10.1.22

Định mệnh

Xuân Lộc
Ta sinh ra nơi hương đồng cỏ nội
Mang hồn quê đi suốt tháng năm trường,
Như định mệnh an bài muôn kiếp trước
Người có bạc tiền ta chỉ có thơ suông.

Dù lận đận như cái cò cái vạc
Ta vẫn yêu tha thiết cuộc đời này,
Từ bùn đất cây cho nguời trái ngọt
Chưa bao giờ ta hết những niềm say.

“Những kẻ tài hoa mang bên mình phận bạc”
Nếu đấy là định mệnh trời ban?
Thì vui vẻ nhận mình làm bị cáo
Trước luật trời thơ không thể kêu oan.

Muốn hiểu con người phải qua cảnh lầm than
Không đau khổ lấy gì làm chất liệu
Câu thơ dẫu nên vần nên điệu
Thiếu tình người, thơ nhảm nhí em ơi.

Ta cùng thơ lang bạt bốn phương trời
Bước cô đơn qua dặm ngàn sỏi đá
Chẳng bao giờ giữa nắng mưa nghiệt ngã
Trong trái tim thiếu bóng một con người.

Có thể rồi em cũng sẽ xa tôi
Trách sao được nào ai có lỗi?
Hai tay trắng giữ em làm sao nỗi
Chỉ có câu thơ dâng tặng cho đời.

Rồi cuối cùng thành cát bụi cả thôi
Yêu thương nào cũng chính là hạnh phúc,
Cõi Ta bà như mơ như thực
Còn lại gì giữa sắc sắc-không không?

14-11-2018

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét