Xuân Lộc
(Tếu táo ngày xuân )
Đà Lạt có một cái làng tên gọi là Làng Cù Lần, cách Suối
Vàng mấy cây số, ở giữa làng Cù Lần có một cái hồ nước nho nhỏ, giữa cái hồ nho
nhỏ có một cái cồn be bé, cái cồn be bé đó ghép theo tên làng gọi là Cồn Lần.
Một ngày nọ mấy nhà thơ xứ Nghệ đến thăm làng Cù Lần, ngồi uống
rượu ngâm thơ bên cái hồ nho nhỏ của làng, nhìn ra thấy cái cồn be bé giữa hồ
ngay trước mặt nên mới gọi cái cồn là Cồn Lù (vì khi đó chưa biết tên cái cồn)...
rồi hứng chí đề ra cuộc thi thơ về làng Cù Lần. Tiêu chí cuộc thi là viết về
làng Cù Lần và các bài thơ bắt buộc phải có các chữ về tên làng, hồ nước và cái
cồn, giải thưởng là một chuyến trở lại làng vào mùa xuân năm sau.
Những bài thơ nóng hổi ra đời, từ đó làng Cù Lần trở nên nổi
tiếng và thi nhân mặc khách mỗi khi lên thăm thành phố ngàn hoa đều bằng mọi
giá đến thăm làng, vì tò mò.
Người ta thích làng Cù Lần không phải vì đây là một thắng cảnh
đẹp nhất nhì của Đà Lạt mà vì nó có cái hồ nước nho nhỏ. có cái cồn be bé, và
có cái tên ngồ ngộ..
Hôm nay đẹp trời, lão gàn đi thăm làng Cù Lần, đang đầu xuân
năm mới, cũng nổi hứng làm mấy câu góp vui, và cũng mong các cô bác bạn bè nam
phụ lão ấu tham gia phun châu nhả ngọc cho rôm rả, biết đâu cuỗm được một chuyến
thăm làng.
thơ rằng :
Làng Cù Lần có cái hồ
Nước trong leo lẽo bổng nhô cái cồn
Lù xù dưới bóng hoàng hôn
Thi nhân mặc khách thơ tuôn ào ào
Đố em cồn ấy cồn nào ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét