12.10.25

"Mẹ ơi" của Đồng Đức Bốn: Lời trăn trối cuối cùng gửi mẹ

Thầy giáo Nguyễn Quốc Khánh

Trong làng thơ Việt Nam đương đại, Đồng Đức Bốn mang một giọng điệu, một phong cách riêng không thể trộn lẫn. Những dòng thơ lục bát của anh như một thứ chất gây nghiện làm mê đắm lòng người.
“Mẹ ơi” là một bài thơ tự nhiên và cảm động của Đồng Đức Bốn. Bài thơ được sáng tác vào giai đoạn nhà thơ phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Nhiều người cho rằng, bài thơ giống như một lời tiên tri về cái chết của một nhà thơ tài hoa.
Vẫn bằng những vần lục bát quen thuộc, Đồng Đức Bốn khiến người nghe xúc động bởi hình ảnh của người con hiếu thảo. Dường như, trước cái chết, “con” không còn nỗi bận tâm nào lớn hơn là mẹ. “Con” sợ mẹ buồn, sợ mẹ đau khổ mà ảnh hưởng đến sức khỏe nên: con “xin mẹ một tiếng cười” để con về “đi về trời” được thảnh thơi, thanh thản. Bởi đó âu cũng là quy luật của cuộc đời.
Bài thơ thể hiện sự bình thản của con trước cái chết, trước những tai ương của cuộc đời dâu bể. Đồng thời “Mẹ ơi” cũng thể hiện sự tự tin vào những gì đã làm được của Đồng Đức Bốn. Tác giả tin vào những giá trị tốt đẹp mà mình đã tạo dựng được trong thơ: “Con lấy lục bát bắc cầu đi qua”
NT Đồng Đức Bốn
Kết thúc bài thơ là một câu thơ đầy ám ảnh: “Xa xa đã tiếng chuông chùa gọi con”. Câu thơ không chỉ gợi lên sự sinh ly tử biệt mà quan trọng hơn, nó cho người đọc cảm nhận được sự thanh thản và bình tĩnh của tác giả trước sự nghiệt ngã của số phận.
Bây giờ con chẳng có gì
Cúi đầu lạy mẹ con đi về trời
Chỉ xin mẹ một tiếng cười
Và câu hát thuở mẹ ngồi ru con
Chỉ mong trái đất vẫn tròn
Biết đâu mẹ lại gặp con có ngày
Cõi người nhiều nỗi đắng cay
Cho nên Phật vẫn ngàn tay kêu cầu
Cõi người còn lắm bể dâu
Con lấy lục bát bắc cầu đi qua
Tin rằng sông lắm phù sa
Cho nên đời vẫn nở hoa bốn mùa
Bây giờ trời đổ cơn mưa
Xa xa đã tiếng chuông chùa gọi con

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét