Xuân Lộc
Em đỏng đãnh như cơn mưa trái mùa
Chợt đến, chợt đi, để mình anh ướt đầm trên phố
Con tim cô đơn lập trình nỗi nhớ
Từng phút từng giây em cứ hiện về.
Em đâu còn ở cái tuổi trăng thề
Anh cũng đã trên đầu hai thứ tóc
Sao cứ vờn nhau như chơi trò cút bắt
Anh kiếm bên này, em lại trốn bên kia.
Cứ yêu đi em, còn hờn giỗi làm gì
Yêu cho nhàu chiếu chăn, cho đất trời nghiêng ngả
Nỡ lòng nào để tâm hồn hoá đá
Tuổi tác nghĩa gì với hai kẻ khờ yêu.
Ừ mà thôi, anh lần nữa đánh liều
Thân chiến mã lẽ nào không tung vó
Dù gối mỏi thân tàn anh gục ngã
Cỏ dưới chân mình vẫn cứ tươi xanh.
Sài Gòn, 29/3/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét