14.1.22

Ở ẩn

Đỗ Hoàng
Tặng nhà văn Đặng Văn Sinh

Thế gian hội chứng mặt đường
Sao ông ngoảnh mặt xây tường cho cao
Rằng thưa bớt sự ồn ào
Bớt đi những thứ vênh vao mỏng dầy

Núi đồi ngủ dưới bóng cây
Một vườn Vải biếc rụng đầy tiếng chi
Một đời thừa thãi đức tin
Về quê sống chậm lặng im mà ngờ
Trang văn quằn quại trong mơ
“ Rừng Ken Chải “ , “ Chị Hà “ giờ ở đâu
Bảng đen phấn trắng bạc màu
Giờ về đối mặt bể dâu kiếp người
Thơ đồng nát, văn chết trôi
Báo chí , nghị quyết gọi người bán cân
Nửa đời ăn quả phù vân
Trường Sơn máu vấy bàn chân rụng rời
Qua hà phận tốt tả tơi
Mảnh bom ký ức chân trời thì xa
Thảnh thơi rau cải vườn nhà
Rượu ngang bệt đất quả cà giòn tan
Ông ngồi đọc Chu văn An
Rưng rưng đôi mắt hai hàng lệ khô
Ngẫm đời Nguyễn Trãi vì vua
“ Thỏ khôn đã hết “ ông thua cuộc cờ
Rừng chiều tu hú bơ vơ
Tiếng kêu oan khuất ơ hờ dội lên
Mặc đời trắng hoá thành đen
Trung ngôn Bến Tắm có tên một người
Giã từ màn trướng thịt xôi
Ông về ở ẩn viết lời cuồng phong

                  2015

( thơ cũ THẦN DƯỢC nxbh hnv 2015 )





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét