Xuân Lộc
Tôi về góp nhặt yêu thương
Bao năm rơi vãi trên đường mưu sinh
Tôi về tìm lại bóng mình
Tôi về tháng tám trời mưa
Một cơn bão lớn cũng vừa qua đây
Em cười, nước mắt tôi cay
Lúa chưa kịp gặt, rạp dày lối đi.
Còn đâu nữa tuổi Xuân thì
Tôi về như cánh chim di qua làng.
Một đời ngang dọc, dọc ngang
Bước chân phiêu lãng ngỡ ngàng nẻo quê.
Tôi về cỏ úa chân đê
Con đò xưa đã rẽ về chiêm bao
Đàn cò trắng lượn lao xao
Bần xanh tỏa mát vươn cao đôi bờ.
Tôi về tìm lại tuổi thơ
Em ngồi mây trắng phất phơ trên đầu
Thời gian nước chảy qua cầu
Năm mươi năm biết tìm đâu bây giờ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét