10.1.22

Cảm nhận về một bài thơ hay

nhà Thơ Lê Quốc Hán.

MUỐI DƯA
Tươi cái mất, héo cái còn
Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa
Tưởng vừa chớm đến độ chua


Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu?
Một thời mặn nhạt cho nhau
Xót xa nào nghĩ nát nhàu lá xanh!
Gỡ xong ngày tháng… vô tình
Lòng ai chừng đã đổi thành váng chua
Hoa vàng nở giữa chiều mưa
Gió đưa cây cải ngày xưa về trời

Thương thầm từng cọng rau tươi
Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn
thơ Phạm Hồng Oanh

Bình: Dân tộc Việt Nam có nhiều món ăn độc đáo, nhưng có lẽ món ăn độc đáo nhất, hấp dẫn nhất và thông dụng nhất là món dưa. Nó không thể thiếu được trong bữa ăn hàng ngày, trong các bữa đại tiệc và cả trong những ngày Tết cổ truyền dân tộc: Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.
Bạn chớ tưởng rằng muối dưa là công việc đơn giản ai cũng làm được. Nếu thái rau không đều, củ (quả) bóc không kỹ; tỷ lệ rau – muối – gia vị không thích hợp dưa sẽ đắng, củ sẽ thối. Chỉ có những người khéo tay, nhẹ vía mới muối dưa thành công.
Không biết từ công việc hàng ngày mà nữ thi sĩ Phạm Hồng Oanh liên tưởng đến nỗi đau mất – còn của tình yêu, hay từ sự xót xa trước mối tình đầu tan vỡ mà chị nghĩ đến việc muối dưa. Chỉ biết rằng sau khi bài thơ Muối dưa của chị xuất hiện (lúc chị hai mươi tuổi và đang theo học lớp cao đẳng sư phạm Thái Bình) nó được hàng triệu độc giả đồng cảm, được chọn đăng trên nhiều tờ báo có uy tín và hàng chục tuyển thơ có giá trị.
Tươi cái mất, héo cái còn/ Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa. Một thực trạng thật đau lòng: vết thương trong trái tim chị hiển hiện mỗi ngày, sâu thêm cùng năm tháng nhưng những giây phút ngọt ngào của mối tình đầu phai nhạt dần theo thời gian. Bởi thế, chị muốn cất giữ nỗi buồn của mình trong chỗ sâu kín nhất của tâm hồn để hằng ngày ngắm nghía, thưởng thức, nhấm nháp theo cách riêng rất độc đáo của chị: Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa. Ngỡ đó là một công việc dễ dàng, hoá ra chị đã gặp thất bại thảm hại mà chị không đoán trước được, không lý giải được: Tưởng vừa chớm đến độ chua/ Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu. Chị có biết đâu rằng bất ngờ luôn là thuộc tính cơ bản của tình đầu tan vỡ. Chính sự bất ngờ ấy đã làm cho chị choáng váng, khó làm chủ được tình cảm của mình. Thoáng một chút hối hận vì một thời đã vô tư dâng hiến tất cả cho người mình yêu: Một thời mặn nhạt cho nhau/ Xót xa nào nghĩ nát nhàu lá xanh. Chị oán trách người tình cũ của mình, mặc dù đó là sự oán trách nhẹ nhàng, một lời nhắn gửi hơn là một niềm căm hận: Gỡ xong ngày tháng… vô tình! Lòng ai chừng đã nổi thành váng chua. Bởi theo thời gian, chị dần dần nhận ra rằng: Mối tình tan vỡ của mình không phải là duy nhất. Nó đã có từ thuở con người mới xuất hiện trên trái đất này và sẽ còn lặp lại muôn đời sau: Hoa vàng nở giữa chiều mưa/ Gió đưa cây cải ngày xưa về trời. Bởi vậy, chị quay lại thương mình, âm thầm đưa tiễn mối tình đầu vào quá khứ phũ phàng, đau thương với một tâm trạng chưa hết hụt hẫng: Thương thầm từng cọng rau tươi/ Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn…
Bài thơ có cấu tứ lạ, độc đáo, hấp dẫn như chính món ẩm thực độc đáo dưa nhút của dân tộc Việt

(Lê Quốc Hán)
https://www.facebook.com/groups/2106819029391630/?multi_permalinks=6813824662024353%2C6809851272421692&notif_id=1641635678356093&notif_t=group_activity&ref=notif

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét