến trường
Ở trong đầu mang vài mảnh đạn
Và đôi chân nham nhở vết thương…
Nửa thế kỷ không ngày nào vắng thuốc
Vài ba hôm lên cơn động thần kinh
Một tay vợ chăm sóc như chăm trẻ
Làng xóm chia ấm áp nghĩa tình.
Đồng đội cũ đã ra đi gần hết
Anh kiên cường bên vợ cháu con
Lúc tỉnh táo vui bên bàn cờ tướng
Khi thần kinh đi lẫn thẩn ngoài đường.
Giờ tôi về anh nhớ nhớ quên quên
Thương anh lắm cũng đành bất lực
Chiến tranh đã từ lâu kết thúc
Với anh tôi chưa kết thúc bao giờ…
Tôi đã làm hàng trăm bài thơ
Tình yêu, tình đời, gió mưa đủ hết,
Đây là lần đầu tiên tôi viết
Thơ về anh thật chẳng dễ dàng gì.
Các người trên cao xin hãy thôi đi
Đừng hô nữa vinh quang, vĩ đại…
Chỉ thầm mong anh tôi khỏe mãi
Bên cháu con hàng xóm láng giềng...
Ai đã làm nên cuộc đao binh
Đề người ra đi không về thành liệt sĩ
Người trở về không vẹn nguyên thân thể
Vinh quang nào dành cho các anh tôi?.
Melbourne, 23-7-2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét