Đỗ Cầm
Như là đã chết trong nhau
Vô tình dẫm nát làm đau cỏ mềm
Nhủ lòng đừng bước đi thêm
Yên bề chốn cũ từng đêm ru mình
Nuột nà đâu ngón tay xinh
Bao nhiêu âu yếm ngỡ tình còn vương
Cũng là yêu… cũng là thương
Kiệt cùng vắt những vị tha
Mà sao… hao khuyết vẫn là chia phôi
Ngọt ngào còn đọng bờ môi
Mà sao… xoá dấu chân người từ lâu
Đắng cay không hoá nhiệm màu
Giận thương trộn lẫn trong nhau một đời
Sải chân qua một kiếp người
Khổ đau hạnh phúc hoá nơi… rất gần

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét