Nỗi niềm Thị nở
Quang Huy
Người ta cứ bảo dở hơi
Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi
Dở hơi nào dở hơi gì
Váy em sắn lệch nhiều khi cũng tình
Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay
Sợ anh chửi đổng suốt ngày
Chỉ mình em biết anh say rất hiền
Anh không nhà cửa bạc tiền
Không ưa luồn cúi không yên phận nghèo
Cái tên mơ mộng Chí Phèo
Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao
Quần anh ống thấp ống cao
Làm em hồn vía nao nao đêm ngày
Khen cho con Tạo khéo tay
Nồi này thì úp vung này chứ sao
Đêm nay trời ở rất cao
Sương thì đãm quá trăng sao lại nhoà
Người ta mặc kệ người ta
Chỉ em rất thật đàn bà với anh
Thôi rồi đắt lắm tiết trinh
Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm./.”
Lời tâm sự của Chí Phèo
Xuân Lộc
Đời anh nào có gì đâu
Một be rượu nhạt, vài câu chửi thề
Áo nâu rách vá tứ bề
Bước đi ngật ngưỡng cuối đê, đầu làng.
Người ta cứ bảo anh gàn
Riêng mình em biết anh sang nhất đời
Chân đạp đất, đầu đội trời
Làng Vũ Đại được mấy người như anh.
Be rượu với cái mảnh sành
Tên làng, tên Chí nổi danh trong ngoài
Chấp gì thiên hạ Nở ơi
Tô cháo hành nói thay lời tình yêu.
Cái lò gạch dẫu tiêu điều
Phải lòng nhau cứ đánh liều chớ sao
Trăng thì sáng, trời thì cao
Thịt da trắng thế nôn nao thằng người…
Tiết trinh thôi đã trao rồi
Thì tìm Bá Kiến mà đòi thiện lương,
Cụ Nam Cao đã lên đường
Chí Phèo ở lại làm gương cho đời.
5-5-2021
ĐỌC LẠI CHÍ PHÈO
thơ Nguyễn Quốc Văn
Ngấm vị cháo hành, tai Chí tinh hơn
Nắng biết nói, chim líu lo vui quá
Lòng mềm nhũn, giọng dịu dàng đến lạ
Hay là mình ở với tớ, Nở ơi !
Đời, cứ mãi thế này thì thích nhỉ
Men đàn bà, không phải rượu vẫn say ?
Ta làm nũng với nàng như với mẹ
Có nàng rồi, ta sẽ bỏ rượu ngay !
Có nàng rồi, mảnh chai sắc lắt lay
Ta cuốc mướn cày thuê hay dệt vải
Ta sẽ thả đủ một đôi lợn nái
Chuối ngoài vườn giãy đành đạch ánh trăng…
Lương thiện ấy, phải đâu là thần thánh
Làm người thường, khó đến mức ấy ư ?
Ta phải đến nhà những thằng Bá Kiến
Thị Nở ôi ! Tim ta lại tái mù ?
Sau cái chết, Chí có thành lương thiện
Không tình yêu, không oán giận, hận thù ?
Trăng Đại Hoàng còn treo lò gạch cũ
Bóng Nam Cao xô ngã gió trầm tư…
6-1-2022
Chí Phèo
Lưu Công Lương
Hắn vừa đi vừa chửi
Chuyện bình thường hàng ngày
Rượu vào là máu bốc
Rượu vào là máu say.
Bắt đầu hắn chửi ngay
Trời là thằng to nhất
Mọi người nghe cũng mặc
Trời có của riêng ai?
Hắn vội chuyể đề tai
Chửi rằng đời thậm tệ
Ấy vậy mà mặc kệ
Chẳng ai góp câu gì.
Tức mình đã một khi
Chửi cả làng Vũ Đại
Cả làng ai cũng quái
Chắc nó trừ mình ra.
Đã thế hắn chửi cha
Đứa nào không chửi hắn
Ấy thế mà im lặng
Thế có phí rượu không.
Chửi trời đã chửi xong
Chửi đời cũng bất lực
Hắn đành nổi cơn tức
Chửi luôn cả mẹ cha.
Chửi cái đứa đẻ ra
Thằng Chí Phèo thân hắn
Ngoài trời kia sâu thẳm
Cả làng ai biết đâu.
TRĂNG NỞ NỤ CƯỜI
Lê Đình Cánh
Đâu Thị Nở, đâu Chí Phèo,
Đâu làng Vũ Đại đói nghèo Nam Cao ???
Vẫn vườn chuối gió lao xao
Sông Châu vẫn chảy nôn nao mạn thuyền…
Ả ngớ ngẩn. Gã khùng điên.
Khi tình yêu đến bỗng nhiên thành người!
Vườn suông trăng nở nụ cười
Phút giây tan chảy vàng mười trong nhau.
Giữa đời vàng lẫn với thau
Lòng tin còn chút về sau để dành
Tình yêu nên vị cháo hành
Đời chung bát vỡ thơm lành lứa đôi!
CHÍ PHÈO
Tác giả: Lá Vàng
Trăm năm Chí vẫn là Phèo
Say sỉn ăn vạ làm liều là anh
Trên thì chẳng sợ trời xanh
Dưới thì chẳng ngán tiết canh thằng nào
Trong làng trọc phú chức hào
Anh đây chơi hết có sao đâu mà
Ngày xưa anh cũng thật thà
Chỉ tại cuộc sống không nhà đẩy đưa
Đôi khi anh cũng muốn chừa
Mà cái xã hội có vừa đâu ai
Làm trai cay đắng thân trai
Mặt mũi toàn sẹo hỏi ai thương mình
Gió đưa bụi chuối đầu đình
Sao cô Nở lại chình ình ở đây?
Một đời chỉ biết đến say
Hôm nay mới có một ngày yên vui
Duyên nợ trời đất khiến xui
Cho anh được nếm cái mùi yêu thương
Quay về nẻo cũ con đường
Than ôi chạm phải chán chường xót xa
Ai cho Chí một mái nhà
Ai trả Chí những thật thà ngày xưa?!?
Ông trời gieo gió cùng mưa
Gieo cho đời Chí ngàn xưa cực cùng
Muốn trở lại kiếp anh hùng
Mà không được nữa nên khùng mà thôi.
BÀI THƠ THỊ NỞ TẶNG CHÍ PHÈO
sleepingbeauty
Cảm ơn anh người ngang tàng bất hảo
Một đêm say đã chiếu cố đời em
Ôi ngất ngây cái cảm giác thần tiên
Không có anh làm sao em biết đến
Đêm trăng sáng đêm dâng tình thắm thiết
Trong tay anh, em hóa kiếp đàn bà
Anh hạnh phúc cất tiếng cười giòn giã
Em chu toàn đâu kém vợ người ta
Em cũng đẹp trong mắt anh thật lạ!
Và trong em , anh thấy cũng rất hiền
Một ngày kia vì em anh đã chết
Thị Nở này ấy vậy cũng còn hên!
Đoạn cuối Nở -Phèo
sleepingbeauty
Nở còn trẻ lắm Phèo ơi!
Sao Phèo nỡ bỏ về nơi trùng trùng
Chuối còn đành đạch bên sông
Trăng còn nhễ nhại sao không thấy người?
Nở đun nồi cháo xong rồi
Hành thơm ngàn ngạt… Nở ngồi chờ ai?
Chai còn một chút rượu cay
Sao không về uống cho quay quắt lòng?
Hồn còn một nửa bên sông
Nở nghe buốt giá trong lòng lệ rơi
Phũ phàng quá lắm Phèo ơi!
Nỡ nào bỏ Nở chơi vơi, lạnh lùng
Tổ bà Bá Kiến, Lý Cường
Cha con mày nát như tương với bà!
THỊ NỞ
Nguyễn Tuyết Tuyết
Cái đêm trời tãi trăng ngần
Cái đêm Thị Nở hoá thân đàn bà
Nặng tình bát cháo hành hoa
Cái đêm Chí mới thực là đàn ông
Mênh mang một dải triền sông
Vườn thưa đưa đẩy bềnh bồng chân mây
Đất trời chìm giấc ngủ say
Còn tàu lá chuối gió lay đến giờ…
CHÁY
Duy Bến
Nếu không có bát cháo hành
Muôn năm Chí chẳng trở thành đàn ông
Ánh trăng hoang dã ven sông
Cũng ghen đay nghiến tình nồng đắm say
Tình yêu chứa chất đắng cay
Yêu danh ,yêu lợi,yêu vay trả dần…
Bần cùng
Đốt cháy ái ân
Giầu sang
Không dám hoá thân cho tình [/b]
Chí Phèo
Tác giả: Nguyển Duy Xuân
Cái lò gạch cũ còn đây
Đâu rồi anh Chí cuồng say một thời?
Sinh ra chẳng được làm người
Thân tàn ma dại giữa đời nhiễu nhương
Chỉ vì lão bá ghen tuông
Biến anh thành kẻ ngông cuồng, khổ sai
Mặt mày ngang dọc vết chai
Cả làng Vũ Đại còn ai dám gần?
***
Đêm nay gió mát, trăng ngân
Tàu chuối ưỡn ngực hứng tình sông êm
Có cô Thị Nở làng bên
Chiều nay kín nước, ngủ quên mất rồi!
Ai hay duyên số tại trời
Bỗng dưng anh lại là người được cho.
***
Chẳng còn say khướt vật vờ
Hồn anh sống lại giấc mơ một thời
Khát khao trở lại làm người
Để anh sống thật cuộc đời của anh
Dở hơi Thị Nở khước tình
Niềm hi vọng bỗng biến thành khổ đau!
***
Thân này biết gửi về đâu
Anh ra đi quyết tìm câu trả lời:
– Ai cho ta được làm người?
Ai xóa sạch vết nhơ đời của ta?
Chỉ còn một cách…Thế là
Thù xưa đã trả, thân ta thôi rồi!
Phút giây hấp hối cuộc đời
Miệng anh ngáp ngáp, nói lời chẳng nên.
***
Cái lò gạch cũ hiện lên
Ngẩn ngơ, Thị Nở liếc nhìn xa xa…
Gửi Thị Nở
Trần Mạnh Hảo
Nếu chàng Chương Tri còn sống
Chắc vẫn khen mình còn quá đẹp trai
Gặp đến em, quỉ cũng chạy dài
Đến tội lỗi, còn chê em quá xấu
Đời em ước được thành củ gấu
Cho bùn cũng mọc ngạnh gai ra
Em kẻ thù của gương, của lược
Sao trước anh chỉ em là đàn bà,
Rồi anh biến em thành ánh trăng vườn chuối
Tình yêu thương trong một bát cháo hành.
Đối thoại với Thị Nở
Ngô Quyền
-Nếu hôm nay được sống lại một lần
Chị có ra bờ sông kia kín nước,
Dòng sông xưa vẫn là trong là đục
Trăng vẫn dải bụi vàng trên mặt nước êm trôi?”
-Nếu hôm nay được sống lại một lần
Tội quái gì tôi không đi kín nước
Dòng sông xưa vẫn là trong là đục
Trăng vẫn dải bụi vàng trên mặt nước êm trôi
Bụi chuối kia tôi vẫn cứ đến ngồi
Vẫn vẹo đầu ngủ hai phần ba thân thể
Còn một phần xót đau nhân thế
Gọi Chí Phèo trở về sau những cơn say
Qua khỏi những cơn say chẳng ai hiền như hắn
Nhớ lại hôm nào tôi vẫn thấy thương thương.
Cái lò gạch hoang, một kiếp người ngất ngưởng
Tạo thành hoa níu kéo linh hồn
Nếu hôm nay được sống lại một lần
Tôi vẫn đợi Chí Phèo đi kín nước ngoài sông”“
Chí Phèo nằm kia
Gã trai ấy nghĩ gì?
Phút lương thiện trở về ngự trên caí ác
Hóa là bởi tình yêu, thứ men đời thánh thiện
Đến muôn đời còn chưa hết đau thương”“
Bởi đời lại có Chí Phèo,
Kiếp người cùng khổ, kiếp người cùng đinh
Với Bá Kiến, rạch mặt mình
Bên Thị Nở, nụ cười tình rưng rưng”“
Trong nhân gian chỉ có một Chí Phèo,
Quằn quãi đớn đau, ê chề nhục nhã
Chí, một thoáng tâm hồn yên ả
Một thoáng thôi như sống cả một đời
Nhưng sống làm sao khi dưới gầm trời,
Làng Vũ Đại sục sôi thiện ác
Nhân tính đảo điên trong tiếng hát bạc tiền”
Chí Phèo
Tác giả: Ngô Quang Trung
Phần 1: Sự Tích Chí Phèo
Sinh ra ở cái lò gạch cũ
Vũ Đại làng đầy đủ bất công
Chí Phèo là một nhà nông
Dầm mưa dãi nắng lưng còng quanh năm.
Làng đó có một tên nổi tiếng
Hắn tên là Bá Kiến chứ ai
Đúng là một kẻ “có tài”
Ỷ vào quyền lực “bắt bài” nhân dân.
Chí là kẻ dân bần tốt bụng
Bị bà Ba lợi dụng tuổi xuân
Suốt ngày cứ bắt bóp chân
Bóp mà cứ bảo bóp lên trên này!
Tại Chí vốn lòng ngay dạ thẳng
Bị bà Ba chửi mắng đêm ngày
Tính mày tao thấy cũng hay
Tao nhờ mày bóp thế này thôi sao!
Rồi Bá Kiến bật trào cơn tức
Trong cơn ghen ấm ức rất cay
Công nhận cái thằng Chí này
Chọc tao tức giận cho mày bảy năm.
Ở trong ngục Chí nằm tức tối
Mình có gây tội lỗi chi đâu
Ngày dài càng nghĩ càng đau
Bảy năm nhà đá còn lâu mới về.
Và anh Chí đã thề thay đổi
Mình sẽ gây tội lỗi xấu xa
Bảy năm cứ thế trôi qua
Bây giờ anh Chí khác xa xưa rồi.
Rượu hắn uống làm “mồi” chửi bới
Hắn chửi trời chửi tới ân nhân
Ở trong suy nghĩ người dân
Chắc là hắn chửi toàn dân trừ mình.
Làng Vũ Đại lại sinh Chí mới
Sinh hai lần tại bởi Chí sai
Mặt mày đầy rẫy vết chai
Hỏi làng vũ đại còn ai dám gần.
Đời xô đẩy thân anh tàn tạ
Kiếp lưu manh ăn vạ qua ngày
Chỉ vì những tháng tù đày
Mà đời anh Chí đổi thay bất ngờ.
Phần 2: Chí Phèo – Thị Nở
Vào đêm tối mập mờ trăng chiếu
Nở vô tình gặp Chí bên sông
Bỗng nhiên gò má ửng hồng
Chắc là Nở đã động lòng yêu thương.
Bất ngờ Chí thất thường thấy sợ
Đầu nóng ran làm Nở lo xa
Về nhà kiếm gạo với hành
Nấu thành bát cháo mời anh một lần.
Nở về nhà ân cần nấu cháo
Đi xin hành với gạo xung quanh
Cuối cùng tô cháo cũng thành
Mời chí một bát cháo hành con con.
Chí húp cháo bảo ngon quá Nở
Nở cho xin bát nữa Nở nha
Cháo hành bưng đến tận tay
Anh ăn cho tỉnh men say ái tình.
Lần thứ ba sinh ra Chí nữa
Lần này thì Chí hứa hoàn lương
Cũng nhờ Thị Nở yêu thương
Nấu cho bát cháo hoàn lương Chí phèo.
Gió thổi mạnh trăng treo cao lắm
Ở trong lều say đắm cuộc tình
Trăng đêm che mặt lặng thinh
Đôi tay ve vuốt thân hình đang xuân.
Bàn tay Nở khẽ ân cần quá
Xoa lên đầu với cả yêu thương
Ngỡ như hoa thẹn nguyệt nhường
Sương đêm vẫn cứ vấn vương môi hồng.
Đêm nay gió bên sông thổi mạnh
Ở trong lều bên cạnh không rời
Đêm khuya sẽ chứng nhận lời
Chí yêu Thị Nở một đời mà thôi.
Bây giờ Chí đang ngồi suy nghĩ
Không lẽ mình sát khí mãi sao
Sau này sức yếu tuổi cao
Làm sao đủ sức để “chào” người dân.
Bỗng suy nghĩ trong tâm xuất hiện
GIờ mình thèm lương thiện biết bao
Để thoát khỏi, cảnh tù lao
Muốn về như cũ làm sao hả trời ?
Nhưng Thị Nở ngỏ lời chấp nhận
Bây giờ mình số phận đổi thay
Cả làng Vũ Đại này đây
Sẽ chấp nhận Chí lần này sinh ra.
Rồi Thị Nở về nhà gặp mặt
Bị bà cô quát nạt cả ngày
Nở ơi mày đúng là hay
Lấy ai không lấy, lấy ngay Chí Phèo.
Một Chí Phèo nhà nghèo rách nát
Lại hành nghề bắt nạt thường dân
Nở ơi mày đúng là đần
Lấy ai không lấy trao thân Chí phèo.
Thằng rạch mặt nhà nghèo ăn vạ
Sao yêu được “săng đá” cũng hay
Tao khuyên mày phải chia tay
Nếu không mày hãy dọn ngay ra đường.
Thế là Nở tỏ tường với Chí
Chí lòng buồn lý trí mất khôn
Tim đau, lệ đẫm, mất hồn
Nhớ về kỉ niệm cái hôm bên lều.
Phần 3: Chí Phèo – Bá Kiến
Lòng của Chí giờ đau quằn quại
Hận sự đời sao lại bất công
Xách dao đi tới hỏi cung
Nếu Thị thay đổi thì cùng bên nhau.
Ai ngờ Chí đang say lẫn lộn
Đến nhà bà nhưng lộn nhà ông
Thôi thì đang bực trong lòng
Đến gặp Bá Kiến cho lòng hoàn lương.
Bá Kiến thấy ngoài đường có kẻ
Đang say mềm với vẻ oai phong
Thôi thì cho hắn năm đồng
Để cho hắn biến, để xong chuyện này.
Không ngờ Chí ném ngay mà quát
Ông tưởng tôi cần bạc lắm sao
Dứt lời Chí lấy con dao
Đâm vào bá Kiến máu trào tuôn rơi.
Xong rồi Chí nhìn trời mà hét
Làng nước ơi nó chết rồi này
Dứt lời dao cứa vào tay
Cuộc đời của Chí hết ngay bây giờ.
Phần 4: Thế hệ sau
Khổ thân Nở bơ vơ dạ chửa
Một mẹ nghèo sắp sửa nuôi con
Chí Phèo nay đã không còn
Nhà nghèo rách nát, đứa con sinh thành.
Giờ dạ chửa lòng sanh hoang dại
Vợ không chồng, mình phải làm sao?
Đời con gắp sửa được chào
Nhà nghèo không bố nuôi sao bây giờ ?
Nở nhìn thấy mập mờ xa đó
Một lò gạch Chồng nó chào đời
Bỗng nhiên suy nghĩ nhất thời
Đời con sẽ nối tiếp đời cha con.
Chuyện này sẽ quay vòng về cũ
Chí phèo con sẽ ngủ trong lò
Đời con nối tiếp đời cha
Từ lò gạch cũ bước ra chào đời.
Bài thơ của Trần Thế Hoàng Phước
“Nam Cao viết truyện Chí Phèo
Cùng làng Vũ Đại đói nghèo tối tăm
Hôm qua em định đi nằm
Ngờ đâu nhớ lại bài văn chưa làm
Em là dân ở trong làng
Hằng ngày thấy cảnh ngang tang hại dân
Chí Phèo xưa vốn hiền lành
Ở cho Lý Kiến ma lanh nhất làng
Vì ghen nên bị nghi oan
Tám năm tù tội hoàn toàn đổi thay
Chí xưa vốn thiệt người ngay
Từ khi mãn hạn người này khác xưa
Suốt ngày xỉn rượu say sưa
Đập đầu ăn vạ chẳng chừa một ai
Trong tay sẵn có mảnh chai
Cả làng Vũ Đại chẳng ai dám gần
Đến nhà cụ Kiến mấy lần
Tiền kia đổi lại một phần lương tâm
Dân làng chỉ biết lặng câm
Nhìn theo bóng Chí đến thăm từng nhà
Người nào chẳng móc tiền ra
Trả cho Bá Kiến thì nhà ra than
Ngày ngày hắn vẫn hung tàn
Tay sai Bá Kiến làm càn hại dân
Nào đâu say rượu một lần
Chí ta gặp Nở đần đần dở hơi
Sau lần ngả ngớn lả lơi
Chí Phèo lại thấy thảnh thơi muôn phần
Nở kia dở dở đần đần
Mà làm cho Chí tâm thần xốn xang
Thị tuy chẳng tốt dung nhan
Nhưng mà tâm ấy hơn ngàn giai nhân
Sau khi ăn ở mấy lần
Chí Phèo tỉnh hẳn, tính nhân ùa về
Người vừa thoát khỏi cơn mê
Tìm ngay Bá Kiến một (…) chết liền
Chí Phèo cũng mải lên tiên
Cố kia một nhát máu liền tuôn ra
Khổ thân cho chị Nở ta
Bụng mang dạ chửa không nhà không thân
Sau khi suy nghĩ bần thần
Nàng bèn quyết định ẩn thân trong lò
Thật là luẩn quẩn quanh co
Cha con nối tiếp trong lò bước ra
Đọc xong tác phẩm vừa qua
Chúng ta cảm thấy xót xa trong lòng
Người dân bị ép đến cùng
Tính tình thay đổi, tính hung trỗi dậy
Chí Phèo tính vốn người ngay
Tù kia dạy dỗ giờ đây như vầy
Cường hào ác bá một bầy
Đẩy dân xuống hố tiền đầy trong tay
Dân ta chịu đựng lắm thay
“Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”
Đến khi phân rõ trắng đen
Thì thôi hồn đã lên tiên mất rồi
Thật ra cũng tại thói đời
Người dân chịu khổ đứng ngồi không yên
Thời xưa xã hội đảo điên
Cũng vì hai chữ tiền quyền mà ra
Thói đời mềm nắn rắn tha
Người mà mềm quá thành ra miếng mồi
Đến đây em cũng bí rồi
Văn thơ chấm dứt một thời thăng hoa
Người nào chẳng có lúc sa
Vì văn không biết nên là làm thơ
Mong cô ngoảnh mặt làm ngơ
Đừng cho không điểm kẻo mờ em toi
Đồng thời cô cũng săm soi
Có gì sai sót góp lời cho em”.
Trần Thế Hoàng Phước
(Lớp 11 Hóa 2 THPT chuyên Lê Quý Đôn, Vũng Tàu)
LỜI PHÊ CỦA CÔ GIÁO:
“Thơ em viết thật là hay/Khiến cô cũng thấy
vui lây thế nào/ Thấm tình Thị Nở Chí Phèo/ Càng thương tình cảnh đói
nghèo lầm than/ Dù đôi ý có lan man/ Lại thêm chưa sát với đề cô cho/
Nhưng công sáng tạo ra trò/Con trai – chuyên Hóa giờ còn mấy ai?/Độc đáo
lại cũng có tài/ Cô liền hạ bút chẳng sai: chín tròn!”.
Còn sưu tầm tiếp…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét