10.1.22

Lời nhắn từ Ngả ba Đồng Lộc

Xuân Lộc
Chúng em sinh ra trên xóm quê nghèo
Lớn lên như mọi người sắn khoai đắp đổi
Nuôi dưỡng tâm hồn bằng cay gừng mặn muối
Màu da nhuộm nâu nhờ gió biển nắng Lào…

Núi sông thiêng hun đúc những anh hào
Tổ quốc lâm nguy thanh niên ra trận
Vì nước quên thân không gì vướng bận
Khí thế một thời-đâu riêng chỉ mình ai.

Khói lửa chiến trường, đạn lạc bom rơi
Sống và chết chỉ là trong gang tấc
“Chết xanh cỏ sống thì đỏ ngực”
Cứ nhẹ nhàng như câu giỡn vô tư…

Rồi một hôm sau trận bom thù
Cả tiểu đội hy sinh, thiếu nữ thành liệt sĩ…
Đất nước ghi công, nơi chúng em yên nghỉ
Đã tượng đồng, bia đá dựng lên.

Cả triệu người chiến đấu, hy sinh
Vinh danh chúng em thế là quá đủ,
Thế hệ chúng em ra đi vì danh dự
Không tiếc máu xương để dân tộc trường tồn.

Đừng biến chúng em thành nữ anh hùng
Đừng trống giục cờ giăng, ngựa xe rộn rả
Một nén hương lòng quý hơn tất cả
Những ngôn từ đao búa hoá vô duyên.

Chúng em không mơ thành Phật thành Tiên
Chỉ mong được hoá hương đồng cỏ nội
Mãi mãi tuổi hai mươi bên đồng đội
Nghe tiếng thông reo cùng câu Dặm ân tình.

Hôm nay ngày liệt sĩ thương binh
Xin có đôi lời nhắn cùng hậu thế,
Đừng nhân danh chúng em, đốt tiền dân như thể
Bao cuộc đời còn khốn khó, họ cần hơn.

25/7/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét