10.1.22

Khúc tự tình 6: Sau cánh cửa Yahoo

Xuân Lộc – Mỹ Phúc

Thực & ảo
(Thay lời tựa)
lạ nhỉ, một ngày không vào mạng
Lòng bồn chồn như nhớ trông ai
Thế giới ảo,
sao tình ta thật thế
Thân ở web đông hồn vương vấn web đoài

Ta có lẽ chẳng bao giờ quên cả
Dù chân chồn đầu gối đôi lúc run
Em ngự trị trong ta từ vô tận
Vẫn măng tơ như thế đến vô cùng…

Ta rạo rực mỗi mùa hoa phượng nở
Dù bên ta em vắng đã lâu rồi
Tóc ta nhuộm đủ bốn mùa mưa nắng
Nụ hôn đầu vẫn ngọt lịm bờ môi

Em an phận một đời bên bến cũ
Rãi đắng cay nêm chặt lối mơ về
Ta ôm giấc Nam Kha phiêu bạt
Góc phố nào cũng nhớ một triền đê….

Thế giới thực cho ta nhiều mộng ảo
Ừ thì thôi,
thế giới ảo ta tìm
Đường ngang dọc,
cũng trăm sông nghìn lối
Thơ bắc cầu nối nhịp những con tim

Rồi biết đâu, đến ngày tay cũng mỏi
Bàn phím nhòe con chữ nhảy linh tinh
Em lại bước bên ta trong đời thực
Tĩnh giấc Nam Kha ta về lại chính mình.
Xuân Lộc

Sau cánh cửa Yahoo – Phần 1

Mẹ từng dặn em
Con gái chớ nên làm thơ
Đa đoan cứ đong đầy trong mắt
Em mỉn cười mà xót
Con sẽ đa đoan suốt cả cuộc đời!
Đã lâu lắm rồi
Em không giám làm thơ
Những giấc mơ, những cồn cào
Cứ trở mình như vết cựa,
Em thức suốt những đêm dài
Tóc em dài-tình em cứ ngắn
Câu thơ em dấu nỗi đau thầm lặng
Không rõ-mơ hồ
Câu thơ bất ngờ
Đến trong chiều giông bão
Em thèm bình yên cho lòng thôi chao đảo
Nhưng biết đến bao giờ
Khi em vẫn cứ làm thơ.!
 Mỹ Phúc 

Yêu thì em cứ mộng mơ
Mặc quách số phận đong đưa, kể gì…
Đời không vay – trả thú chi
Đa đoan đâu phải chỉ vì…làm thơ.
Ngưu Lang, Chúc Nữ từ xưa
Bước chân xiêu vẹo cả bờ sông Ngân,
Giếng quê còn có chị Hằng
Thì ta còn có thơ ngân với đời.
Cửa Yahoo đã ghé chơi
Cám ơn em! chỉ vài lời thăm nhau.
Đêm dài sinh mộng, biết đâu…
Trời thương cho một trận Ngâu sum vầy?
Xuân Lộc

Lối cũ chiều mưa gió lạnh đầy
Em về giá rét ngập bờ vai
Sông xưa, bến cũ con đò vắng
Ai đó cho ai một kiếp này.

Đắng cay nửa kiếp người chưa dứt
Lòng như lá úa rụng sang mùa
Xót xa một mảnh đời trăng khuyết
Xuân hạ qua rồi, thu cũng xa.

Em giờ còn lại một mùa đông
Heo hút cô đơn lòng hỏi lòng
Bến bờ hạnh phúc xa xôi lắm
Anh có bao giờ anh biết không.
Mỹ Phúc

Lối cũ em về lòng chạnh nhớ
Sông xưa mưa gió buốt vai gầy
Gía mà sớt lửa cho nhau được
Chắc cũng nương nhờ cánh nhạn bay.

Chỉ tiếc bến thuyền chưa rõ mặt
Làm sao chia được đắng cay đây ?
Cảm thương một nửa vầng trăng khuyết
Chúc bạn đêm về giấc mộng say.
Xuân Lộc

Lòng bàn tay trăm đường chỉ dọc ngang
Làm sao em biết đường đời sẽ đưa ta về đâu!
Ngày vui ngắn ngũi
Còn nỗi buồn thì muôn trùng
Làm sao em biết được
Cuối con đường
Có ai còn đứng đợi đâu anh !
Cho nên
Em trở lại thu mình trong góc tối
Nghe thời gian phủ trắng cả tâm hồn
Đất trời rộng mà bàn tay em quá hẹp
Ngón hao gầy sao che chắn được mưa giông!
Em không biết,
Em không hiểu
Đời hư hay thưc
Em không hiểu được mình
Làm sao em hiểu được anh?
Mỹ Phúc

Nếu biết trước đường nơi hạnh ngộ
Còn đâu bể ái chuốc ưu phiền
Nhân gian chắc hẳn vui vầy lắm
Có nghĩa gì đâu chữ Hữu duyên?

Người vẫn kiếm tìm nơi vô vọng
Để còn hy vọng với mong chờ,
Tình là duyên nợ, là đau khổ
Nên tằm hết kiếp vẫn vương tơ.

Thôi thì…cứ gửi nhờ trang web
Chút tình như gió thổi, mây đưa
Tay hẹp, đất trời ôm không xuể
Người dù không đợi-vẫn còn Thơ.
Xuân Lộc

Thôi thì gửi gió cho mây
Gửi trăng cho nước, gửi ngày cho đêm
Gửi ai một chút ưu phiền
Gửi cơn mộng dữ bình yên đất nằm.

Thôi thì về cõi trăm năm
Gửi vần thơ lại cho tằm nhã tơ
Dẫu là đời, dẫu là mơ
Khép bờ mi lại hẹn chờ kiếp sau.

Thôi thì gửi lại niềm đau
Cho dòng trôi mãi-về đâu vô cùng
Cuộc đời có có-không không
Thôi thì thôi nhé, bận lòng mà chi.
Mỹ Phúc

Người giờ quẳng gánh bước đi
Ưu phiền, khổ lụy còn gì bận tâm?
Vội gì về chốn trăm năm
Cõi trần còn có con tằm nhả tơ.
Mây trời, trăng gió và thơ
Chim bay, cá lượn, bến chờ tri âm
Nhục vinh cũng giữa hồng trần
Nỡ nào khép lại vun trồng kiếp sau?
Còn thơ cứ gửi cho nhau
Nhịp cầu Ô Thước – biết đâu có ngày…
“Thôi thì…gửi gió cho mây
Gửi trăng cho nước, gửi ngày cho đêm”
Gửi cho nhau chút ưu phiền
Không không sắc sắc làm nên cuộc đời.
 Xuân Lộc

Đời tôi vui thiếu, buồn thừa
Nên tôi rao bán, ai mua nỗi buồn?
Buồn tôi có đến ngìn muôn
Từ vừa hiểu biết đã buồn mênh mang
Buồn vì tôi kém dung nhan
Mà người lựa chọn nên tan cuộc tình
Buồn vì xa kiếp học sinh
Trãi sầu trong mắt tôi nhìn tương lai
Buồn vì nghèo trắng đôi tay
Vào đời người tặng đắng cay quá nhiều
Lời an ủi có bao nhiêu
Biết ai, ai biết, ai yêu thực lòng.
Buồn vì một kiếp long đong
Giang tay tìm mãi miệng không nụ cười
Trả lời gì với những người
Bảo tôi trầm lặng, bảo tôi hoài buồn.
Cúi đầu, ngấn lệ dừng tuôn
Lặng yên chẳng nói, tôi luôn cố cười.

Bán buồn tôi chẳng cần lời
Buồn tôi rao bán, ai người mua cho?
Mỹ Phúc

Buồn thì cất để cho thơ
Cớ chi tính chuyện bán mua hỡi người?
Đời là một cuộc rong chơi
Buồn vui, sướng khổ tại trời đó chăng?

Người gom của cải bạc vàng
Ta gom hoa lá, gió trăng làm giàu.
Kho trời vô tận biết đâu
Đem buồn đổi lấy ngọc châu cũng chừng?

Bạn giờ buồn có nghìn muôn
Xin vay một ít cất rương để dành
Mai này lãi chị lãi anh
Lãi con lãi cháu cộng thành niềm vui.
Xuân Lộc

Ngược dòng
Cánh cổng trường đã khép lại phía sau
Em khăn áo giữa phố phường trăm lối
Và bây giờ không chỉ bữa ăn mà câu thơ cũng vội
Bàn chân mình xa lạ giữa ban mai

Vui buồn ngắn, chỉ nỗi nhớ là dài
Ôi! có phải đâu là chuyện tếu
Bổng một hôm bắt lòng nghe tiếng sếu
Vọng về từ truyện cổ Andecxen.

Tuổi thơ chỉ còn như ngọn gió dịu êm
Đôi lúc quạnh hiu …thổi về chút nhớ
Đối diện mỗi ngã đường em thành người mắc nợ
Bao nhiêu là thân yêu…

Bận bịu lo toan quên sớm quên chiều
Bổng một hôm thấy mình… cứ như quá khứ
Bỏ cả ước mơ xênh xang áo mũ
Em ngược dòng…về lại chút xa xưa.

Có khác gì nhau…nước mắt và mưa?
Hỏi tháng năm khép lại rồi cánh cửa
Tâm hồn em còn nguyên mùi vôi vữa
Từ những dại khờ xây cất lên.
Mỹ Phúc

Thơ bạn ngược dòng tìm quá khứ
Ta còn mắc nợ với tương lai
Bạn dư vôi vữa xây khờ dại
Lang thang ta cô độc đường dài.

Thương bạn giữa phố phường trăm lối
Câu thơ cũng vội, chắc chi nhàn,
Thương ta một kiếp tằm chưa dứt
Nữa đời gồng gánh những đa đoan.

Áo mũ một thời xênh xang lắm,
Anh hùng sẩy bước, hổ cùm chân
Cũng từng ông nọ, ông kia đấy
Tải đạo cho nên phải vong bần.

Thôi thế cũng là duyên số cả
Đời thường vui ít, khổ đau nhiều
Kiếp trước đường tu chắc vụng lắm
Nên nay người chịu cảnh đìu hiu?

Cổng trường khép lại nhiều năm trước
Khăn gói ra đường bước lãng du.
Nếu bạn thoã rồi chân lữ thứ
Ngược dòng tìm lại ước mơ xưa?
Xuân Lộc

Thơ về ba má
Lâu lắm rồi con không về thăm ba má
Đường không xa sao ngăn núi cách sông
Buổi sáng muốn qua nhưng bận giờ lên lớp
Chiều lại vội về lo cơm nước cho con.

Con tất tả ngược xuôi chăm chút đàn con dại
Nào có thời gian lo cha yếu mẹ già
Sớm nắng chiều mưa ai quạt nồng ấm lạnh
Đêm trở trời con nhớ má thương ba.

Chăm chút dưỡng nuôi cho đàn con khôn lớn
Ba cực khổ quanh năm-chân lấm tay bùn
Má vất vả lo toan-quần vo áo vấn
Cho con cái trưởng thành-giờ hiu quạnh hai thân!

Ba má có trách con không tròn chữ hiếu
Ba má có thương con vất vả vì con
Giọt mưa rơi xuống muôn đời
Ba má ơi con làm sao khác được.

Ngậm ngùi câu hát ầu ơ
Chồng gần không lấy
Đi lấy chồng xa….
Mỹ Phúc

Thơ về ba má
Cám ơn những câu thơ về ba má
Công sinh thành ai đâu dễ đếm đong
Em đã hiểu từ khi em làm mẹ
Rằng cuộc đời như những con sông.

Bao giông tố, thác ghềnh, bồi lỡ
Vẫn thuỷ chung một hướng, chẳng thay dòng.
Ra biển lớn rồi tan vào với biển
Để muôn đời hiện hữu cũng là không.

Phấn trắng em giờ bay trên bục giảng
Từng nét em đưa có cả nét mẹ thầy
Chăm chút cho em như ươm từng con chữ
Để bây giờ ngay thẳng tựa hàng cây.

Vui biết mấy khi được là cô giáo
Làm con đò chở khách qua sông,
Thế cũng đã thoã công ơn dưỡng dục
Hiếu nghĩa trong đời ba má ước mong.

Thôi! chớ trách mình lấy chồng xa xứ
Bởi cuộc đời ai cắt nghĩa được đâu em?
Câu hát nào từ lời ru của mẹ
Cũng theo ta đi tứ xứ, trăm miền.

Em làm mẹ, làm con, làm cô giáo
Thương má ba khi tắt lữa tối trời,
Điều đơn giản, phải đâu người hiểu hết
Ta một đời ơn nghĩa trả chưa thôi.
Xuân Lộc

NÚI, BIỂN, EM VÀ ANH
Anh lên núi còn em thì xuống biển
Núi gập gềnh, biển sóng lênh đênh
Biển thẳm sâu, núi cao hùng vĩ
Cho đời mình cứ mãi chông chênh

Chuyện cổ tích xưa trăm con trăm trứng
Một nửa theo cha về biển nghìn trùng
Một nửa theo mẹ lên non cao thăm thẳm
Để bây giờ…một nửa hóa người dưng.

Biển của em ngàn năm sóng vỗ
Sóng xô bờ rồi sóng lại ra khơi
Núi của anh nằm yên một chổ
Nếu lỡ co giản rồi…cũng chỉ đứng mãi thôi.

Em yêu biển nhưng em không là biển
Khi xa nhau đâu biết lối quay về
Anh yêu núi nhưng anh không là núi
Bước chân nào dừng lại chốn sơn khê.

Một nửa em ngập vùi biển mặn
Một nửa anh hun hút núi đồi
Anh yêu núi còn em thì yêu biển
Giữ trong lòng một nỗi nhớ chia đôi.
Mỹ Phúc

 Biển em với gió ngàn anh
Em yêu biển, anh thì yêu núi
Bởi mình con cháu Mẹ Âu Cơ
Biển của em êm đềm, dữ dội
Núi ngàn anh sương gió vật vờ.

Em đâu biết anh một đời giông bão
Sóng trong lòng chẳng phút giây nguôi,
Càng xa biển càng muốn gần bên biển
Ước làm mây phiêu bạt bốn phương trời.

Anh là kẻ tham lam nhưng khờ khạo
Muốn ôm vào lòng cả biển rộng, núi cao
Chân khập khễnh giữa hai bờ hư thực
Bước lãng du chưa biết dạt phương nào.

Ở trên núi nhớ cát vàng sóng vỗ
Xuống biển rồi lại nhớ gió ngàn lay
Có lẽ anh đầu thai nhầm thế kỷ
Ôm túi thơ ngất ngưỡng giữa đời này.

Thôi! thây kệ, biết đâu là khôn dại
Biết đâu là quá khứ với tương lai,
Ta hiện hữu nghĩa là ta hiện tại
Hồn cứ mơ, chân cứ sãi đường dài.

Em yêu biển, biển mênh mông đến thế,
Xin cứ làm hạt cát để đời sau
Anh gửi trùng khơi cơn gió nhẹ
Vỗ về em những con sóng bạc đầu.
Xuân Lộc

Em hạt cát ngập vùi biển mặn
Ôm mộng mơ khao khát bãi bờ
Nếu không anh nồng nàn tung sóng cả
Có lẽ giờ em lẫn khuất hoang sơ.
Mỹ Phúc

Ừ thì em cứ mộng mơ
Nỡ nào để cát khuất bờ hỡ em,
Rì rào sóng vỗ ngày đêm
Ru em một kiếp truân chuyên làm người.

Còn nghĩa gì nữa em ơi?
Đời không mơ mộng là đời khổ đau.
Mùa thu lá đã thay màu
Cũng mong một dịp bên nhau… để mà….
Xuân Lộc

Dẫu là người, dẫu là ta
Mang theo đôi chút như là mưa giông
Qua thu rồi sẽ dịu lòng
Cho nhau từ cõi bao dung vẫn lời.
Mỹ Phúc

Bạn về với biển xa xôi
Ta lê bước giữa núi đồi, vui chăng?
Con đường phía trước sương giăng
Nẽo về còn khuất bóng trăng ảo mờ.

Cảnh trời non nước đầy thơ,
Lòng như băng giá giao mùa, lạ không
Chùa xa chuông vọng bỗng trầm
Hay Tây Trúc gọi bước chân đại ngàn?

Khi nào về được Kiên Giang
Xem con sóng vỗ mênh mang bãi bờ.
Xuân Lộc

Gửi nùi ngàn…
Em về với biển chiều nay
Nghe mưa ướt mắt, nhe lắt lắt buồn
Chập chùng gió núi ngàn sương
Anh xa khuất nẽo dặm trường biết chăng?

Gửi anh một chút nắng vàng
Sưởi nồng giá lạnh đại ngàn bước chân
Gửi anh một chút tình thân
Dù xa vạn dặm như gần tấc gang.

Bao giờ anh đến Kiên Giang
Biển em vẫn đợi mênh mang bãi bờ.
Mỹ Phúc

Cám ơn người gửi vần thơ
Xốn xang lòng kẻ bơ vơ núi ngàn
Bao giờ xuống được Kiên Giang
Xem con sóng dỗ cát vàng ra sao?
Lời mời hơn cỗ mâm cao
Con thuyền nhân ái dạt dào tình thân
Dẫu cách xa mấy cũng gần
Lên rừng, xuống bể bước chân ngại gì.
Sương mù man mác lối đi
Mai về bên sóng, thầm thì thông reo.
Xuân Lộc

Phượng lại nở rực đỏ màu thương nhớ
Mùa hè sang ve nức nở phân kỳ
Trang giáo án khép lại rồi nỗi nhớ
Mắt học trò nhòe nhoẹt ướt chia ly.

Bụi phấn rơi lấp đầy trên bục giảng
Có hạt nào vương trên tóc pha sương
Gửi lại bảng đen một chút hồn lãng mạn
Một chút yêu thương, một chút vấn vương buồn.

Năm lại tháng qua làm người đưa rước khách
Lớp lớp học trò lần lượt ra đi
Thế là hết một thời vụng dại
Hoa phượng rơi đầy trong nỗi nhớ mùa thi.

Ta dừng lại nghe hồn lên men đắng
Thêm một lần giáo án lật sang trang
Áo học trò đã nhạt nhòa màu trắng
Biết ai còn, ai nhớ chuyến đò ngang?
Mỹ Phúc

Gửi một tấm lòng
Dòng sông nước chảy xuôi chiều
Con đò nhân ái em neo giữa dòng,
Biết bao mùa lúa trổ bông
Có bao nhiêu khách qua sông nhớ đò?

Vững vàng gío lớn sóng to
Chở che cánh hạc qua bờ bay xa,
Tiễn đưa một chén quan hà
Quê hương chỉ một, mấy xa cũng gần.

Em về khua nước bên sông,
Còn bao nhiêu kẻ ngóng trông đôi bờ
Qua sông thì phải lụy đò
Có người viễn khách thẫn thờ chiều nay.

Cuộc đời ai tĩnh ai say?
Mái chèo em với sông này thuỷ chung
Gửi về em một tấm lòng
Rồi mai làm khách qua sông… lụy đò.
Xuân Lộc

Trở lại biển
Em trở lại biển-chiều mưa
Biển dữ dội ồn ào-em âm thầm lặng lẽ
Mưa ướt bờ vai em nhỏ bé
Gió quất từng hồi se sắt buốt tim đau.

Em trở lại biển một mình-còn anh ở đâu?
Em tự hỏi mà lòng đau quặn thắt
Hạt mưa rơi bờ môi em mặn chát
Biển vẫn thét gào, em ngơ ngác gọi thinh không.

Sóng ập bờ rồi trở lại biển mênh mông
Anh rời xa em có bao giờ quay lại!
Sóng ấp bờ xoa nỗi xưa mãi mãi
Em còn lại gì ngoài nỗi nhớ đây anh?

Em trở lại biển-vắng tanh
Không có ai, không còn ai trong chiều vô vọng
Hạt mưa rơi-tan vào ngọn sóng
Biển chỉ còn nỗi nhớ và em.
Mỹ Phúc

Trở về thành phố
Anh một mình chờ con nước triều lên
Nhìn đám lục bình trôi về nơi vô vọng,
Trời Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng
Góc quán buồn, cà phê đắng bờ môi.

Điệu nhạc vàng ai hát chiều nay
Nghe hun hút một miền xa cát trắng,
Hạt mưa nào làm môi em chát mặn?
Xin chớ vô tình rơi ướt lạnh vai em.

Biển thét gào rồi biển lại dịu êm
Và sóng lại vỗ về bờ cát lặng.
Đừng đứng bơ vơ trong chiều hoang vắng
Để gió phũ phàng hôn lên má, em ơi.

Anh trở về – thành phố đông vui
Mà sao lại thấy lòng đơn lẻ thế?
Hoàng hôn xuống, bước chân mình lặng lẽ
Bóng ngã dài nghiêng về phía không em.

Biển em về con sóng chẳng dịu êm…
Có lẽ biển hiểu được lòng em đó
Hai chúng ta ở hai đầu nỗi nhớ
Câu thơ buồn có nối nhịp bờ vui?
Xuân Lộc

RỒI TẤT CẢ SẼ QUA THÔI
Rồi tất cả sẽ qua thôi, chẳng có gì đâu
Cơn mưa nhỏ cuối chiều nhút nhát
Chiếc lá rơi nỗi buồn em dẫm nát
Một chút chờ, một chút ngóng trông nhau.

Rồi tất cả sẽ qua thôi, chẳng có gì đâu
Con sóng vỗ biển ầm ào nghiệt ngả
Chiếc thuyền trôi trên bến bờ xa lạ
Cánh phượng tan theo gió lả tả rơi.

Rồi tất cả sẽ qua thôi, tất cả một thời
Con sóng dữ đánh tan tòa lâu đài trên cát
Tia nắng vỡ òa, hoàng hôn tím nhạt
Sẽ qua thôi một thời để nhớ thương.

Rồi tất cả sẽ qua thôi, như chuyện đời thường
Em nhặt nhạnh hết yêu thương về làm kỷ niệm.
Mỹ Phúc

Rồi tất cả sẻ qua đi ?
Ừ, rồi tất cả sẽ qua đi
Chỉ nỗi buồn trong ta ở lại,
Chỉ nỗi buồn thôi! mãi mãi
Là kẻ chung tình, phải thế không em?

Anh thấy đời mình như chuyến tàu đêm
Mỗi lần thức, một sân ga xa lạ
Con tàu nhỏ, màn đêm sâu thẳm quá
Chẳng rõ mình đang tĩnh hay mê?

Biết ra đi, ắt phải có ngày về
Dù đã chắc chẳng ai người mong đợi,
Sao nỗi nhớ cứ cồn cào trỗi dậy
Khi bánh con tàu nghiến xuống đường ray?

Một chuyến tàu, biết bao cuộc chia tay ,
Mà những nụ hôn vội vàng đến thế?
Rồi tất cả sẻ qua đi, nhanh hay trễ
Ga cuối cùng, anh lại một mình thôi.

Sóng vỗ bờ rồi sóng lại ra khơi
Con tàu đi rồi con tàu trở lại.
Anh lặng lẽ gom nỗi buồn vụng dại
Kết thành thơ, gửi bạn tận phương nào.

Nghe ngoài trời, thu đến sớm lao xao
Chiếc lá rụng bay vèo qua cửa số…..
Xuân Lộc

Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba
Em nhủ mình sẽ không bao giờ khóc
Dẫu có nhớ anh từng đêm trằn trọc
Vẫn cứ lạnh lùng đợi gió mùa sang.

Có những chiều em dạo bước thênh thang
Qua từng ngõ quen tìm người xưa cũ
Chợt nhận ra mình như hoa héo rũ
Xuân đã qua rồi ru ngủ thủa xưa xa.

Có những con tàu không về lại sân ga
Như tháng năm miệt mài đi mãi
Có những con tàu không bao giờ trở lại
Sân ga khát mòn tìm lại vết loang xưa.

Như ngày nào ta từ giã dưới mưa
Em cố dấu anh những dòng nước mắt
Anh đâu biết khi vừa khuất mặt
Giọt khóc trong lòng bổng cứ chảy tuôn.

Khóc nữa làm gì khi ánh chiều buông
Đêm sẽ qua đi và ngày sẽ đến
Phút giao thời em thổi tàn ngọn nến
Tiễn biệt một người vừa rời khỏi sân ga.
Khóc nữa làm gì cho ướt tháng ba!
Mỹ Phúc

Em cứ về…
Em cứ về chờ đợi dưới sân ga
Có thể con tàu đi- không bao giờ trở lại,
Những nụ hôn chia ly-có thể là mãi mãi…
Vòng tay nào hâm nóng được hồn em?

Đừng thổi tàn ngọn nến trong đêm
Dẫu leo lét, vẫn là niềm hy vọng,
Giọt nước mắt khi hoàng hôn buông xuống
Chẳng phải là nguồn sáng của tin yêu?

Cứ khóc đi em, hãy khóc thật nhiều
Nước mắt yêu thương cần gì dấu diếm
Bàn tay vẫy khi con tàu rời bến
Làm ấm lòng băng giá những người đi.

Em cứ về chờ đợi dưới cơn mưa
Cho nước thấm làn môi em mặn chat,
Có thước, cân nào đếm đo hạnh phúc
Bằng những khổ đau, ngang trái, đợi chờ ?

Rồi một ngày, em ạ-dứt cơn mưa
Bình minh đến em ửng hồng đôi má…
Xuân Lộc

Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phải đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu

Em vẫn chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía xa xa.

Em vẫn chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này để nhận ra nhau.

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lai xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà phải đợi cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay?

Em vẫn chờ…vẫn đợi …vẫn say…
Ngâu xa nhau ngâu có ngày gặp lại
Kim-Kiều lỡ duyên chẳng thể là mãi mãi
Em vẫn chờ…vẫn đợi
Dẫu chỉ là……Huyền thoại một tình yêu…
Mỹ Phúc ( Mượn Thơ Đoàn Thị Lam Luyến)

Cầu Ô Thước biết bao nhiêu nhịp?
Vợ chồng Ngâu lướt thướt đi về
Ngàn vạn năm rồi đâu cạn nỗi đam mê
Mặc Thiên đình cấm ngăn, cách trở.

Em cứ đợi dẫu ngàn lần giang dỡ,
Như con đò đậu trên bến Tầm dương
Biết đợi chờ, biết khắc khoải ngóng trông
Là cuộc sống còn nguyên niềm hy vọng.

Có ai chắc sông Ngân không dậy sóng ,
Không bồn chồn, thấp thõm mỗi mùa trăng?
Em cứ chờ, em nhé-dẫu tháng năm
Lặng lẽ qua đi, tóc trên đầu điểm bạc.

“Gừng chín tháng còn cay, muối ba năm” mặn chát
Có nhiều chi ba vạn sáu ngàn ngày…
Chỉ sợ bình hết rượu, lấy gì say?
Còn qủa rụng, lại nên chồi, xanh lá.

Anh một kiếp vẫn là người xa lạ
Vẫn lang thang, vất vưởng giữa đường đời
Như con thuyền trên biển chơi vơi
Tìm bến đỗ tận chân trời mù tắp.

Rồi một ngày, biết đâu được gặp
Bến bình yên, trong năm tháng cuối mùa….
Xuân Lộc

Em lại về bên kia dòng sông nhỏ
Bến bờ nào em đã một lần qua
Tuổi thơ ngây, ngày khôn lớn với bao nỗi xót xa…
Dòng sông có giữ cho em một chút gì để nhớ?

Em về lại bên kia dòng sông nhỏ
Để chiều chiều nhìn con nước đỏ phù sa
Để đêm đêm ngồi đếm từng cánh sao sa
Cho chua xót dâng trào lên khóe mắt!

Ôi dòng sông nhỏ bé hiền hòa
Đưa em qua những bến bờ yêu thương.

Tuổi nhỏ đã xa
Tuổi đời đã muộn
Dòng sông cũng đã già
Biết còn che chở nổi đời em?

Em về lại dòng sông…
Buồn vui theo con nước lớn – ròng
Xót xa khi bên bồi bên lỡ,
Sông vẫn trôi
Dù nước lớn nước ròng
Dù bên bồi bên lỡ
Có bao giờ dừng lại
Một bến bờ nào mãi đâu anh!

Sông vẫn trôi, lục bình vẫn tím
Mưa cuối mùa…vẫn trắng xóa cả dòng sông
Em vẫn như cánh lục bình kia
Biết nơi nào là bến đỗ
Biết chốn bình yên nào
Để trú ngụ mai sau?
Mỹ Phúc

Em về lại bến sông xưa
Có còn đứng dưới gốc dừa khoả chân
Có còn nghe dạ bâng khuâng
Cầu tre lắt lẽo, ánh trăng hẹn thề?

Anh qua bao nẽo đường quê
Vẫn mong một lối đi về bên nhau,
Thế mà …áo đã bạc màu,
Ước mơ cũng chỉ bóng câu…xót lòng.

Em về úp mặt dòng sông
Lục bình vẫn tím, thuỷ chung đôi bờ
Ngỡ chưa qua tuổi dại khờ
Ai hay bồi lỡ bao mùa bão giông.

Chưa trọn vẹn một tấm lòng
Đã hoang vắng lắm cánh đồng em tôi
Xin làm mây trắng cuối trời
Che em bóng mát bớt đời đắng cay.
Xuân Lộc

Em có là bến đỗ của anh không …?
Em có là bến đỗ của anh không
Con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn
Thuyền về đâu khi hoàng hôn đến
Một bến bình yên cho năm tháng cuối mùa?

Em vẫn đợi, vẫn chờ dù nắng dù mưa
Dù bến sông xa mùa cạn nước
Dù thuyền mãi dặm ngàn xuôi ngược
Để bến mỏi mòn phủ kín rong rêu.

Em vẫn chờ như thể một tình yêu
Nợ kiếp trước đến kiếp này để trả
Dù thuyền mãi trôi nơi bến bờ xa lạ
Vẫn vô tình như một kẻ lang thang.

Thuyền có về cho trọn một mùa trăng
Cho bến vắng thôi đợi chờ khắc khoải
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
Để đợi, để chờ, để nhớ, để thương?

Em vẫn chờ dù tóc đã pha sương
Dù vết chân chim in hằn khóe mắt
Dù sớm ban mai hay hoàng hôn lịm tắt
Vẫn lang thang như bến vắng hoang sơ.

Em vẫn chờ…vẫn đợi…vẫn mơ
Con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn
Biển mênh mông-đời thì rộng lớn
Em có là bến đỗ của anh không …?
Mỹ Phúc

Em dám là bến đỗ của anh không …?
Anh lỡ kiếp dập vùi giông bão
Như cánh buồm tơi tã giữa trùng khơi
Đâu giám chắc sẽ có ngày cập bến
Ru niềm đau trong nồng ấm tay người.

Nuôi khát vọng để thu về thất vọng
Cùng bao nhiêu đau khổ ở trần gian,
Anh gom cả vào thơ làm của quý
Đem tặng người cho có vẻ cao sang.

Những con thuyền trên biển lang thang
Mong gì hơn hết phong ba,bão tố
Đón bình minh rực hồng sắc đỏ
Tiễn hoàng hôn vàng nhạt cuối trời xa.

Vẫn dặm ngàn xuôi ngược vào ra
Nhìn con nước đoán tương lai tối, sáng
Một bến bình yên e là xa xỉ lắm
Biết cuối mùa có thoã ước mơ chăng?

Em vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn mong
Nhưng có biết con thuyền anh rách nát?
Câu hỏi lớn giữa biễn đời chua chát
Em dám là bến đỗ của anh không?
Xuân Lộc

Em nguyện làm bến đỗ cuối đời anhh…!
Anh lỡ kiếp dập vùi giông bão
Em nửa đời gãy gánh lao đao
Sao không thể có ngày chia bớt
Một chút ngọt ngào hay cay đắng cho nhau?

Thuyền của anh tả tơi rách nát
Mưa dập, sóng vùi lạnh lẽo giữa trùng khơi
Bến của em uằn đau rã mục
Cay đắng xót xa, em cam chịu một đời…!

Thôi anh ạ ! dẫu trần gian đau khổ
Vẫn còn thơ, còn khát vọng, tin yêu
Vẫn còn đây niềm thương và nỗi nhớ
Vẫn đợi, vẫn chờ dù thuyền có liêu xiêu…

Về đi anh, gác lại đời phiêu bạt
Bến ngàn năm vẫn trọn vẹn một tấm lòng
Che cho thuyền qua phong ba bão táp
Bến có thuyền… cũng đủ ấm một mùa đông .

Dẫu mong manh cũng vẫn là hy vọng
Bão tố qua đi và biển lại yên lành
Đêm sẽ qua đi và bình minh rực sáng
Em nguyện làm bến đỗ cuối đời anh!
Mỹ Phúc

Nợ…
Phải chăng ta nợ em rồi
Tâm kia, trí ấy sao đời đắng cay,
Trời làm chi ngọn heo may
Để câu thơ gãy, đắm say lòng người?

Ta lang thang giữa biển đời
Đại ngàn giá lạnh, trùng khơi sóng gào,
Con thuyền tải đạo lao đao
Hợp tan, tan hợp nơi nào bờ vui?

Gia tài chỉ bấy nhiêu thôi
Câu thơ suông giữa dòng đời trái ngang,
Người gom của cải, bạc vàng
Ta gom những mảnh trăng tàn nuôi thơ.

Bến sông em vẫn đợi chờ…
Nợ này… anh trả bao giờ mới xong?
Xuân Lộc

“Hạnh phúc trong đời dẫu biết mong manh
Cứ gieo cấy sẽ có ngày gặt hái
Cứ hy vọng cho dù lòng tê tái
Còn nghĩa gì đâu khi đời hết nợ nần”*

Trả em chỉ một tấm lòng
Trả em dầu muộn những dòng thơ anh
Trả em những ước mơ xanh
Kiếp này không hết để dành kiếp sau…
* thơ XuânLộc
Mỹ Phúc

Mở cửa trang nhà
Trời ơi, bạn biết nhà rồi
Mà mình cứ tưởng đâu người phương xa ?
Nói gần rồi lại nói xa
Cũng nhờ trang web nhận ra bạn bè.

Đừng buồn vì kẻ nhà quê
Xuất thân hai lúa, học nghề gió trăng..
Ông tơ, bà nguyệt bất công
Chỉ cho một chút tài năng nữa vời.

Trang thơ, nét cọ rong chơi
Người khen tài tử, kẻ cười vô duyên,
Trắng tay chẳng có bạc tiền
Con chê, vợ trách, đảo điên nhân tình.

Con thuyền rách nát lênh đênh
Bãi bờ xa lắc, gập gềnh câu thơ
Bến sông ai vẫn đợi chờ
Nợ chưa kịp trả, chắc nhờ kiếp sau.?

Ơn người chia sẽ tình sâu
Trăm năm cũng thoã một bầu tri ân,
Nếu đời không có nợ nần…
Chắc gì bến phải long đong đợi thuyền…?

Trang nhà(homepage) mở cửa hàng đêm
Passwod không khoá, tự nhiên mời vào.
Xuân Lộc

Năm hai mươi tuổi
Chiều bên dòng sông xanh
Mưa rơi trên ngàn lá
Có người trở lại nhớ người đi xa…
Mưa đầu mùa mênh manh nỗi nhớ
Em âu sầu gợi nhớ niềm thương
Ngậm ngùi dòng lệ chảy tuân
Mưa thương kỷ niệm
Mưa buồn tình ta…

Năm ba mươi tuổi
Anh đến tìm hoa thì hoa đã héo
Anh đến tìm đò thì đò đã sang sông
Anh đến tìm em…thì em đã có chồng!

Mười năm
Cho em tròn ba mươi tuổi
Nửa đời rồi còn gì nữa đâu anh!
Giữ lại chút hương xưa
Cho ngọt ngào trang giấy trắng
Gặp nhau một lần
Rồi xa mãi ngàn năm…

Đời thường bảo con người thơ vần ý
Rất đa tình nhưng yêu chỉ một lần thôi
Em đã yêu và đã khổ nhiều rồi
Vương vấn nữa chi anh
Một cuộc đời đã chết…

Năm bốn mươi tuổi
Vòng hoa đẹp…cho chồng-lần cuối
Buổi vinh quang…cũng là buổi cuối cùng!
Con thơ dại một mình em chăm sóc
Khóc anh rồi…ai còn lại khóc em…?

Và năm mươi tuổi…
Em về lại bến sông xưa
Chiều buông tóc rối nghe mưa chạnh buồn,
Nhạt nhòa kỷ niêm mờ sương
Anh xa khuất nẽo dặm trường em đi!
Mỹ Phúc

Bến xưa em đã trở về
Truân chuyên đã trãi, bóng quê chưa nhòa,
Người dù khuất nẽo đường xa
Vẫn như cánh nhạn chiều tà…phân vân

Ba mươi năm, mấy nợ nần?
Trả rồi lại mắc, lần khân cũng nhiều
Đã đành chỉ một lần yêu…
Phong tình ai biết trước điều …vu vơ?

Em về lại bến sông xưa
Chạnh lòng nhớ những cơn mưa một thời
Ngậm ngùi để lệ buông rơi
Ngờ đâu cay mắt một người…phương xa.

Con thuyền neo giữa phong ba
Chiều nay nhớ bến, nhạt nhòa mù sương.
Dù xa khuất nẽo dặm trường
Vần thơ dệt những nhớ thương gửi về.
Xuân Lộc

Đất đảo buồn tênh-chênh vênh nỗi nhớ
Biển bạt ngàn, biển hờn dỗi sóng xô
Ngàn hoa trắng tan vào màu xanh của biển
Em tan vào trong nỗi cô đơn.

Biển mênh mông, tiếng còi tàu thúc hối
Lòng của người đi ngóng nẽo về
Mênh mông biển và mênh mông nỗi nhớ

Anh ngút ngàn xa…
Em và biển thật gần…!
Mỹ Phúc

Mừng em ra với đảo xa
Dù đất đảo chênh vênh nỗi nhớ
Dù hờn dỗi, sóng xô vô cớ
Biển vẫn như lòng mẹ, yên lành.

Biển mênh mông vẫn hiểu lòng em
Anh ngút ngàn xa vẫn gần bên em đó
Cánh hải âu bên thân tàu sóng vỗ
Có bao giờ biết đến cô đơn.

Em về rồi, biển có nhớ nhiều không?
Chắc là biển lại gập gềnh bão tố….
Xuân Lộc


Ngả ba
Cứ nghĩ còn đi tiếp với anh
Nhưng đến ngã ba rồi. Em phải rẽ
Cái ngã ba bao đời vẫn thế
Chiều nay thành vô lý trong em…

Không có vòm cây chót vót tiếng chim
Để dừng lại chia lời trong bóng lá
Nắng như thế con đường mù mịt đá
Em rẽ nhanh. Lời tạm biệt rẽ cùng…

Để lại sau lưng quãng đường sau lưng
Phút đột ngột có em rồi không có
Bên tai em chỉ có lời của gió
Đừng đi. Đừng đi. Đừng đi….

Một con đường cát bỏng phía xa kia
Lè tè đứng vài bụi gai hoa dại
Sông xa lắm, biết bao giờ cho tới
Không biết chiều bến đợi có đò không…!

Chỉ còn ngã ba đứng lại sau lưng
Mênh mông nắng không vòm cây bóng lá
Anh cũng đi rồi tất cả thành xa lạ
Biết chúng mình còn về lại, mai sau…

Sẽ rất lâu, rất lâu, rất lâu
Còn trong em ngã ba chiều nắng
Lòng đi suốt cùng anh con đường thẳng
Chân rẽ rồi. Chẳng kịp. Đã ngã ba…
Mỹ Phúc  (st)

Lạc bạn
Ta thực tình mời bạn vô nhà
Đâu nào biết gây ra tai hoạ lớn,
Bạn quá bất ngờ, ta thì ân hận
Mãnh vườn nhà đâu rào trước đón sau.

Có lẽ nào xa mà chẳng hiểu vì sao?
Dẫu chưa gặp một lần nhìn rõ mặt,
Bạn chưa thể biết một điều rất thật
Cõi lòng mình, trong đáy những câu thơ.

Chưa kịp quay nhìn đã tới ngã ba
Bạn thoảng thốt rẽ nhanh về hướng khác
Ta ngơ ngác nhìn con đường mờ mịt
Lạc bạn rồi, chẳng biết bước về đâu?

Có lẽ nào ngày tháng ngóng trông nhau
Chỉ để kịp xa khi thuyền gần cập bến?
Em khuất nẽo quay về điểm hẹn
Anh lại lơ ngơ, vất vưởng giữa dòng đời.

…Ta thực tình mời bạn ghé nhà chơi
Chẳng rào trước đón sau và …lạc bạn….
Xuân Lộc

Qua Sài Gòn chợt nghe lòng xa vắng
Phố xá đông vui ta lạc lỏng giữa chợ đời
Lời hẹn nào…xin gửi gió mây trôi
Ta trở lại nơi bến đời hiu quạnh.

Ta trở lại…nghe hồn lên men đắng
Bước chân trần trên đá sỏi vô tri
Ru giấc ngủ những vần thơ ảo ảnh
Mùa sang rồi, nỗi nhớ cũng qua đi.

Xin chớ trách! sao chưa lần hội ngộ
Đã quay đi cho ước mộng không thành
Anh…cao quá, còn em…thì thấp quá
Có thể nào…là bạn được đâu anh…!

Thôi! có lẽ đó cũng là duyên số
Anh-núi ngàn cao vút tận trời xanh
Em-biển mặn ngập vùi thân hạt cát
Nên…đời mình cứ mãi chông chênh .

Anh đâu hiểu! Em một đời mặc cảm
Chẳng bạc tiền, chẳng có sắc nhan
Cũng không muốn ai rũ lòng thương hại
Nên đời em suốt kiếp vẫn lỡ làng.

Em không muốn bận lòng người viễn xứ
Ngược phía rồi sao hiểu được lòng nhau?
Chân vẫn bước trên dặm đường xa ngái
Em nhọc nhằn giữ lại một niềm đau…

Gửi lại thành đô ly cà phê đắng
Góc phố buồn có nhớ một tri âm?
Về bến cũ gom nỗi buồn thầm lặng
Thả dòng trôi những năm tháng nhọc nhằn.

Không thể xem…như hai người xa lạ
Không thể gần hơn vì khoảng cách sang hèn
Thôi! Cứ giữ những gì như hiện tại
Cho lòng mình thanh thản nhẹ nhàng hơn.

Giọt cà phê buồn…xin gửi lại đời nhau
Ngọt ngào như vần thơ…ngậm ngùi nỗi nhớ
Nghẹn đắng bờ môi…những điều chưa kịp nói
Và trong em một màu…nâu thẫm phía không anh.
Mỹ Phúc

Gía trị của con người không ở hèn, sang
Đâu là thấp là cao, là giàu nghèo, nhan sắc?
Nó nằm ở một chữ Người duy nhất
Duyên cớ gì so sánh để chênh vênh?

Chưa gặp mặt người, thơ đã gặp tri âm
Đó mới chính là điều đáng nói.
…Em quay lại gom nỗi buồn tê tái
Anh thả hồn mình mặc gió cuốn đi xa.

Biết có bao giờ tàu về lại sân ga
Còn ai chờ đâu mà để lòng thổn thức?
Màn đêm bao la, những tiếng còi tàu rúc
Cũng tan vào sâu thẵm của hư vô.

Biết ai còn chờ ở bến sông xưa,
Khi giông tố cho thuyền về lánh nạn?
Chẳng tương phùng, cũng xin là bè bạn
Chớ vô tình chia cắt những vần thơ.

Mùa chuyển rồi, ngày tháng cũng mau qua
Những chiếc lá rắc vàng trên lối phố
Ta ngơ ngác nhìn thu đi qua ngõ
Lòng bồn chồn giữa nhợt nhạt hoàng hôn.

Em trở về thầm lặng đón cơn giông
Con thuyền anh chồng chềnh tìm bến đỗ
Thơ khập khễnh nối hai đầu nỗi nhớ
Cà phê buồn góc phố đợi tri âm.
Xuân Lộc

Em vẫn là em-chẳng đổi thay
Vẫn mơ, vẫn mộng, vẫn đắm say
Vẫn yêu biển rộng-con thuyền nhỏ
Vẫn nhớ núi ngàn-mây trắng bay.

Trên đời đâu dễ gặp tri âm
Để thả hồn thơ-một kiếp tằm
Trang web nối hai đầu nỗi nhớ
Thì dù ngàn dặm chẳng xa xăm.

Mùa sang se sắt ngọn gió đông
Không biết phương xa có ấm lòng
Em về quê cũ buồn hiu hắt
Vẫn gửi cho anh một tấm lòng.
Mỹ Phúc

Núi ngàn heo hút ngọn đông phong
Thương bạn đường xa vẫn kiếp tằm
Lãng đảng mây trôi trời cố quận
Một mình với bóng, biết buồn không?

Đất trời rộng lắm, vòng tay hẹp
Cánh cổng vườn xưa đã khép rồi
Kỷ niệm còn vương trên lối cũ
Hay là đã chết thủa xa xôi?

Bạn về quê cũ buồn hiu hắt
Vẫn gửi cho ta một tấm lòng
Chao ôi, ta vẫn đời lữ thứ
Bao giờ về lại được bến sông?
Xuân Lộc

“Từ thủa vu quy-thời cho con bú
Ân ái dâng chồng-tình biển cho con”
Em chẳng giám học đòi trang liệt phụ
Trọn đạo thờ chồng, một dạ thương con
Cũng không giám mơ cho mình hạnh phúc
Trong cuộc sống đời thường cho vơi bớt cô đơn.

Em chỉ làm thân cò lặn lội
Ròng rã thương yêu-con dại, mẹ đành
Tuổi tác chất chồng, già nua gặm nhấm
Đổi trắng mái đầu bằng tóc con xanh.

Em chỉ muốn yêu thương bằng tất cả
Trái tim chân thành không toan tính thiệt hơn
Được làm phù sa nuôi đời anh hạt giống
Dù trăm năm như dòng chảy lặng thầm.

Em chỉ muốn yêu mà không ai biết
Người có hay xin cứ để tôn thờ
Để thời gian còn giữ lại ước mơ
Em còn lại một chút gì để thương, để nhớ.

Hạnh phúc trên đời có gì hơn thế
Biết yêu thương và biết được thương yêu.
Mỹ Phúc

Hình tượng nào đẹp hơn con cò tần tảo
Về sự hy sinh của người vợ yêu chồng
Có gì sánh với mênh mông biển cả
Ngoài tình yêu thương của mẹ cho con?

Phải đi đến tận cùng ngóc nghách trái tim
Mới hiểu hết yêu thương nơi trần thế,
Con sông nào cũng chảy về với bể
Mọi con đường đều dẫn đến tình yêu.

Dù cuộc đời đau khổ đến bao nhiêu
Cũng đừng để mất đi niềm hy vọng,
Anh không xứng được làm hạt giống
Xin em cứ là màu mỡ những phù sa .

Mùa thu đã về, bông cải đã ra hoa
Ngoãng đầu lại tóc trên đầu điểm bạc
Ai gánh cả mùa xuân đi đâu mất
Để câu thơ vương vấn những ngày xanh.

Dẫu thế nào, anh vẫn cứ là anh
Vẫn dặm ngàn xa, thơ mang màu nhớ
Vẫn muốn mãi làm con thuyền nhỏ
Chồng chềnh trôi trên bến cũ đợi chờ
Xuân Lộc

Biển chiều nay buồn quá thôi anh
Em trở lại hàng dương buồn lặng lẽ
Biển chiều nay, đâu rồi những chú còng nhỏ bé
Thủa vô tư em đuổi bắt…đâu rồi?

Biển chiều nay em với em thôi
Con sóng vỗ ngập tràn bờ cát trắng
Con sóng vỗ ru niềm đau thầm lặng
Xa mất rồi, ngày tháng lạnh lùng trôi!

Biển của yêu thương, biển của một thời
Giờ còn lại dấu chân nào trên cát?
Tia nắng rọi hoàng hôn lịm tắt
Thuyền xa trôi…có về bến không anh?
Mỹ Phúc

Anh cũng một mình, biển cũng vắng tanh
Chỉ hàng phi lao đang hòa tấu nhạc
Sóng được thể hôn dập dồn bờ cát
Như vô tình đánh thức nỗi đơn côi.

Một cánh buồm xa hun hút cuối chân trời
Anh bổng thấy như bóng mình trong đó
Chẳng biết về đâu, hoàng hôn ửng đỏ…
Chợt nhận ra cát lún dưới chân mình.

Biển ngàn đời vẫn thế, chẳng dịu êm
Cũng quằn quại, đớn đau như lòng mẹ,
Cũng độ lượng, bao dung như thế
Nên chiều nay biển hiểu được lòng anh.

Xa mất rồi, những ngày tháng xa xanh…
Chẳng tìm đâu ra dấu chân trần xưa cũ
Thôi đành gửi nhờ ngàn con sóng vỗ
Chút tình riêng dù bạn ở phương nào..
Xuân Lộc
                               Hố Cốc-Xuyên Mộc .

Chúc mừng anh-ngày sinh nhật
Tháng mười hai trời trở gió sang mùa
Em dẫu xa và mùa đông có lạnh
Vẫn thật gần trong nỗi nhớ đong đưa.

Xin tạ ơn đất trời cho anh ngày ấy
Xin tạ ơn ba mẹ nuôi anh lớn lên
Xin tạ ơn đời cho ta hội ngộ
Xin cám ơn anh-Một nửa của đời em.

Chúc mừng anh-lời chúc phúc
Cho đôi ta có nhau- đến bạc đầu
Dầu cách xa-luôn gần trong tâm tưởng
Trong vô vàn sâu thẳm trái tim nhau
Mỹ Phúc

Gió lạnh đã về tô điễm tối Noel
Phố xá đua chen sắc màu lễ hội
Anh cũng vội khoắc thêm tà áo mới
Làm con chiên ngoan đạo trước Chúa trời.

Lời nguyện cầu chỉ có Chúa nghe thôi
Xung quanh anh toàn những người xa lạ
Em xa quá, lòng anh thì băng giá,
Cơn gió nào mang đến được cho em?

Trong vô cùng sâu thẳm của con tim
Lời chúc phúc của em là hơi ấm
Là sợi dây vô hình trong tâm tưởng,
Dẫu cách xa cũng như đã gần rồi…

Con là người ngoại đạo Chúa ơi
Nhưng con tin trong cuộc đời có Chúa*
Trái tim dù ngàn lần rạn vỡ
Vẫn tin yêu đức cứu rỗi của Người.
Xuân Lộc
* Mượn ý câu thơ của nhà thơ Kiên Giang :
Chúa ơi con là người ngoại đạo
Nhưng con tin có Chúa ở trên trời.

Xa xôi mất rồi đó phải không
Ai nhớ, ai quên, để bận lòng
Con thuyền xa bến lênh đênh sóng.
Ai biết, ai về, ai ngóng trông…?

Em đã đi hơn nửa cuộc đời
Chân chiều đã mỏi gối buông lơi
Xuân sang én cũ không về nữa
Bến cũ, sông xưa lỡ hẹn rồi.

Thôi thế, thôi anh! một chút tình
Bèo dạt mây trôi mãi lênh đênh
Gửi anh một nữa hồn thơ nhỏ
Để nhớ, để quên, để tạ tình…
Mỹ Phúc

Ta chống sào tạ tội với dòng sông
Tạ tội với người chưa một lần gặp mặt,
Nhưng biển cứ xô thuyền lênh đênh sóng nước
Biết khi nào được cập bến bờ vui.

Mùa đông chưa qua, én liệng đón xuân rồi
Ta cứ muốn níu mùa đông ở lại
Trong lòng ta cả một miền tê tái
Biết lấy gì hoà nhịp với xuân đây.

Xin đừng trách khi sông vẫn vơi đầy
Nhưng thuyền nhỏ lại miệt mài ngàn dặm,
Trên bến cũ người chưa thôi mong ngóng
Ta gửi lời sám hối , muộn màng không?

Thuyền vô tình nên bến mãi long đong
Mai đào nở, đất trời khoe sắc thắm,
Biết ai chờ ai giữa chiều gió lộng
Thơ tạ tình có về kịp cùng xuân ?
Xuân Lộc

Ta lạc nẽo ở cuối trời hạnh phúc
Xa nhau rồi để lại dấu chân hoang
Từng xuân qua ta thắp nến hai hàng
Soi sáng những mảnh đời ta đã đến.

Chân dung cũ ngậm ngùi bên kỷ niệm
Hoa lá buồn thôi gửi gió hương bay
Thôi tiếc chi! Như gặp gỡ qua ngày
Mùa xuân đến chỉ thêm sầu dĩ vãng.

Trả cho nhau những mùa thu bình thản
Với màu hồng sơn vẽ nụ cười duyên
Luyến lưu chi để thêm nỗi muộn phiền
Tình một thủa giờ còn vương vấn mãi.

Bước ưu tư trên lối về cỏ dại
Ru ta ngồi lên chứng tích rêu phong
Trong thâm tâm ta nghe tiếng dỗ dành
Thôi, đó chỉ một cuộc tình nhắm mắt.

Giấc mơ xưa vẫn còn bay lẫn khuất
Trong sương mù trên đỉnh nhớ non cao
Vườn xuân xưa vang vọng tiếng chim sầu
Thôi đã hết! Ngày xưa ơi vĩnh biệt !

Đời ta đó như dòng trôi mãi miết
Để lại trong lòng nỗi nhớ khôn nguôi
Còn trông theo từng năm tháng ngậm ngùi
Và dáng cũ vẫn còn trong trí nhớ.

Ta quen nhau những ngày trong một thủa
Đã qua rồi những nông nỗi đam mê
Trời xuân sang con én cũ không về
Ta lạnh lẽo ở cuối trời hạnh phúc.
Mỹ Phúc

Phút giao mùa
Xuân gần, người lại xa
Gío heo về se lạnh
Em ở phương trời nào
Có nghe lòng hiu quạnh?

Chân không cùng một hướng
Bước lạc lối Thiên đường
Lời yêu chưa kịp ngỏ
Đã lẫn vào gió sương.

Cõi Thiên hà mênh mông
Những ngôi sao múa nhảy
Biết tìm đâu cho thấy
Ngôi sao của lòng mình

Xuân có về bên em
Làm ửng hồng đôi má
Cho hạt sương long lanh
Treo tóc mền lơi lã?

Xin em đừng vội vã
Kéo mùa đông lại gần
Em ơi, đời cần lắm
Những gam màu thanh xuân.

Anh đếm từng bước chân
Trong âm thầm, lặng lẽ
Nghe gió xuân lướt nhẹ
Qua mái đầu pha sương.

Có chút gì vấn vương
Có chút gì sâu lắng
Ôi phút dây giao mùa
Hình như môi ai thắm !
Xuân Lộc

Gió bấc về, mưa, không gian se lạnh
Mênh mang buồn một nỗi nhớ mong manh
Tay em nhỏ không ôm tròn ảo ảnh
Hồn buông xuôi theo ước vọng không thành.

Ta nhủ không buồn..sao lòng tê tái
Đánh lừa mình bằng nụ cười vỡ pha lê
Muốn đưa tay ngăn, xin người ơi, dừng lại!
Dắt dìu em hun hút đoạn đường về

Ngày đã cạn, chim cũng tìm về tổ
Sợi nắng buồn sao mà cứ chao nghiêng
Em góp nhặt mảnh hồn mình vụn vỡ
Buồn tàn thu…ai hiểu được niềm riêng.
Mỹ Phúc

Thương cánh mai vàng
Có niềm vui không thể sẽ chia
Ta biết mình ích kỷ
Có những nỗi đau âm ỷ
Không chia sẽ được với ai.
Mùa xuân lại về
Ngẫm thương cánh hoa mai
Rụng vàng trên mặt đất.
Những cánh hoa mong manh
Như số phận của con người.
Ngắm mai vàng rực rỡ sắc tươi
Có mấy ai hiểu được
Nỗi niềm của những gốc mai.
Chịu đựng nắng mưa suốt một năm dài
Thân thể đớn đau, bị tỉa cành, bứt lá
Để nụ, mầm bung lên vội vã
Vui cùng người ngắn ngũi mấy ngày xuân.
Rồi lặng lẽ đi vào lãng quên
Trong giãi dầu mưa nắng.
Lại âm thầm chịu đựng
Đợi khoe sắc mỗi độ xuân về.
Không giá rét mà lòng tái tê
Thương cánh hoa mai
Trãi vàng mặt đất…
Có niềm vui không chia sẽ được
Có nỗi buồn không thể sẽ chia…
Xuân Lộc

Em đi về phía không anh
Mai vàng rụng cánh xuân xanh nhạt màu
Ngọt ngào một khúc ca dao
Tóc mai sợi ngắn… vẫy chào xưa xa
Thiên thu một cõi người ta
Về nơi nguồn cội cũng là hư không!
Mây buồn giăng trắng ngang sông
Một miền ký ức bềnh bồng khói sương.
Xuân hồng giọt nắng yêu thương
Gửi mùa xưa cũ vấn vương một thời.
 Mỹ Phúc

Muôn vàn tạ lỗi với người
Một lời hẹn ước, một thời vấn vương
Mai vàng rụng cánh muôn phương
Thương thay cánh nhạn đôi đường cách xa.
Ký ức còn đó chưa nhòa
Bồng bềnh sương khói, la đà mái gianh
Em đi về phía không anh
Hanh hao cơn nắng, gập ghềnh bước chân
Than ôi! kẻ Sở người Tần
Mây buồn giăng trắng núi sông điệp trùng.
Cội nguồn là chốn hư không
Thì bao giờ hết trầm luân cõi người .
Em đi phía ấy chân trời…
Hay miền ký ức xa xôi trở về?
Xuân Lộc

Em đã đi qua từng mùa lận đận
Ngả rẽ nào như một giấc chiêm bao
Phủi trắng đôi tay, bạc phếch mái đầu
Chỉ còn lại một tâm hồn vụn vỡ

Em sẽ đi trong tháng ngày trắc trở
Nước mắt một đời không đủ khóc hôm nay
Quá khứ không còn, chẳng có tương lai
Đành nhắm mắt buông tay cho định mệnh .
Mỹ Phúc

Cuộc đời, em ơi duyên với nợ
Cứ đan xen trong bể trầm luân

Dẫu biết rằng sắc sắc cũng không không
Mà nỗi nhớ vẫn đồng hành năm tháng.
Xuân Lộc

Rồi cũng tàn phai theo tháng năm
Chiều buông cánh mỏng vết lăn trầm
Khói sương u uẩn mờ sương khói
Ai nhớ ai về chốn xa xăm.

Mây tím giăng sầu hồn lữ thứ
Đá xanh thương khóc phận tơ tằm
Em xa – còn chút gì để nhớ
Hay cũng tàn phai theo tháng năm?
Mỹ Phúc

Dẫu biết mây vương hồn lữ thứ
Đá xanh thương khóc phận tơ tằm,
Dám đâu quên được lời hẹn ước
Há để tình phai theo tháng năm.

Ta nhớ người…xa, cách núi sông
Đò khuya con nước gợn đôi dòng
Trăng chếch đỉnh núi buồn hiu hắt
Tĩnh mịch đêm đêm-lòng gối lòng…

Ao ước chỉ là ước ao thôi
Không anh …phía ấy lẻ một người?
Hay bước chân trần in trên cát
Rồi cũng truồng theo con nước trôi.

Định mệnh an bài phải không em?
Sao chưa kịp gặp ngỏ lời quen
Đã như cánh nhạn chiều hoang vắng
Lạc giữa đôi đường, tím cả đêm..
Xuân Lộc

Mưa chiều, riêng một mình thôi
Nhâm nhi giọt đắng , bồi hồi nhìn mưa
Lục tìm ký ức xa xưa
Chia xa ngày ấy…giọt mưa chạnh lòng !
Mỹ Phúc

Bạn ngồi trên bến chờ mưa
Mình lặng lẽ bên hồ đón nắng
Hồ phẳng lặng, lòng mình trống vắng
Biết bến xưa con sóng có dập dờn.

Bạn cô đon-Mình cô đon
Ngoài kia cuộc sống vấn vương bao điều
Cũng đành hai bóng cô liêu
Nuôi hy vọng có một chiều gặp nhau…
Xuân Lộc

Con lại về bên gối Mẹ
ôm lấy đôi chân gầy như cò ,như vạc khẳng khiu
nuôi các con mẹ vất vả bao điều
gồng gánh, cưu mang giờ Mẹ đành qụy ngã .
Con bước chông chênh trên dặm trường sỏi đá
những lúc buồn ngập lòng con vẫn gọi Mẹ ơi!
“Nhớ Mẹ vẫn từng dặn
Con gái đừng cứ thích ngắm mưa rơi
đừng cứ làm thơ, đa đoan cứ đong đầy trong mắt
con mỉm cười nào biết
con sẽ đa đoan…. suốt cả cuộc đời…“.
Con vẫn thích nhìn những hạt mưa rơi
vẫn thích viết câu thơ niềm thương, nỗi nhớ
vẫn thích nhìn những con sóng vỗ
vẫn thương hạt cát chìm số phận hẩm hiu
vẫn bâng khuâng khi ngắm nắng cuối chiều
vẫn đau nhói trước những mảnh đời đau khổ .
Dù đời con vẫn muôn lần trắc trở
vẫn cười vui cho nước mắt chảy ngược vào lòng
vẫn viết câu thơ buồn như những dòng sông
ra biển lớn để hóa thân vào với biển .
Con vẫn thế … vẫn quá chừng lãng mạn
thương vay , khóc mướn,  gió núi, mây ngàn
ru đời mình bằng những giấc mơ hoang
gom cay đắng cất vào làm kỉ niệm
câu thơ viết vẫn đượm buồn sắc tím
vẫn ngu ngơ như thưở nhỏ lên mười
đâu biết cuộc đời đầy gian trá Mẹ ơi!
nên con chịu , đành thôi , thua cuộc!
Nghĩ tới Mẹ con không hề chùn bước
vì biết trong đời còn có Mẹ thương con
dù con có nên , hư, có sung sướng, tủi hờn
Mẹ vẫn thương con với tấm lòng của bể.
Con vẫn nhớ lời Mẹ thời thơ trẻ
mà sao… cứ đa đoan trong mắt cả một đời!
Chiều nay về bên Mẹ, Mẹ ơi
mắt Mẹ mờ đâu thấy con đang khóc
con muốn sà vào lòng Mẹ để được chở che, đùm bọc
để được dỗ dành, để được thương yêu
để nghe Mẹ hát ru trìu mến, mỗi chiều
ầu ơ …“Má ơi ! Đừng đánh con đau
Để con bắt ốc , hái rau Má nhờ “
Mẹ ơi !
Con chưa bao giờ…
bắt ốc, hái rau
sao con còn nỡ
làm đau lòng Mẹ …. !
Mỹ Phúc

Thơ em viết mà anh cay cay mắt
Biển vô bờ, lòng mẹ mênh mông
Công sinh dưỡng có bao giờ trả nổi
Em cứ khóc to lên cho vơi bớt nỗi lòng.

Em còn mẹ là còn điểm tựa
Còn tình yêu, còn ánh sáng lung linh
Đường em đi dù thác gềnh trắc trở
Có hề chi khi mẹ ở bên mình

Hạnh phúc biết bao những ai còn mẹ
Được chở che, nũng nĩu yêu thương
Hãy tận dụng từng giây từng phút
Đừng phí thời gian, cuộc sống vô thường.
Xuân Lộc

Một thời niên thiếu đi qua
Một thời trắng áo hai tà mộng mơ
Áo ngày xưa áo bây giờ
Cổng trường nay, cổng trường xưa nhập nhòa…

Một thời con gái đi qua
Giờ nhìn theo bước em mà nhói tim
Dõi sau áo trắng cố tìm
Dáng mình cái thuở vai mềm mắt nai…

Rắc theo những bước áo dài
Những vần thơ bước ra ngoài thời gian
Ta ngồi mơ gió lang thang
Thổi ta vào lớp xếp hàng bên em.
Mỹ Phúc

“Rắc theo những bước áo dài
Những vần thơ bước ra ngoài thời gian”
Gửi ai một ít nắng vàng
Chút hồn lưu lạc, đa mang cõi người
Đường xưa xa mặt cách lời
Bâng khuâng nhớ một phương trời ngát hương.
Xuân Lộc

Chút tình gửi gió muôn phương
Trăm năm rồi cũng đôi đường phân ly
Mịt mờ như cánh chim di
Nhớ nhau lưu giữ chút gì mai sau!
Mỹ Phúc

Cuộc đời ai biết về đâu
Kết thúc là cũng bắt đầu phải chăng?
Chút tình gửi gió muôn phương…
Ta như cánh nhạn chiều hôm lượn lờ.

Thôi đành mượn mấy vần thơ
Gửi ai với chút hững hờ nhân gian.
Người xuống biển, kẻ lên ngàn
Mà lòng tri kỷ-cung đàn còn say…

Vô thường như áng mây trôi
Câu thơ đọng chút tình người bên nhau
Không như nước chảy qua cầu
Trăm năm đá sỏi cần nhau trong đời..
Xuân Lộc

Sau cánh cửa Yahoo-Phần 2

Em đi !
Ừ nhỉ !
đi thôi !
Trang thơ để lại
cho người…nhớ quên
Dòng đời
vẫn mãi lênh đênh
Buồn-vui-ảo mộng
bồng bềnh !
Tay buông !
Mỹ Phúc

Xin em,
em hãy quay về
Sông quê còn đó,
tình quê chưa nhòa
Đại ngàn
còn nhớ biển xa
Bắc câu lục bát
hoan ca với đời.
Thôi!
đừng đi nữa
em ơi
Thơ anh
giờ cứ chơi vơi …
nỗi niềm…
Xuân Lộc

Em về …
qua bến sông xưa
Chiều buông tóc rối
nghe mưa
chạnh buồn
Nhạt nhòa …
kỷ niệm mù sương
Anh xa khuất
nẻo dặm trường
em đi
Mỹ Phúc

Cám ơn
em đã quay về
Chiều buông tóc rối
não nề người xa
Mừng em
một chén quan hà
Dù cách xa cũng…
có ta có người.
Câu thơ
Nối nhịp bờ vui
Cửa Yahoo mở
Nối lời tình thâm.
Xuân Lộc

Trăm năm …
biết mấy thăng trầm
Nhớ mong …
từng đọt sóng ngầm
gọi nhau
Dẫu là
biển cạn , nương dâu
Câu thơ xin nối
nhịp cầu bờ vui .
Mỹ Phúc

Chao ôi,
châu ngọc những lời
Trăng khuya
riêng một bóng ngồi,
vẫn vui.
Heo may
đổi cả sắc trời
Đò xưa
biết có đợi người
khách văn…
Xuân Lộc

Đời như
giấc mộng phù vân
Hợp tan-Tan hợp
chỉ ngần …
ấy thôi .
Giữ cho nhau nét
môi cười
Sông xưa,bến cũ
đợi người…
khách văn .
Mỹ Phúc

Em về
sau một mùa trăng
Mà câu thơ
lại ấm nồng hơn xưa
Em treo
câu lục hững hờ
Để anh

câu bát thẫn thờ
chiều hôm…
Xuân Lộc

Mùa Thu
nắng nhuộm vàng ươm
Chiều hiu hiu gió
lá nườm …
nượp … rơi
Trăm năm!
Một giấc mơ đời
Vần thơ Lục Bát
xa .. vời …vợi xa …
Từ ly …
cạn chén quan hà .
Mỹ Phúc

Trang thơ mở lối
mấy xa…cũng gần…
Vô thường
một chút tri ân
Tĩnh thức…
cho cõi hồng trần

thanh tao
Dẫu là…
cơn nắng hanh hao
Câu thơ
vẫn cứ ngọt ngào…
nhớ… quên
Xuân Lộc

Dẫu là …
nhớ nhớ…quên quên
Dẫu là …
như gió mông mênh
đại ngàn
Anh đi …
níu mộng hoa vàng
Buông chiều
tím thẫm bóng hoàng
hôn trôi
Anh đi
mờ mịt phương trời
Em bơ vơ giữa…
biển đời…
sóng xô …
Mỹ Phúc

Chạnh lòng
thuyền nhớ bến xưa
Ngược xuôi con nước
mà chưa…
thể về..
Úa vàng
bãi vắng ven đê
Gió hiu hắt gió
một bề…
cỏ may,
Rượu mời…
chưa uống
đã say…
Má hồng em,
dẫu…
đắng cay …
vẫn…hồng
 Xuân Lộc

Thả buồn ….
theo ngọn đông phong
Tà huy chếch bóng
chạnh lòng người xa
Hắt hiu …
ngọn cỏ la đà
Gió …
heo hút gió …
sương …
nhòa nhạt sương
Tàn thu
lá rụng bên đường
Tình – thơ xa ngái ….
mộng thường bay cao
Mỹ Phúc

Buồn vui
trong cuộc ba đào
Cũng như sương sớm
lẫn vào nắng mai
Cho đời
ảo mộng liêu trai
Cho người tan hợp
cho ai…mặn nồng…
Dẫu là…
một áng phù vân
Nguyệt hoa
hoa nguyệt…
vẫn mong có ngày…
“Em giờ
gửi gió cho mây
Gửi trăng cho nước
gửi ngày cho đêm…”
Anh rắc thêm…
chút ưu phiền…
Ôi! đông phong
hỡi nỗi niềm
…đông phong.
Xuân Lộc

Chỉ là …
Một chút mưa giông
Chênh chao con sóng
Long đong phận người
Chỉ là…
Bèo dạt , hoa trôi
Hắt hiu năm tháng
Sương phơi dấu gầy
Chỉ là …
Câu chữ mượn vay
Em hanh hao …
Tháng năm dài…
Rỗng tênh.
Chỉ là …
Nhớ nhớ … quên quên…
Em…
Xa xôi vẫn …
Buồn tênh …
Một đời…
Mỹ Phúc

Anh như…
cơn nắng cuối trời
Con tằm say kén
một thời vương tơ
Gia tài
chỉ mấy vần thơ
Rồi mai gửi nốt
tới bờ…
sông ngân.
Đại ngàn
thất thiễu bước chân
Vui buồn
cũng chỉ có…
ngần ấy thôi.
Vô thường em
vô thường tôi
Hay là…
đá sỏi bên đời
gọi nhau…?
Xuân Lộc

Vô thường !
Có nghĩa gì đâu
Đá kia cũng có …
Niềm đau …
Phải mòn,
Trăm năm
Mấy cuộc vuông tròn
Để ngàn năm vẫn ..
mãi còn …vấn vương
Nâng tay …
Cạn chén vô thường
Thả chìm trôi cả
Vui … buồn … nhớ …quên
Đường đời dẫu có chông chênh
Bước cao , bước thấp
Gập ghềnh … cũng qua .
Chiều rơi
Tím thẩm sương pha
Em lang thang nhặt
Bóng tà huy bay
Se se làn gió heo may
Nhớ về cố quận
Dấu hài rêu phong .
Mỹ Phúc

Anh như
con nước lớn, ròng
Khi vui nhặt lá,
buồn lòng nhặt thơ
Dẫu không…
như cuộc tình cờ
Tầm Dương
bến vẫn đợi chờ
mong manh
Áo chàng Tư mã
vẫn xanh
Tỳ Bà vẫn
một khúc hành
nỉ non……
Xuân Lộc

Em về …
điểm phấn, tô son
Tháng năm qua đã
phai mòn còn đâu!

“Người về
sương lạnh canh thâu,
Ðàn tôi nhỏ giọt
bên cầu rụng trăng.
Chèo khuya
sông nước miên man,
Áo xanh
một phiến bàng hoàng
mây trôi… ”
Mỹ Phúc

Thôi thôi
ta chịu thua rồi…
Vần thơ ấy
đến đất trời
cũng say…
Nỗi niềm…
biết tỏ sao đây?
Đại ngàn heo hút,
gió mây não nùng…
Thơ ta
lãng đãng bốn phương…
Còn phương này
để vấn vương
cùng người…
Xuân Lộc

Gửi cho anh
nét môi cười
Giữ cho em
những ngậm ngùi
Riêng mang .
Mỹ Phúc

Tiếc là…
chưa đến Kiên Giang…
Một lời hẹn
vẫn riêng mang
sớm chiều…
Biển giờ vẫn…
bóng cô liêu
Đại ngàn vẫn…
một cánh diều…
lẻ loi
Câu thơ…
vời vợi cuối trời
Mà lòng tri kỳ
là nơi tìm về.
Không là
bến đục,bến mê
Tĩnh thức
mới nợ
lời thề…nhân gian.
Xuân Lộc

Mượn đời …
một chút lang thang
Mượn anh …
một chút… muộn màng …
Thế thôi !
Mỹ Phúc

Sông nao
chẳng có lỡ bồi
Câu thơ nào
chẳng có lời
hanh hao…
Sài thành
xa ngái có bao?
Mà đời
muộn gặp, muộn trao
hỡi người…?
Khi nào
phố hội rong chơi ?]
Ly cà phê đắng
bên người…
ngắm trăng ?
Xuân Lộc

Trả đời
giấc mộng phù vân
Giữ cho em
những thăng trầm bể dâu
Trả trời
Mưa nắng lao xao
Giũ cho em
những lao đao phận người
Bao giờ
phố hội rong chơi
Biết đâu ! Đâu biết ?
trong đời – biết đâu ?!
Mỹ Phúc

Chưa là
bãi mía
nương dâu
Mượn câu lục bát
hẹn nhau…
Sài thành….
Chưa là….
liền chị liền anh
Cũng mong
san sẻ…
ngọn ngành bể dâu.
Xin đừng…
đâu biết…
biết đâu…
Đắng cay…
một chén
thay câu giã từ…
Xuân Lộc

Thôi thì …
em cứ vô tư
Rót mềm hư ảo
mỏi nhừ nắng mưa
Thôi thì …
học thói người xưa
Cũng mong ngày tháng
thoi đưa …một ngày…
Mỹ Phúc

Anh về
vui với cỏ cây
Gửi nhờ
trăng gió
hao gầy câu thơ
Mai sau..

dù có bao giờ…
Bến xưa
thuyền cũ
vẫn chờ…
vẫn mong…
Em về …
chờ đợi bên sông
Thoi đưa…
dù trãi bão giông
cũng đành…
….còn đây…
điện thoại Sài thành
Khi lên…
nhớ gọi…
ta dành cho nhau
Thời gian…
dù chỉ phai màu
Vẫn là…
tri kỷ gặp nhau

muộn màng…,
Hẹn ngày..
diện kiến
Kiên giang…
Xuân Lộc

Dù xa xôi …
vẫn thênh thang …
lối về .
Mỹ Phúc

Cho dù
cách trở sơn khê
Vẫn mong
một dịp được về
Kiên Giang
Xem con sóng
vỗ cát vàng
Gặp người thiếu phụ
mơ màng dưới trăng…
Xuân Lộc

Chiều nay
mây tím ..
mưa giăng
Nhấp nhô con sóng …
băn khoăn nỗi lòng
Rót buồn…
từng giọt long tong
Bên đời hiu quạnh
mộng lòng vỡ tan …
Mỹ Phúc

Ta ngắt
chuông đỗ
núi ngàn
Gửi về phía biển…
đa mang con đò
Ngày mai
sinh nhật thầy cô
Sao em lại để
tiếng thơ não nùng…
Chưa gần…
cũng chẳng
người dưng…
Chúc em rạng rỡ
giữa rừng hoa xinh.
Xuân Lộc

Cảm ơn…
một tấm chân tình
Ngày qua , tháng lại ….
chùng chình vần thơ
Dẫu là đời …
dẫu là mơ
Em về góp nhặt …
đợi chờ mùa Ngâu .
Mỹ Phúc
Đợi chờ
dẫu có bao lâu
Vẫn hơn là
chẳng có nhau
trong đời
Bến thuyền
dù cứ xa xôi
Thì thơ
vẫn đến với người
đong đưa…
Xuân Lộc

Dẫu là sáng nắng
chiều mưa
Vẫn là em …
với xa xưa nỗi buồn
Giơ tay hứng giọt mưa tuôn
Thả trong ký ức
cánh chuồn bay cao
Áo xanh ngày ấy phai nhàu
Tóc xanh thôi cũng bạc màu
thời gian
Mỹ Phúc

Cũng đành
lỡ kiếp đa đoan
Rồi mai trả nốt
trái ngang cho đời.
Nỗi niềm
rong giữa trùng khơi…
Bảng đen
phấn trắng
làm người đò đưa.
Buông chiều …
níu lại xa xưa
Thả vào quên lãng…
nắng mưa một thời
Anh ngắt
mấy sợi tơ trời…
Treo câu thơ
lại cùng người
làm duyên…
Xuân Lộc

Biết đâu là nợ , là duyên
Chút tình thi hữu nỗi niềm sẻ chia
Ví mà …
đừng quá xa kia
Cũng mong có dịp …
trăng khuya khúc đàn…
Cũng đành
lỡ chuyến đò ngang
Cũng đành
hát khúc muộn màng …
thế thôi !
Mỹ Phúc

Trăm năm
Lỡ kiếp làm người,
Còn non còn nước
còn trời-còn thơ
Dù là cách trở đôi bờ
Cũng nhờ chị nguyệt
xe tơ nỗi lòng
Mai về tạ lỗi dòng sông
Cùng ai
một khúc tri âm
cuối mùa
Xuân Lộc

Trời mưa …bong bóng …
trời mưa …
Rót liêu xiêu giọt cho vừa …
xót xa .
Chiều nghiêng bóng đổ mưa nhòa
Lá xao xác lá …
hương nhòa nhạt hương
Mỹ Phúc

Đêm đêm
vọng khúc Nghê thường
Nhớ vầng trăng khuyết
một phương trời nào
Ta về
gom hết hanh hao
Kết thành câu lục
đổi trao cùng người
Ví dầu…cách trở xa xôi
Vẫn như cánh hạc
bên đời nghiêng chao….
Xuân Lộc

Chẳng nợ duyên nhau ,
cũng bạn vàng
Cũng người tri kỷ
chốn nhân gian
Trăm năm !
trong cõi vô thường ấy
Để cùng chia sẻ
những gian nan !

Chẳng họ ,
không tên ,
chẳng bóng hình
Chút duyên thi hữu –
kiếp phù sinh
Câu thơ gửi lại
dòng sông chảy
Một chút hương hoa ,
một chút tình
Mỹ Phúc

Thôi thì
lỡ kiếp phù sinh
Câu thơ mắc nợ
chúng mình cách xa
Thôi thì như
hạt phù sa
Bên bồi bên lỡ
cũng là có nhau

Cuộc đời
ai biết về đâu
Xa nhau vì đã…
có nhau trong đời.

Cửa yahoo khép lại rồi
Chút tình thơ để
cho người vấn vương
Xuân Lộc

Sau cánh cửa Yahoo – Phần3

Hôm nay về lại chốn xưa
Mùa hoa Phượng thắm cũng vừa tàn phai
Thả lòng theo gió mùa bay
Hỏi người năm cũ còn hoài trông theo…?
Mỹ Phúc

Thuyền xưa vẫn một tay chèo
Dặm ngàn xa vẫn trông theo bóng người
Vẫn là bão tố trùng khơi
Kiên Giang vẫn nợ một lời đò đưa…
Xuân Lộc

Người đi nhặt lá mùa xưa
Em đi nhặt nhạnh buồn thừa thế gian
Tay nâng chén vỡ ly tràn
Tuôn dòng lệ úa ủ tàn hương phai…
Mỹ Phúc

Bao giờ cho đến ngày mai
Lệ người thôi ủ tàn phai má hồng ?
Chút tình buông giữa thinh không
Câu thơ giờ cũng long đong, giãi dầu
Xuân Lộc

Thu …
Tặng ai một đóa Thu sầu
Một vàng Thu rạng trong màu áo em
Chút Thu mưa ướt vai mềm
Gửi thêm Thu lắng trong miền nhớ nhung
Một rừng Thu lá mênh mông
Thu này, Thu nữa, trọn lòng cùng Thu…
Mỹ Phúc

Với thu
Chiều buông một chút ưu tư
Mà đem tặng cả rừng Thu cho người
Nỗi niềm chi rứa Thu ơi
Nghe như thương nhớ bên đời gọi nhau…

Vườn thu lá nhuộm vàng au
Thủy chung vẫn ủ trong màu áo phai.
Thu này,Thu nữa đơn sai
Câu thơ xin được cùng ai nối vần.
Xuân Lộc

Nhủ lòng: Thôi chớ bâng khuâng
Xót thương thân lá ngập ngừng rơi rơi
Bận lòng chi nữa người ơi
Qua rồi cái thuở đầy vơi nỗi niề
Vàng phai lá rụng bên thềm
Thủy chung về cội ủ mềm nắng mưa
Mỹ Phúc

Niềm riêng biết mấy là vừa ?
Cũng trong trời đất nắng mưa xoay vần
Dẫu đời như áng phù vân
Trăm năm đá sỏi cũng thầm gọi nhau

Thôi thì không vẹn xưa sau
Bắc cầu Ô Thước hẹn Ngâu cuối chiều
Xuân Lộc

Thu vàng
Vàng Thu lá rụng buồn thiu
Nghe thao thức gọi cô liêu tìm về
Bước chân lạc nẻo đường quê
Chiều mơ cố quận lối về trắng sương…
Mỹ Phúc

Hẳn lòng nặng nhớ nặng thương
Bước cô liêu mới vấn vương nẽo về…
Dù là bến đục,bến mê
Thu vàng lá rụng chao về cõi thu
Xuân Lộc

Cũng đành nghẹn một lời ru
Dấu yêu rồi cũng xa mù mịt xa

Cũng đành tàn một kiếp hoa
Gửi cho đời chút hương xa muộn màng.
Mỹ Phúc

Một lần ghé tạm thế gian
Như hoa sớm nở chiều tàn đó thôi
Còn hương để lại cho đời
Cũng không uổng cuộc rong chơi cõi trần.
Xuân Lộc

Sao lòng còn cứ phân vân
Trăm năm, biết có bao lần nhớ`quên ?
Thu về, nhìn lá buồn tênh
Vàng phai mấy độ, chênh vênh lối về…
Mỹ Phúc

Ví không ngắt một câu thề
Thì đâu tủi một triền đê bẽ bàng
Ví đừng lỡ chuyến đò ngang
Thì chắc chi lá thu vàng nhạt phai !
Xuân Lộc

Ví mà biết được lòng ai
Qua bao tháng rộng năm dài dõi trông
Thì thôi, cũng đủ ấm lòng
Dẫu cho xuân hạ thu đông miệt mài.
Mỹ Phúc

Người còn thao thức hôm mai
Khói lam chiều lẫn khuất ngoài mái tây
Trăng khuya tròn khuyết vơi đầy
Ta đem ủ nỗi riêng này vào thơ.
Xuân Lc

“Người đi nhặt lá mùa xưa
Em đi nhặt nhạnh buồn thừa thế gian
Tay nâng chén vỡ ly tràn
Tuôn dòng lệ úa ủ tàn hương phai”
Mỹ Phúc

Hẹn hò một phút đơn sai
Gió mây như cũng vì ai não nùng
Người xuống biển kẻ lên rừng
Gập gềnh nỗi nhớ trập trùng nẻo qua .
Xuân Lộc

Chiều nghiêng mưa rót hiên nhà
Cuốn theo chiều gió mùa xa ngập ngừng
Thu tàn lòng vẫn bâng khuâng
Buồn vui khép mở mộng lừng chừng bay…
Mỹ Phúc

Đêm nghe tiếng sếu gọi bầy
Đắng cay nghiêng chén, nguyệt gầy chơi vơi
Một vầng ai xẻ làm đôi
Nửa như gần gũi, nửa vời vợi xa.
Xuân Lộc

Nghe chừng như mới hôm qua
Mà nay mái tóc đã pha sương rồi
Buồn trông cánh nhạn chơi vơi
Nương theo cánh gió cuối trời mênh mang…
Mỹ Phúc

Gía mà như chuyến đò ngang
Để cho bên nớ chèo sang bên này…
Núi ngàn heo hút chân mây
Cũng đành ôm mộng cho ngày tháng mong.
Xuân Lộc

Ngược xuôi vẫn một tấm lòng
Theo cùng năm tháng dẫu long đong đời
Cảm ơn Người lắm Người ơi
Dẫu xa xôi ấy vẫn lời nhớ nhau.
Mỹ Phúc

Nổi chìm cũng kiếp bể dâu
Dễ gì tri kỷ gặp nhau trong đời…
Dù là mộng ảo đầy vơi
Câu thơ vẫn nối những lời nông sâu…
Xuân Lộc

Ai xui trăng rụng xuống cầu
Để cho em nặng nỗi sầu riêng mang
Anh nơi bên ấy nắng vàng
Em bên này với chiều tàn tím mây.

Ai xui lá rời khỏi cây
Để mùa thu cứ buồn lay lắt buồn
Đường chiều nhòa nhạt khói sương
Bước chân em lạc nẻo đường dài thêm.

Ai xui mưa ướt vai mềm
Để câu lục bát nổi chìm lạnh căm
Em về khuất nẻo xa xăm
Anh như cánh nhạn mù tăm cuối trời.
Mỹ Phúc

Tiếc là chưa được bên người
Mượn vầng trăng gửi những lời kết giao
Ta không mặc áo chiến bào
Mà người chinh phụ lao đao chữ tình…

Phải đâu duyên nợ ba sinh
Câu thơ bạc sóng Giang Đình người ơi !

Bên em một phía trùng khơi
Bên anh một nẻo xa vời vợi xa.

Cải ngồng giờ đã ra hoa
Anh như nắng quái chiều tà hắt hiu
Đã đành ngày tháng liêu xiêu
Mùa thu vẫn ước những điều thẳm sâu.
                                   Xuân Lộc – 2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét