Xuân Lộc
Tháng tám có gì vui?
Mẹ trái đất đang quằn mình
Trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên,
Như mẹ ta xưa đau xé thịt da
Trong cơn đau sinh đẻ.
Mỗi thân phận con người
Đều bắt đầu từ cơn đau của mẹ.
Ta nông nỗi đi qua thời trai trẻ
Cũng không ít lần làm lòng mẹ ta đau.
Tháng tám có gì vui đâu?
Khi ta sinh ra, giông bão ngập trời
Và cũng hơn nửa đời người
Ta sống chung với bão…
Em biết đấy, anh không phải con người hoàn hảo
Nên cũng dập bầm trước giông bão đó thôi,
Mỗi câu thơ anh viết tặng cho đời
Có cả cơn đau của em và của mẹ.
Tháng tám có gì vui không?
Anh vẫn thường tự hỏi mình như thế,
Ngồi sát nữa vào em, nghe anh nói khẽ
Cuộc đời buồn sao thơ có thể vui.
Thôi, cứ chia sẻ với nhau những vị ngọt bùi
Hãy để đắng cay mình anh nhấm nháp
Anh đã quen với phong ba, bão táp
Được gần bên em cũng là hạnh phúc rồi.
Tháng tám buồn hay tháng tám vui?
Chỉ có em mới cho anh lời đáp…
8-8-2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét