Đặng Xuân Giang
Họ đã viết những câu thơ quái lạ
Những câu thơ không thể hiểu được gì,
Họ bẻ vụn những câu từ, ý tứ
Trộn nháo nhào cho thật khác người đi.
Họ cho mình là tiên phong sáng tạo
Một loại thơ chưa hề có trên đời
"Thơ trí tuệ' dành cho " người trí tuệ "
Còn những kẻ tầm thường tìm thứ khác mà chơi.
Họ xua đuổi chê bai những câu thơ truyền thống
Cút về ngày xưa, cút về với cội nguồn,
Cả những câu thơ làm họ thành thi sĩ
Cả những câu thơ làm rạng rỡ nước non.
Rồi họ dắc nhau lên trời xanh bày tiệc
Chè thuốc, rượu bia ngập ngụa cả cõi trần
Họ tâng bốc nhau làm thơ thần, thơ thánh
Và tự phong cho mình thành những đại thi nhân.
Chẳng nhẽ thơ bây giờ không cần qua trái tim, hồn vía
Không cần nhạc reo, không thể nối vần
Không cần sắc màu, không cần ý tứ
Và không cần thơ nữa để cho dân ?
Ta hoang mang trước câu thơ mình viết
Có phải thơ không ? Hay không phải nữa rồi ?
Ta định viết những câu như họ
Đã bao lần cầm bút lại thôi.
Bởi ta còn rất yêu những câu thơ từ lời ru của mẹ
Những câu thơ mang hơi thở cánh đồng
Những câu thơ nhuộm xanh trời Tổ quốc
Những câu thơ mang hồn cốt cha ông.
Còn thơ họ, không biết bao nhiêu rồi ấy nhỉ
Đã có câu nào đứng được với đời đâu
Xin cúi lạy nghìn câu thơ của Nguyễn Du, Nguyễn Trãi
Mấy trăm năm vẫn rực sáng trên đầu.
Ta rất cần những câu thơ sáng tạo
Những câu thơ vừa mới lạ, vừa hay
Những câu thơ vì cuộc đời yêu dấu
Vì cỏ hoa thơm, vì trái đất này.
Ta không cần những câu hù dọa
Và những câu đánh đố cả thế gian
Thơ như thế ai còn yêu thơ nữa
Thơ sẽ cô đơn, thơ sẽ héo tàn.
Hãy kiếm tìm trong đất đai hồn Việt
Triệu câu thơ còn e ấp ẩn mình
Mọi nghệ thuật muốn trở thành bất tử
Phải thấm vào máu thịt với nhân dân.
Đặng Xuân Giang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét