Thơ Lật Đật
Một năm vài ba bận
Chồng cũ ghé thăm con
Và lần nào cũng hỏi
Bằng cái giọng buồn buồn
Sao không lấy chồng đi ?
Em chỉ cười nói nhỏ
Lấy chồng để làm gì
Anh cứ vui duyên mới
Đừng lo nhiều cho em
Biển ngàn năm sóng vỗ
Đâu phải bởi xa thuyền
Nếu em đi bước nữa
Em thương con mình thôi
Gọi người dưng là bố
Chắc gì chúng sẽ vui
Mẹ con em vẫn sống
Vẫn đủ đầy thương yêu
Bình yên em gìn giữ
Đâu chỉ một sớm chiều
Nếu em lấy chồng mới
Tình cảm phải chia đôi
Rồi lo thêm người khác
Con mình sẽ thiệt thòi
Duyên số rồi anh ạ!
Anh đừng tự trách mình
Chỉ cần con hạnh phúc
Em bằng lòng - hy sinh
..............................
Chiều đông hun hút gió
Chồng cũ vội đi rồi,
Hiu hắt căn nhà nhỏ
Xa dần tiếng "bố ơi"
.........
Bài cảm nhận của Nguyễn Xuân Dương
Bài thơ rất hay, rất đời thường- đời thường của thời hiện đại. Với giọng điệu đầy bản lĩnh, nhiều sức thuyết phục củng cố được lòng tin tuyệt đối cho người chồng cũ bằng những lí do hết sức chính đáng vì sao em ở vậy nuôi con. Không một lời than phiền trách móc mà vẫn rất nhẹ nhàng chu đáo. Bài thơ không chỉ cảm hóa được tôi mà còn cảm hóa được những người đàn ông khác và hơm thế nữa đã dành được sự đồng cảm của người cùng giới.
Đọc bài thơ ta mới hiểu thêm vì sao khi li hôn người vợ thường nhận nuôi con dù rất khó khăn vất vả. Tâm thế của người vợ lớn lao vĩ đại biết chừng nào. Tâm thế đó đã thuyết phục và nhấn chìm tất cả những người đàn ông sau các cuộc li hôn. Bài thơ có thể được coi là câu chuyện lại qua khi mỗi năm vài ba lần anh trở lại thăm con. Ngôn ngữ bài thơ đã phơi trải quá rõ ràng. Đúng là : “ Câu thơ như gan ruột. Phơi ra giữa trời mây” (TNM) không hề ẩn ý không hề có yếu tố ý tại ngôn ngoại. Trong đời đã có câu:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Qua câu ca đó ta có thể hiểu công cha là nuôi dạy, còn nguồn sữa để sinh tồn lại thuộc về người me. Lại nữa cũng đã có câu ca
Sẩy cha ăn cơm cá
Sẩy mẹ liếm lá ngoài đường
Có lẽ đây là lí do cốt lõi nhất động chạm sâu xa nhất đến tình mẫu tử của người mẹ. Đến như con khỉ là loài vật còn biết thương con đứt ruột mà chết khi bọn thợ săn đã giết hại đứa con thân yêu của nó. Huống chi con người. Người mẹ không thể để đứa con mình đứt ruột đẻ ra phải liếm lá ngoài đường và càng không thể để một người dì ghẻ cùng giới tính hành hạ hòn máu của mình. Vẫn còn trăm vạn lí do mà bài thơ đã phơi trải quá đủ đầy.
Cứ mỗi lần về thăm con rồi chồng cũ lặng lẽ ra đi để lại tiếng gọi “Bố ơi” khắc khoải khi bóng dáng người bố khuất dần, khuất dần. Khổ thơ kết cứ thế vò xé trái tim người mẹ, vò xé trái tim cõi người :
“Chiều đông hun hút gió
Chồng cũ vội đi rồi,
Hiu hắt căn nhà nhỏ
Xa dần tiếng "bố ơi"”
Đọc khổ thơ này tôi bỗng nhớ đến hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Thị Nguyệt viết về hệ lũy của những cuộc li hôn trong lạnh lùng vô cảm của những người bố, người mẹ. Hai câu thơ đã xé nát và ám ảnh trái tim tôi cho hết một kiếp người.
Tiếng kêu cứu của đứa trẻ thơ cứ thế khắc khoải, khắc khoải mãi trong đời:
“ Xin bố mẹ đừng hẹp lòng như thế
Nhà mình ít người chẳng đủ để chia hai”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét