10.1.22

Cúc quỳ & em

Xuân Lộc
Xa nhau rồi mới nhớ lắm tây nguyên
Dã quỳ mùa này nhuốm vàng phố núi
Em tạo dáng làm hoa thêm bối rối
Và lòng anh cũng day dứt không nguôi.

Giá được quay về những ngày tháng xa xôi
Để gắn lên tóc em bông dã quỳ đẹp nhất,
Ôi kỷ niệm của thời gian đã mất
Cứ ùa về theo những bước chân em.

Những bông dã quỳ đội đất vươn lên
Tự nhiên lớn, không cần người chăm bón
Vô tư nõn nà như tuổi em mười tám
Hoa khoe sắc và má em hồng.

Anh hiểu rằng, trời đất mênh mông
Được gặp nhau đã là duyên phận
Đời anh đó như dòng sông lận đận
Nên giấc mơ nào cũng sưởi ấm con tim.

Hoa dã quỳ, phố núi, và em
Gần gũi thế, sao anh tìm mãi miết,
Em như bông hoa rừng tinh khiết
Anh dại khờ rời phố núi còn đâu.

Sài Gòn, sáng 15-10-2018

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét