Lời bình của Xuân Lộc
Tự biết mình là kẻ ngoại đạo nên không dám bàn
sâu về cái hay, cái đẹp mà các nhà thơ chuyên nghiệp các nhà lý luận phê
bình chữ nghĩa đầy bụng gọi là Thơ cách tân và ca ngợi bằng những từ
ngữ đao to búa lớn, những mỹ từ hàn lâm nhập ngoại mà kẻ bình dân, quê
mùa dù đọc cả trăm lần cũng chẳng biết nó là cái chi chi.
Thôi thì đấy là việc của các chuyên gia, còn mình cứ thắc mắc hoài tại sao đọc thơ mà chả hiểu được tác giả muốn nói điều gì, ám chỉ cái gì…cũng chẳng phân biệt được đấy là thơ gì? thơ dao găm, thơ lưỡi mác hay thơ búa liềm? Chỉ thấy nó nhọn hoắt nên đâm ra lạnh cả gáy, nổi cả da gà .
Người ta tổ chức hội thảo rầm rầm, diễn thuyết ầm ầm, vỗ tay đôm đốp, hô toáng lên đấy là sáng tạo, là đổi mới, là cách tân của các lâu đài thơ. Khiếp, đến kẻ coi trời bằng vung, tưởng mình ngang tàng lắm, thông minh lắm cũng đâm ra nghi ngờ cả chính bộ não của mình. Tại dốt nát hay tại mình lạc hậu quá, cổ hủ quá mà không nhận ra được ánh hào quang lấp lánh trong những câu thơ sần sùi, gồ gề, gai góc của sự cách tân?
Vì tò mò mà đôi lần mình kiên nhẫn đọc cho đến hết vài bài thơ cách tân mà các bậc tài danh thơ viết bài tụng ca. Cái đầu ngốc ngếch, ù lì của mình qủa là thấy nó có phần lạ lẫm. Lạ vì thấy nó dị dạng, nó khác thường, nó không giống ai chứ chưa hẳn là nó đẹp, nó hấp dẫn.
Nhưng biết làm sao được, bản năng con người vốn thích của lạ. Đến ông cha mình đạo mạo thế kia cũng thốt lên :”một cái lạ bằng xã cái quen ” nữa là, hehe.
Có điều nói thật lòng là mình sợ. Ông cha mình đi tìm cái lạ là để làm giàu, làm đẹp cái quen, chứ có khinh khí cái quen đâu. Còn con cháu bây giờ dường như đi tìm cái lạ để phủ nhận cái quen thì phải.Vì thấy người ta chê cái quen cũng nhiều như khen cái lạ vậy. Chao ôi, đến một ngày nào đó cái lạ lên ngôi thì …không hiểu điều gì sẽ xảy ra.
“Trong hoang đảo của người gù, người thẳng trở thành dị dạng”. Cái câu phương ngôn này mà thành sự thật trong sự cách tân thơ Việt e là…thôi thôi không dám nghĩ đến nữa, nó là đại họa. Cách tân như thế khác nào cách thơ.
Nói chuyện thơ mà không trích thơ thì phỏng có nghĩa gì, mạo muội mang về vườn 2 lầu thơ cách tân đang nổi đình nổi đám trên văn đàn, được các phê bình, lý luận gia thổi vào những luồng gió mát, nâng nó lên chín tầng mây chưa biết khi nào rớt xuống. Ai hiểu thơ nói điều gì xin vui lòng giảng giãi cho kẻ phàm trần này biết với.
NHỚ NỐT MỘT NGƯỜI DƯNG
Posted on 31.05.2012 by nguyentrongtao
MẠC MẠC
Đêm dán vào trần nhà
Thạch Thùng chắt lưỡi dở đếm kỷ niệm
12 h 30
Ngày… nhớ… tháng… yêu… năm 200…kiếm tìm
Bông phấn mặt trời
dặm dặm kem nền cao su lốp xe Suzuki điểm trang mặt quốc lộ
sa mạc anh lăn tròn theo vòng bánh em
ảo ảnh cuộc tình thách đố mái tóc tuổi đôi mươi
Thành phố đỏ rực trời, không phải hoa phượng, mà bởi khuôn mặt người
Triển lãm hình cánh diều
Niềm tin của em cong chao đảo như thiếu gió
Tổng đài di dộng cồn cào :
“ Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
Những ngón tay mấp máy dãy cố định
031. 3456789
031.345678
031.34567
031.3456
031.345
031.34
031.3
031.
031
03
0
Đêm luồn theo kẽ tay bưng giấu mặt
Phỉnh phờ hồn biển bờ gió gọi phía sau lưng
…
Này,
Hạ làm giỗ hàng trăm nghìn cánh Phượng
Ngày hôm nay nhớ nốt một người dưng
(Mạc Mạc, 30-5-2012
Còn đây là Bài thơ của nhà thơ trẻ Du Nguyên
T
tôi nhặt lọn tóc đen cuối cùng tết bằng kỉ niệm
và những khuôn mặt đêm lượm về trên phố
cùng mùa thu vầng trăng hình như khuyết
gửi vào số máy 09…015
“tin nhắn gửi tới số 09…015 chưa thực hiện được
viettel xin gửi lại bạn 250 đồng”
và đêm
những vụn độc thoại
t…í…c…h…
t…ắ…c…
T
tôi nhặt lọn tóc đen cuối cùng tết bằng kỉ niệm
và những khuôn mặt đêm lượm về trên phố
cùng mùa thu vầng trăng hình như khuyết
gửi vào số máy 09…015
“tin nhắn gửi tới số 09…015 chưa thực hiện được
viettel xin gửi lại bạn 250 đồng”
và đêm
những vụn độc thoại
t…í…c…h…
t…ắ…c…
tôi không nghe tim mình đập 70 lần/phút
tôi không nghe tim mình đập 70 lần/
tôi không nghe tim mình đập 70 lần
tôi không nghe tim mình đập 70
tôi không nghe tim mình đập
tôi không nghe tim mình
tôi không nghe tim
tôi không nghe
tôi không
tôi
t.
tôi nhặt thêm vài sợi tóc mùa thu
bệt vào tờ thư gọi là nỗi nhớ
niêm phong bằng con tem hồ nghi
gửi đến số máy 09…015
“tin nhắn gửi tới số 09…015 chưa thực hiện được.
viettel xin gửi lại bạn 250 đồng”.
“thuê bao quý khách vừa gọi
tạm thời không liên lạc được
xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
và quầng thâm
võng xuống mắt
<bại
liệt>
tôi không nghe tim mình đập 70 lần/ phút
tôi không nghe tim mình đập 70 lần/
tôi không nghe tim mình đập 70 lần
tôi không nghe tim mình đập 70
tôi không nghe tim mình đập
tôi không nghe tim mình
tôi không nghe tim
tôi không nghe
tôi không
tôi
t
…
Mà hình như trong thế giới thơ cách tân cũng có sự mô phỏng hình thù thơ của nhau thì phải, hay người ta quên chưa đăng ký bản quyền?
Thuận An,26/8/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét