12.1.22

Dã quỳ & Em

Xuân Lộc
(Tặng K.T )
Em như hoa dã quỳ trong gió hồn nhiên
Đến mùa thu là bừng nở
Mặc nghiệt ngã nắng mưa bão tố
Kiêu hãnh dâng đời như lẽ sống, thế thôi.

Ai dõi theo em từ góc biển đến chân trời
Như một kẻ tình si dấu mặt ?
Câu thơ lẫn trong nỗi chiều đắng đót
Ai đi dệt mộng hoa vàng ?

Chẳng phải nơi quyền quý đài trang
Tự chui đất mà lên, hít khí trời mà sống
Thả hồn cùng mây bay, gió lộng
Biết phận mình cứ thế mà xanh…

Anh ước mình là hạt sương long lanh
Để tan chảy vào trong em mỗi sáng,
Đã biết cuộc đời chỉ là hữu hạn
Thì cùng nhau xanh đến tận cuối mùa.


 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét