31.3.23

Bức tranh tình và lời bình của Nguyệt Vũ

 BỨC TRANH TÌNH 

Nguyễn Trọng Tạo


không vẽ mắt không vẽ môi không vẽ dáng hình 

tôi vẽ hơi thở em thơm tho lộc biếc 

căng cứng vú đồi và chiếc gương trời 

ai vừa đánh rơi xuống mặt hồ trong vắt 

không vẽ trái tim em không vẽ trái tim anh 

tôi vẽ cây Bạch Nhân thân trần cắm chân vào trái đât 

cành vươn tay ghì riết mùa xanh 

tôi vẽ mong manh mảnh trăng giêng 

hằn dấu môi non ai vừa cắn vào da trời sung sướng 

không vẽ người đàn bà hồi xuân 

tôi vẽ mùa xuân vĩnh hằng trên toan trắng 

em! 

bức tranh tình không năm tháng 

em! 

mùa xuân chiếm hữu sắc màu tôi 

 

Bình thơ :  Nguyệt Vũ

Mở cuốn “ Thế giới không còn Trăng” của anh Nguyễn Trọng Tạo tự tay ký tặng , bài thơ đầu tiên đập vào mắt tôi là BỨC TRANH TÌNH

không vẽ mắt không vẽ môi không vẽ dáng hình 

tôi vẽ hơi thở em thơm tho lộc biếc 

chưa đọc hết câu thơ tôi ngừng lại nín thở và ngột ngạt khi nhớ lại cái cảm giác đê mê và ham muốn khi ngồi đằng sau anh, một mùi hương nhè nhẹ và ngọt lịm. Lúc đó bất giác tôi đã gục nhẹ vào vai anh và hít hà thật sâu, anh không hề biết. Giữa chúng tôi chưa có sự đụng chạm nào. Đó là một buổi tối mùa Xuân, cái cảm xúc đam mê lan toả đó theo tôi đến bây giờ mỗi khi nhớ về một người nhớ về một mùi hương. Có lần tôi viết: 

Ta nợ nhau một mùi hương quyến rũ 

Một vòng tay ôm khi đưa đón nhau về 

Tự dưng tôi bắt gặp một Nguyễn Trọng Tạo cũng chìm đắm trong mùi hương như tôi ngày ấy. Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai thế mà người hoạ sỹ già này nhớ người tình của mình bằng hơi thở em thơm tho lộc biếc. Tôi vẫn thường tâm tưởng rằng hơi thở của một con người cho biết anh ta là ai, là người lịch lãm thanh tao hay kẻ vũ phu, bần hàn. Tôi nhớ đến truyện ngắn Hơi thở nhẹ của I.Bu nhin, không biết nhà thơ yêu văn hoá Nga này có bị ảnh hưởng của nó khi viết bài thơ này. Khi xa nhau người ta thường nói đến môi hôn, đến những đường cong nhục dục cơ thể của người mình yêu. Ít người nói đến hơi thở thơm tho và chính điều lạ lùng đó đã đưa tôi vào một bức tranh tình tuyệt diệu, một bức tranh chỉ có hoa thơm cỏ lạ, cái xứ sở của ảo giác, của một tình yêu lâng lâng cảm xúc mà không vương vấn chút nhục cảm nào. 

tôi vẽ mong manh mảnh trăng giêng 

hằn dấu môi non ai vừa cắn vào da trời sung sướng 

Thật khó có ai nói rằng tình yêu chỉ là cảm xúc mà không có những phút giây hoà quyện vào nhau để đam mê nhau đến tận cùng. Nhưng cái đam mê trong thơ của anh Tạo cũng rất thánh thiện nhẹ nhàng mà không kém phần cuồng nhiệt. Điều này tôi đọc nhiều ở thơ nước ngoài hơn ở thơ Việt nam khi người ta luôn né tránh những điều mình muốn nhưng không dám thừa nhận. Tôi không phải là người theo trường phái thơ sex nhưng tôi cho rằng tình dục là tình yêu ở điểm thăng hoa nhất, khi mà những giá trị cảm xúc và thân thể tan vào nhau đến tận cùng sung sướng, tận cùng yêu. Bức tranh tình của anh Tạo cũng vậy, nó dắt ta đi từ cảm xúc đến sự hiến dâng ngọt ngào sung sướng. không vẽ người đàn bà hồi xuân tôi vẽ mùa xuân vĩnh hằng trên toan trắng 

em! 

bức tranh tình không năm tháng 

em! 

mùa xuân chiếm hữu sắc màu tôi 

Người ta bảo người đàn bà hồi xuân là người đàn bà đẹp nhất khi tất cả những vẻ đẹp tâm hồn và thể xác là đàn bà nhất. Người đàn bà hồi xuân cảm nhận được tình yêu của người đàn ông với sự hưởng thụ cao nhất có thể, biến anh ta thành người đàn ông thực thụ. Đó là tình yêu, đó là mùa xuân vĩnh hằng để rồi năm tháng dù qua đi để tình yêu để lại và mãi còn trên toan trắng tinh khôi. Có những tình yêu đi vào huyền thoại với những cảm xúc mãnh liệt nồng nàn. Có những người đàn bà đi vào trong tranh không đẹp dáng đẹp hình mà bằng làn hương quyến rũ, hơi thở nhẹ nhàng. Có nhứng bức tượng đá trở thành huyền thoại bới đó là Tình yêu cuộc sống. Nếu Nguyễn Trọng Tạo không phải là hoạ sỹ, không bao giờ viết được một Bức tranh tình hoà quyện giữa thơ và hoạ như thế này. Tôi đã đọc bài thơ trong một buổi chiều trước ngày cơn bão để thấy lòng mình dịu lại. Để mùi hương ngày đó lan toả trong tôi và tôi biết rằng đó là một cảm xúc không bao giờ nhạt phai cho đến khi ánh sáng cuối cùng trong mắt tôi đã tắt. Tôi cũng là một người đàn bà sống trên đời để yêu và được yêu thương, rằng mỗi chúng ta sẽ vẽ lên nhứng bức tranh tình của riêng mình hay nhất. Tôi không có ý định bình bài thơ này vì thơ hay không cần có lời bình. Người bình công minh và hay nhất đó là thời gian và độc giả nhưng tôi vẫn muốn ghi lại cảm xúc ùa đến khi đọc bài thơ. Cũng thật xấu hổ khi phải thừa nhận rằng đây là lần đầu tiên tôi đọc thơ của anh Tạo khi hai anh em đã gặp nhau vài ba lần cùng các bạn mặc dù anh là người nổi tiếng trong văn đàn. Tôi không có thói quen đọc thơ ai chỉ vì người ta nổi tiếng. Thi thoảng giữa giờ làm việc tôi đọc những gì đập vào mắt mình trên mạng. 

Bài thơ cho người tình của anh, cho những người đàn bà đang yêu và được yêu đầy khao khát. Bài thơ cho những cảm xúc ngọt ngào và niềm đam mê bất tận. Bài thơ cho những người đàn bà hồi xuân, một bức tranh của tình yêu vĩnh hằng.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét