12.6.23

MÙI QUÊ

Xuân Lộc 

Bài thơ cũ và bức tranh mới , làng quê đâu cũng thanh bình khi con người có tình yêu.

Quá nửa đời, mùi rơm rạ đã phai

 Phẳng phất quanh tôi chỉ mùi phố thị

Nhưng quê hương ở trong lòng vẫn thế

Gần gũi thân quen chưa nhạt bao giờ.


Mỗi cuộc đời mỗi số phận đẩy đưa

 Năm tháng tuổi thơ bao giờ cũng đẹp

Đất khách muôn trùng vẫn là chật hẹp

 Quê nhà một góc nhớ mênh mang.


Em gắn bó với đồng chiều mái tóc pha sương

 Anh phiêu bạt bốn phương trời mòn mỏi

Được mất, bại thành, qua thời nông nỗi

 Sáu mươi năm vẫn một lối đi về.


Háo hức mỗi lần anh trở lại quê

 Như đứa trẻ, nhọc nhằn tan biến cả

 Được đứng cùng em hít mùi rơm rạ

Mới thấy yêu sâu đậm mảnh đất nghèo.


Ôi mùi quê-mùi rơm rạ gieo neo

 Ta như đứa trẻ nhớ mùi mồ hôi Mẹ.

Xuân Lộc

 Sài Gòn, 25-12-2016

* Sơn dầu trên vải bố 60 x 80 cm


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét