10.1.22

Đêm qua mình đã mơ

Tản văn của Xuân Lộc

Ai đi qua cuộc đời tạm bợ này mà không có những phút giây huyền diệu chứ, phải không các bạn. Mỗi con người là một tiểu vũ trụ trong cái vũ trụ mênh mông vô tận mà tạo hóa sinh ra. Mỗi vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ. Bạn có những không gian riêng, những bí mật riêng, những câu chuyện riêng. Mình cũng vây….

Hôm nay, mình đã nắm tay nàng đi dạo trong một khu vườn đầy hoa hồng. Mái tóc nàng buông xuống che kín bờ vai nõn nà, khuôn mặt chữ điền của nàng như lấp ló trong suối tóc và cặp môi dày đỏ mộng như mời chào của nàng làm mình ngất ngây. Nàng không mặc áo thun quần jen, không mặc đầm ngắn để khoe đôi chân dài mê hoặc, cũng không mắt xanh, mắt đỏ như những cô gái tân thời. Nàng mặc một chiếc quần lụa đen lấp lánh, áo sơ mi trắng hở cổ, ống tay ngắn, nhưng lại đội trên đầu chiếc mũ cói rộng vành như đang đi dạo bên bờ biển. Hai đứa nắm tay nhau tha thẫn một vòng rồi chui vào cái chòi gỗ ở cuối góc vườn, từ đâu không biết đã thấy để sẵn trên bàn đá một rổ quả anh đào đỏ mọng, cảnh vật vừa như chốn bồng lai, nhưng cũng lại như rất quen thuộc. Mình cầm từng chùm anh đào 3 quả một, ngắt đút tùng quả vào miệng nàng, nàng cũng hái từng quả tình tứ đưa vào miệng mình, cứ ríu ra ríu rít như một đôi chim non. Ánh nắng chiều chiếu ngang mái lá xuống bãi cỏ tạo thành một dãi lụa vàng dìu dịu nối với bóng nhâm của cây vườn…Hoàng hôn đang lấp ló đâu đó ở chân trời xa. Rồi như không còn khái niệm thời gian, cả hai rời khu vườn , ngồi ăn bắp luộc bên một dòng suối nước trong vắt, ở trên bờ nhìn xuống thấy cả sỏi đá và cá lượn tung tăng. Nhìn sang phía bên kia con suối thấy đoàn người gồm toàn những cô gái mặc quần áo dân tộc màu đen, viền đỏ, trắng, trên đầu vấn những chiếc khăn màu sặc sỡ. Một tay vác cuốc gác trên vai, tay kia vén chiếc váy lên ngang bắp đùi để lội qua con suối, nước da trắng ngần của thiếu nữ miền sơn cước phản diện với màu đen của váy cứ bồng bềnh, bồng bềnh lúc ẩn lúc hiện theo từng nhịp bước đi mon men của đôi chân trần và những con sóng dập dờn. Không gian tĩnh lặng, cảnh trí nên thơ, tiết trời vào thu êm dịu với cây cối xanh non bao phủ xung quanh, làm cho mọi vật trở nên đáng yêu. Những lo toan, mệt mỏi thường ngày như tan biến đi đâu cả, chỉ thấy tâm hồn lâng lâng, khoái cảm dâng trào. Hai đứa cứ ngồi bên nhau, khi thì lấy sỏi ném xuống suối, lúc thì ngắt vài lá cây thả xuống rồi nhìn theo nó trôi theo dòng nước, lúc cả hai cùng ngả người ra bãi cỏ, buông lỏng mọi cảm giác cơ học ngắm nhìn những đám mây đang bồng bềnh trôi dần về phía đỉnh núi cao ở xa xa…Cho đến khi mặt trời đỏ au sắp chui vào sườn núi phía tây, những con chim kiếm ăn bắt đầu từng cặp gọi nhau sãi cánh chầm chậm bay về tổ ở dãy núi đá vôi bên phía đối diện con suối thì mình và nàng ngồi dậy. Cảnh hoàng hôn ở miền sơn cước làm say đắm lòng người. Mình kéo nàng vào lòng, hai tay riết chặt cả thân thể nóng hừng hực của nàng vào ngực mình, đôi mắt to tròn, đen lay láy của nàng âu yếm nhìn lên, mơ màng, chờ đợi…mình từ từ cúi xuống, một làn hương thơm bồ kết tỏa ra, môi nàng run lên. Mình nhẹ nhàng đặt chiếc hôn đầu tiên say đắm vào cặp môi nóng bỏng của nàng, từ từ cả hai cùng bay lên, bay lên lơ lững trên không trung, lẫn vào giữa những đám mây bồng bềnh, bồng bềnh…thì bổng …bộp….

– Đồ quỷ sứ…già rồi mà còn…

Giật mình đánh uỵch xuống giường, mở mắt, ngơ ngác…

Trời ơi, thì ra mụ vợ già yêu quý vừa xuống tay khi cái ôm đột ngột, quá chặt của mình sắp làm vở cái bọc chứa nước đã qua xử lý cả đêm của mụ, lại tý nữa làm mụ nghẹt thở với cái miệng lười đánh răng trước khi đi ngủ của mình….

Chao ôi, thì ra là giấc mơ. Mình nhìn ra cửa sổ, ánh trăng mười sáu vằng vặc chiếu vào phòng, tối qua mình quên không kéo màn.

Không biết mụ vợ mình có mơ mộng gì trong cái đêm trăng sáng này không nhỉ?

Mụ cằn nhằn vài tiếng rồi quay người ôm lấy vòng eo quá cở của chồng ngủ tiếp, hay giả vờ mình cũng không biết nữa, hình như mụ nhếch mép nở một nụ cười duyên trong khi mắt nhắm tít. Hay là mụ cũng đang mơ màng thật? Mà có sao đâu, cứ để cho mụ mơ một giấc thật đẹp, ở cái tuổi U60 thì còn nhắm nhút gì nữa chứ. Nhưng mà, trời ạ, mụ cũng đang tuổi hồi xuân, chưa ra khỏi vòng hiểm nguy, cũng không khinh suất được…

Mình nằm nhớ lại toàn bộ giấc mơ thần tiên vừa trãi qua. Cô nàng ấy là ai thế nhỉ, sao mà thấy quen quen, mà sao không phải là mẹ của các con mình kia chứ, mình sẽ kể cho mụ nghe một cách khoái trá chứ không phải ấm ớ trả lời qua loa như vừa rồi. Cả khu vườn nữa, cả con suối, cả mấy cô gái dân tộc kia, ở đâu ra nhỉ….

Cuốn phim dần dần quay ngược lại, đánh thức bộ não già nua của mình. Cũng may “gần sáu mươi năm – nó vẫn chạy tốt”. Mình ít nhớ về thời gian gần, nhưng những gì xảy ra trong quá khứ xa xôi thì hình như mình vẫn nhớ như in, nhớ cả từng chi tiết.

Rõ ràng con suối trong giấc mơ là một triền sông Bôi thuộc tỉnh Hà Sơn Bình, nơi gần bốn mươi năm trước, đoàn học sinh của Bộ nông nghiệp và công nghiệp thực phẩm lên lao động thử thách gần 3 tháng trời trên nông trường Sông Bôi, công trình thủy lợi tưới tiêu thí điểm đầu tiên của bộ, trước khi rời đất nước sang Bulgaria học tập. Giờ tách tỉnh rồi thì không biết nó thuộc về tỉnh nào. Sông Bôi với những cô gái dân tộc Thái, dân tộc Mường chiều chiều tắm tiên trên dòng sông nước trong leo lẽo thì không thể nào quên được.

Khu vườn đầy hoa hồng trong giấc mơ chỉ là một góc khuôn viên ngôi trường đầu tiên mình học tại xứ sở hoa hồng. Trong lớp của mình có 3 cô gái Việt Nam, còn nàng là một trong ba số đó. Một cô gái Huế mà chẳng Huế chút nào, khuôn mặt trắng, đẹp nhưng tròn như quả bưởi Phúc Trạch, người mập, tóc fi zê bồng bềnh, chiều cao khiêm tốn chỉ non mét rưỡi một chút, trông nàng cứ như con gái yêu của bà bán phở trên phố huyện quê mình, nhưng lại rất có duyên. Chỉ khổ khí hậu châu Âu quá lạnh làm nàng thở hổn hển suốt cả mấy tháng mùa đông, vì cái mũi viêm xoang. Trong suốt mấy năm học chỉ gọi nhau bằng tớ và cậu, tau và mi chứ có bao giờ gọi nàng bằng em đâu. Thỉnh thoảng cũng chọc nhau, mình sang phòng mấy cô bạn gái chơi, chui vào giường nàng trước khi thề thốt sẽ nằm im một chổ, không ngu ngoe, vọc vẹo lung tung. Nhưng than ôi, một chàng trai tuổi mới đôi mươi bên một người con gái, mùi thơm nồng nàn của thịt da trinh nữ tỏa ra trong chăn mà phải nằm im như tượng thì nào có khác gì tù nhân trong ngục. Cứ mỗi lần cái tay mình táy máy mon men gần gần các điểm nhảy cảm là nàng bốp một cái và ra lệnh nằm im, không được động đậy, làm cả phòng cười ầm lên rôm rả lắm. Cũng nói lại một chút cho rõ là vào thời đó, bọn lưu học sinh chỉ biết một việc duy nhất là học và học, không ai dám léng phéng chuyện yêu đương nhăng nhít như lũ sinh viên thời nay. Chỉ cần yêu bí mật thôi, ai để cho lửa bén vào rơm mà tổ chức phát hiện chỉ còn biết xách vali về nước, không có ai can thiệp được. Vả lại những năm tháng đó đất nước vừa ra khỏi cuộc chiến tranh lẫy lừng thế giới, người dân các nước XHCN ở đông Âu xem bọn học sinh, con em của nước Việt Nam anh hùng như thượng khách, quý như con cái ruột thịt của mình. Nhiều ông bố bà mẹ thấy con gái dẫn một chàng trai Việt Nam bé nhỏ, đen đúa, khẳng khiu như kẻ thiếu ăn về giới thiệu là tự hào lắm. Các cô nữ sinh mười bốn mười lăm tuổi trông như những nàng tiên, da trắng như hột vịt luộc, luôn quấn quít bên bọn mình mỗi khi ra đường, tâm trí bọn con trai còn đâu mà nghĩ về những nàng thôn nữ quê mùa đang cố giữ cho được bản sắc nước Việt, lại bị tổ chức cấm cản đủ điều. Nói ra hơi thô lỗ một chút, bọn mình hay đùa ví von con gái Việt Nam đứng bên các thiếu nữ Bulgaria như con vịt bầu bên cạnh con thiên nga vậy…

Bên nhau cũng chỉ thế thôi. Học xong chính khóa, mình và một số người ở lại tiếp tục cuộc đời tha phương cầu chữ, nàng về nước nhận công tác ở Sở Khoa học công nghệ và môi trường Thừa Thiên Huế. Lấy chồng, sinh con, đường công danh thẳng tiến cho đến bây giờ, chuẩn bị lấy cái sỗ hưu, thủy chung yêu CNXH, coi như toại nguyên một đời.

Mình lang bạt gần chục năm nữa ở Bulgaria, về nước nhận công tác ở Trung tâm nghiên cứu nông cơ thành phố Hồ Chí Minh-Sài Gòn hoa lệ và khói bụi. Hơn hai mươi năm đi về qua Huế nhiều chuyến, nhưng cũng chỉ vào thăm bạn cũ được vài lần ngắn ngũi…

Thế mà đêm qua mình đã mơ, một giấc mơ đẹp.

Con vịt bầu ngày xưa của mình biến thành con thiên nga. chàng trai đen đúm, lùn tịt ngày xưa biến thành hoàng tử, giấc mơ mới lãng mạn làm sao. Thế mà mụ vợ yêu quý nỡ lòng phá ngang không thương tiếc.

Sáng nay vừa mở cửa sổ Yahoo gặp ngay cái tựa: “một bà già 60 tuổi bị đánh trên phố”. Trời ơi, mới sáu mươi mà người ta đã gọi là bà già một cách tự nhiên thế sao. Vậy là bạn mình đã gần 60 rồi, mụ vợ cũng chỉ còn mươi năm nữa, thành bà già cả ư? Chết thật, hai tiếng lão già sẽ đến, nghe sao mà não nùng thế, rồi bọn mình có ai tránh được đâu.

Xuân này qua Huế thế nào cũng phải ghé vào thăm nàng thiên nga thôi. Trước khi ta gọi nàng bằng cái tên: Bà già xứ Huế. Hehe.

Thuận An, 23/1/2013

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét