Xuân Lộc
Anh lại tìm về nơi ngã ba sông
Đứng bơ vơ nhìn con nước lớn ròng
Mây lửng lờ trôi, mình thành xa lạ
Biết ai người nhận ra anh không?
Ly cà phê nhỏ từng giọt long tong
Làm gợi nhớ về một thời xa ngái
Ai người ra đi, ai người ở lại
Có con sóng nào là con sóng ngày xưa?
Đã bao giờ em trở lại hay chưa
Góc quán cũ anh một mình lặng lẽ,
Bến nước, con đò vẫn êm đềm thế
Chỉ thời gian nhuộm trắng mái đầu xanh.
Ngã ba sông anh trở lại một mình
Mà cảm xúc cứ đong đầy, lạ thế
Qua mất rồi cái thời trai trẻ
Khôn dại, bại thành giờ còn nghĩa gì đâu.
Những kỷ niệm ban sơ như mối tình đầu
Là xanh mãi theo tận cùng năm tháng,
Vẫn biết cuộc đời chỉ là hữu hạn
Dẫu thế thì anh vẫn cứ yêu thôi …
Sài Gòn, 26-10-2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét