10.1.22

THAY LỜI TRI NGỘ

 Xuân Lộc-tựa cuốn Tản văn 1: Chuyện bây giờ mới kể

Tôi mở đầu cuốn Tản văn này bằng cuộc trò chuyện với người con gái chưa một lần gặp mặt, chỉ là sự tình cờ trên thế giới ảo, nhưng với tôi tình cảm bạn bè ở đâu cũng đều là thật cả. Tôi nâng niu mọi sự đồng cảm và lòng trắc ẩn con người dành cho nhau để làm giàu tâm hồn cô đơn của mình. Ảo mà thành thật-thật mà nhiều lúc thành ảo. Nào có ai biết trước cái gì sẽ đến sẽ đi trong cuộc đời sắc sắc-không không này.

Thế giới ta đang sống thật kỳ diệu những đầy bất trắc. Vũ trụ và tâm linh con người là hai cái vô cùng tận của tạo hóa, không thể cân đong đo điếm, nên cũng đừng vội vàng đánh giá người khác khi chưa thực sự hiểu một cách cặn kẽ bên trong tâm hồn họ, mà để hiểu được đâu có dễ dàng gì. Mỗi con người là một tiểu vũ trụ, có một đời sống riêng không lặp lại với ai. Bạn đang cầm cuốn Tản văn này và đọc nó tức là bạn đang khám phá cái vô cùng tận của tôi, từ bi hỉ xả cùng tôi, khen hay chê thì bạn cũng đều nhận được lòng biết ơn chân thành nhất.

Có một câu danh ngôn Bulgaria mà tôi rất tâm đắc:
Бъди такъв какъвто си бил
Rất ngắn gọn nhưng chứa rất nhiều nghĩa, có thể hiểu là:
Hãy là chính mình như những gì đã thuộc về mình.
Nó cũng có thể hiểu là: Hãy sống theo cách của bạn. Đừng bắt chước người khác…

Thế thì bạn hãy khám phá những gì tôi viết theo cách của bạn nhé. Cảm ơn bạn rất nhiều.

Tương phùng một chữ  tâm

  1. Chat với Trâm Anh

Hôm nay bạn Trâm Anh gửi tặng mình mấy câu thơ:

Đêm vắng một mình ta với ta
Vần thơ lạnh lẽo dưới trăng tà
Một nửa đời xuân sau nhân thế
Ước vọng không thành dạ xót xa…

và bảo rằng có sự đồng cảm với mình đến 80%.
Chao ôi, thật cảm động khi đọc những vần thơ bạn tặng. Mình không định lượng được mức độ giống nhau của tâm hồn là bao nhiêu % như bạn nói, nhưng có được một chút đồng cảm đã là hạnh phúc rồi, huống chi bạn hiểu được lòng mình nhiều đến vậy. Xin cám ơn bạn. Đọc thơ của bạn mình không biết là cảm xúc của bạn hay ưu tư của mình nữa. Tóc hoa râm mới gặp người tri kỷ chăng? Chúc Trâm Anh luôn xinh đẹp và giữ mãi nét thanh cao của tâm hồn. Dẫu không phải ước vọng nào của con người cũng dễ thành hiện thực.

Cám ơn người xa lạ
Gửi tặng chút tri âm
Hơn nữa đời phiêu bạt
Tương phùng một chữ tâm.
Xuân Lộc

2. Chia sẽ

Anh ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng nhau rồi say với ai?*

Đọc lên nghe muốn rơi lệ. Cám ơn Trâm Anh đã gửi tặng hai câu thơ đầy tâm trạng. Nhà thơ họ Vũ* chắc cũng không vì thế mà lấy làm phiền.

Cho phép mình viết lại mấy câu thơ đầu của bạn và sửa vài chữ cho hợp vần, không dám múa rìu qua mắt thợ, nhưng vì bạn viết không dấu nên có thể đọc nhầm?

Cả dĩ vãng là nỗi buồn vô tận
Cả tương lai là đáy huyệt chưa thành
Hồn ta rộng mà lượng trời quá chật
Một đời người như giấc mộng mong manh.

Và mấy câu tiếp:

hoàng hôn tím buông màu xuống phố
ta bơ vơ giữa thật giả cuộc đời
tìm đâu đó một chút gì đọng lại
khoảng khắc ân tình nỗi nhớ khôn nguôi

hoàng hôn tím, tím cùng nỗi nhớ
tím tình yêu và tím cả ước mong
ta khập khiễng kết màu tím lại
nỗi niềm riêng ghi dấu ở trong lòng…

Quả là sắc sảo, bạn hiểu được nổi đau của tâm hồn và cả những gam màu của hy vọng nữa. Mình là người luôn sống bằng những niềm hy vọng, có lẽ vì vậy mà long đong hơn nữa đời rồi, đã nếm đủ tột cùng của hạnh phúc và cũng đã nhấm nháp tận cùng nỗi đau của một kiếp người. Dẫu có sa sút niềm tin cũng không thể để mất hy vọng

Tặng bạn mấy câu mở đầu cho tập thơ Vọng Ngày Xanh của mình, cũng là châm ngôn sống của một tâm hồn đa cảm:

”Dẫu biết trong đời hạnh phúc mong manh
Cứ gieo cấy, sẽ có ngày gặt hái
Cứ hy vọng cho dù lòng tê tái
Còn nghĩa gì đâu khi đời hết nợ nần…”

Cám ơn cuộc trò chuyện và mong bạn có thật nhiều niềm vui trong cuộc đời không ít bể dâu này.

Thân mến

Sài Gòn, 2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét