16.2.25

Ai bảo nông nổi giếng khơi

Đan Thi -Dịch từ tiếng Nga
Tác giả khuyết danh trong tập "Ghi chép của người lạc quan "Đan Thi Moscow dịch từ tiếng Nga.

- Alo, Natasha, xin chào! Giúp chồng cũ một việc nhé?

- Chào Vitalik! Anh nói gì vậy? Tôi giúp anh thế nào? Cần tiền hả?!

- Không, không tiền nong gì. Mà giúp đỡ. Tôi cần em đóng vai bà vợ. Nhưng không phải vợ cũ, mà là vợ đương nhiệm. Tất cả chỉ trong một buổi tối thôi.

- Để làm gì? Chuyện gì thế, Vitalik?

– Tình hình là tôi bắt đầu hẹn hò với một nàng, cứ nghĩ đơn giản là vui vẻ qua đường thế thôi. Nào ngờ cô ấy đã mê tôi quá, không cho lui một bước. Muốn tôi cho danh phận. Nhưng tôi cần cưới xin làm quái gì chứ? Bọn mình ly hôn đã sáu tháng, tôi nghĩ, thế là bây giờ tự do, có thể buông bỏ mọi rắc rối, nhưng cô ta không cho yên...

- Ôi, đáng đời tay chơi nhà anh, Levitsky! Thế mà trước đây sao tôi không nhận ra điều này ở anh... Chẳng lẽ cuộc hôn nhân của chúng ta thực sự nặng nề u ám đến vậy ư? 

- Natasha, thực ra ly dị là ý tưởng của em đấy chứ. Em than vãn rằng chúng ta quá khác nhau, rằng tình yêu đã trôi qua rồi, không cần phải dày vò nhau nữa. Mà em cũng chẳng muốn có con. Còn Lisa thì cuồng lên vì ảo vọng sinh con trai cho anh...

- Thế thì nên vui mừng chứ, người ta yêu anh, muốn sinh con với anh, chuyện rất có ý nghĩa đấy...

- Ồ không, cô ấy đâu phải mẫu người anh thích. Dù rằng anh là nam thần trong mơ của Lisa, cái cô ngốc ấy. Toàn viển vông. Mà anh có hứa hẹn gì đâu. Cứ tự đến với anh y như về nhà mình, nấu nướng, dọn dẹp, mọi thứ, tóm lại sau khi cùng lên giường thì nghiễm nhiên coi mình là phu nhân rồi.

- Thế tôi giúp gì đây?

- Em sẽ nói rằng em là bà vợ đi công tác xa và bây giờ trở về. Tất nhiên, em sẽ ngạc nhiên và giận dữ vì hóa ra anh là tên vô lại. Nhưng em sẽ không bỏ anh, vì còn rất yêu chồng và thiếu anh thì em không sống nổi… Tất nhiên Lisa sẽ khó chịu và bắt đầu khóc lóc, nhưng em vẫn rắn, cứ nói chồng là của mình tôi và chấm hết! Cô ngốc ấy sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi và không quấn lấy anh nữa.

- Quá viễn tưởng! Khó thế mà cũng nghĩ ra được! Anh quyết định lập gánh xiếc và lôi cả tôi vào! Tại sao lại chính là tôi phải dính vào chuyện này, anh nói xem nào? Mặc dù tôi và anh chia tay trong hòa bình nhưng anh không có quyền sử dụng tôi trong vai trò như vậy!

- Natulka, xin hãy giúp tên chồng vô dụng của em. Ừ thì là cựu chồng. Anh vẫn muốn đưa em đi câu cá. Em vẫn ưa ngồi trên bờ im lặng với chiếc cần câu chứ. Rồi sau đó chúng ta sẽ làm món thịt nướng shashlyk. Giống như ngày xưa...

- Vitalik quỷ quyệt, anh thật biết cách mua chuộc đấy! Được rồi, cựu chồng thân mến, cứ thế đi, tôi đành giúp anh vậy!

- Natasha, thế bây giờ… em có ai không? Thì ý anh là bạn trai hay gì đó...

- Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh nhưng… quả thực không có ai. Hiện thời tôi chưa gặp một đấng nam nhi bình thường. Đang sửa soạn mua căn hộ trả góp, không thể cứ chuyển đi chuyển lại qua những căn hộ thuê mãi được...

- Giá như em chịu sống với anh thì đã chẳng phải khổ đến thế còn gì, có nhà, có tiền, chúng ta đi nghỉ và du ngoạn..

- Đó không phải là thứ hạnh phúc tôi muốn, Levitsky! Được rồi, khi nào cần đóng vai bà vợ nặng tình mà đáo để của anh?

- Thứ Sáu này được không? Chỉ cần mang theo ít đồ cá nhân của em để làm ra vẻ em thực sự đang sống ở nhà. Nói với Lisa rằng hoá ra tay chồng ranh ma đã cất giấu nhiều vật dụng khi vợ đi vắng nhằm đánh lừa để cô ấy khỏi nghi ngờ. Anh sẽ đưa cho cô ấy chìa khóa căn hộ, bảo cô ấy đợi, anh sẽ tăng ca về muộn. Cô ấy đến và thấy em ở đó, trong bếp, đang nấu món mì ống, hay làm món thịt thăn rán giòn yêu thích của anh... Lúc 6 giờ nhé. Sau đó anh về, chúng ta sẽ diễn xiếc trước mặt Lisa, rồi em về nhà em.

- Được rồi, tôi nghe anh. Bảo sao tôi lại nhân từ đến vậy chứ...

Có lẽ tiện dịp thấy cô nàng Lisa mê trai đó cũng hay. Thậm chí Natasha còn cảm thấy gì đó giống như ghen tức. Trước đây Vitaly chưa bao giờ để mắt đến ai ngoài cô. Có thể nói là anh ấy đã nâng niu cô trên tay. Còn cô dần chán anh, chán cảnh chiều chuộng nhạt nhẽo. Muốn cái gì đó vui tươi mới mẻ. Bởi cô với Vitaly biết nhau từ khi còn ở trường phổ thông. Anh coi cô là thần tượng ngay từ thuở ấy. Cô hãnh diện vì được quan tâm yêu chiều, đám bạn gái đứa nào cũng ghen tị. Đẹp trai, thông minh, khá giả, được phụ huynh cho căn hộ rộng rãi. Sau đó anh đi theo con đường kinh doanh của cha mẹ. Còn Natalya lên đại học và có vẻ dễ quên cậu bạn cũ. Nhưng Vitaly thì không, định kỳ đến tìm cô, đi dạo, uống cà phê, pic-nic ngoài trời… 

Tốt nghiệp rồi, chính Natasha cũng không hiểu mình cưới anh như thế nào. Và họ sống ổn, gần như không cãi nhau bởi chẳng có cơn cớ gì. Nhưng rồi tự dưng cô thấy chán. Và cô đòi ly hôn. Vitalik day dứt nhưng vẫn đồng ý. Bởi vì anh yêu cô và không muốn cô phải đau khổ khi chung sống với anh.

Chẳng một ai hiểu được quyết định của cô. Tìm đâu ra người đàn ông như vậy chứ? Mọi người nói rằng cô thật ngốc, bỏ lỡ hạnh phúc của mình. Nhưng những lời khuyên kiểu ấy càng thúc đẩy nhiều hơn; Natasha ương bướng thích làm ngược lại. Muốn và thế là ly hôn. Có quyền mà.

Thủ tục nhanh chóng. Natalya chuyển ra căn hộ thuê, may mắn là mức lương của cô cho phép. Cô lấy chiếc xe hơi mà Vitalik mua. Chính anh cũng cố thuyết phục, bảo coi chiếc xe như món quà kỷ niệm. Đã nghĩ rằng cuộc sống như cứ việc dấn ga phóng tới. Nhưng không. Các chàng hiệp sĩ đã chẳng đến xếp hàng tán cô. Thậm chí có người đã nói rằng Natalya đâu phải là đại mỹ nhân mà đơn giản chỉ là một phụ nữ bình thường.

Thật không ngờ. Bởi cô đã quen với việc chồng cũ coi cô là người phụ nữ đẹp nhất thế gian...Rồi bây giờ anh ta có Lisa... Chỉ nghĩ qua cũng thấy bực mình. Anh ta đã nhanh chóng quên cô rồi... Thôi được, chẳng hề chi, sẽ đến nhìn cô nàng này và trấn tĩnh lại.

Chiều thứ Sáu, sau giờ làm việc, Natalya ghé về chỗ mình, thu dọn cái vali nhỏ và chạy vội đến căn nhà quen thuộc của chồng cũ. Đóng vai bà vợ trở về sau chuyến công cán. Cô treo quần áo vào tủ, đặt kem, phấn và nước hoa lên bàn trang điểm. Cố tạo ra một chút lộn xộn, giống như từng thế trước đây.

Natasha tìm những nguyên liệu cần thiết trong tủ lạnh và bắt đầu chuẩn bị món mì ống. Cửa ra vào mở rồi đóng sập. Cô em kia đã đến. Buổi diễn bắt đầu...

- Ồi, xin chào! Tôi tưởng là Vitaly đang nấu nướng trong bếp vì được rảnh sớm hơn...

Người đến là cô gái dong dỏng cao, rất xinh đẹp với mái tóc đen dài và đôi mắt xanh như nước hồ thu. Vị khách bước vào bếp. Thân hình thì đến chính siêu mẫu Claudia Schiffer cũng phải chào thua. 

Hừ, đây là người đẹp mà Vitalik đã giành lấy thay chỗ mình! Bỗng nhiên không hiểu sao Natalya thấy tim nhoi nhói như bị gai đâm.

- Vitaly sao?! Xin lỗi chứ, cô là ai?!

- Tôi là bạn gái anh ấy... Còn chị là ai?

-  Tôi là vợ anh ấy! Vợ-hợp-pháp! À há, vợ đi công tác được một tháng thì anh ta như chú chim câu tự do tung cánh sang ngả khác... Đây là cái bất ngờ anh ta chuẩn bị cho tôi hay sao?! Đây chính là cái tội về nhà không báo trước! Anh ta đâu có mong đợi tôi, thậm chí anh ta còn chả thèm đoán cái gì đang chờ ...

- Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi… yêu anh ấy thế, - mắt Lisa rưng rưng lệ. Cô rút tờ giấy ăn và bắt đầu lau mắt.

- Tôi cũng đâu biết cô nên làm gì... Về nhà đi...

- Tôi đã tin anh ấy. Còn muốn sinh con. Và kết hôn... Vitaly đơn giản là điều kỳ diệu, tôi chưa bao giờ gặp người đàn ông nào như vậy. Tốt bụng, thấu hiểu, không tham lam, là đấng trượng phu đích thực, chị biết đấy, nhìn chung anh ấy rất siêu...

- Này cô, đừng kể lể chi tiết đến thế! Tôi tin là cô chưa biết về hoàn cảnh của anh ta. Nhưng bây giờ biết rồi. Chẳng ích gì khi ở đây. Tôi sẽ tự mình phân xử với anh ta. Hãy quên đi những gì các vị đã có. Cô sẽ tìm được người đàng hoàng và sẽ hạnh phúc.

- Không! Tôi sẽ không lùi bước. Nếu anh ấy yêu tôi chứ không phải chị thì sao? Sẽ  ly dị rồi chúng tôi kết hôn, có con và chúng tôi sẽ hạnh phúc. Chúng tôi sẽ đi câu cá, đi nghỉ ở biển, đến thăm bố mẹ tôi, họ đang sống ở Hy Lạp. Bây giờ anh ấy sẽ về và chúng ta sẽ biết mọi thứ thôi!

Lisa ngồi trên ghế và bắt chéo chân. Lấy điện thoại ra khỏi túi và bắt đầu nhìn vào thứ gì ở đó.

- Nhìn này, đây là chúng tôi ở rạp hát, đây là trên núi, đây là ở nhà tôi. Tất cả mọi thứ đều ổn cho đến khi chị quay về ...

Natalya cảm thấy nỗi tức tối trỗi dậy trong lòng. Lần đầu tiên trong đời cô ghen tị với Vitalik. Vì trước kia cô quen nghĩ rằng anh ta không thể hòa hợp với ai khác và thiếu cô thì chẳng thể hạnh phúc. Còn bây giờ cô hiểu ra rằng có thể. Không cần cô nữa. Và thậm chí khiến một cô nàng trẻ đẹp như vậy mê mẩn...

Tự dưng Natasha có cảm giác cô là một con chuột nhợt nhạt trên nền dung nhan hấp dẫn của tình địch. Hừm, cô ta chuẩn bị đi câu cá cơ đấy, nhìn kìa! Đấy là việc chỉ cô mới có thể cùng làm với Vitalik! Cô ta sẽ sinh con... Gớm chứ,  Natalya cũng sẽ tự mình sinh bao nhiêu đứa tùy thích! Và Vitalik sẽ là con người hạnh phúc nhất! Bản thân cô cũng vậy! 

Natalya cảm thấy tình yêu với chồng cũ dâng trào. Cô chợt nhận ra mình đã đánh mất một người  như thế nào. Mà anh ấy thì yêu cô thế, chiều chuộng đến mức giờ đây cô luôn đơn độc và chẳng ai cần đến.Trong khi ở đây các cô gái lại dính lấy anh ta... Chuyện này không thể được!

- Vì vậy, em gái thân mến, hãy biến khỏi căn hộ của chúng tôi trước khi chị đây dứt tóc cô ra. Đứng dậy và ra cửa!

Natalya tóm lấy cô gái và lôi cô ta ra khỏi căn bếp. Cô nàng chống cự. Nhưng Natalya mạnh hơn. Cô mở cửa và đẩy Lisa ra ngoài.

- Đừng để tôi thấy cô ở đây nữa! Chính tôi cần Vitalik, hiểu chưa?

Cửa đóng lại. Lisa đã rời đi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Natalya không nhận ra chính mình nữa. Đây là cảm xúc, là sinh lực sôi trào! Đó chính là điều cô đã thiếu suốt bao năm qua! Sự ghen tuông đã cho thấy thực ra cô cảm thấy thế nào! Cứ như thể mở mắt ra vậy! Ngoại trừ Vitalik cô chẳng cần ai, và cô sẽ không nhường anh cho bất cứ ai!

- Chao ôi Vitalik, chị ấy nhà anh thực là con sư tử cái! Tôi làm mọi thứ như anh yêu cầu! Chị ấy đã tin! Rốt cuộc, những năm học ở trường sân khấu chẳng vô ích; có thể nói tôi là một tài năng đấy nhé!

- Cảm ơn Lisa, cô đã giúp tôi rất nhiều! Cô nói là nàng ta đang tức giận? Hay có lẽ cô ấy chỉ giả vờ đóng vai một người vợ bị lừa dối thôi?

- Không, Vital, chị ấy thực sự giận dữ, ghen rất ghê, hãy tin tôi đi, tôi là phụ nữ và tôi cảm nhận được điều đó trăm phần trăm! Theo tôi thấy thì chị ấy vẫn yêu anh, nhưng trước đây còn chưa tự hiểu ra. Sự ghen tuông nói lên rất nhiều điều.Thật bõ công tôi khuyên anh dùng phương pháp này. Anh có mất gì đâu. Còn chị ấy có dịp thể hiện mình. Phụ nữ chúng tôi đôi khi rất kỳ quặc, nhưng có những khoảnh khắc buộc chúng tôi phải suy nghĩ. Và mẹo nhỏ này đã có hiệu quả. Anh về bên chị ấy đi, tôi nghĩ bây giờ chị ấy sẽ mềm dịu như lụa. Bởi vì anh đã dám đổi chị ấy lấy ai đó. Còn chị ấy không quen nổi cảnh này, mặc dù các vị đã ly hôn. Anh đã hiểu ra là đang nắm phần lợi thế chứ? 

- Cảm ơn cô! Gửi lời thăm Dimka nhé. Mà khi nào các bạn làm đám cưới?

- Tôi sẽ chuyển lời. Chúng tôi sẽ kết hôn vào mùa thu và bay sang Hy Lạp thăm bố mẹ.

- Chúc các bạn may mắn và hạnh phúc! Còn tôi sẽ đi xây lại tổ ấm hạnh phúc của mình đây...


Vitaly về nhà như được chắp cánh, anh bước vào căn hộ. Natalya đang dọn bàn ăn. Cô mặc chiếc váy đẹp.

- Mọi chuyện diễn ra thế nào, Natasha?

- Xuất sắc! Tôi đã đá cô nàng ra khỏi cửa! Tôi nghĩ bây giờ chắc chắn cô ta sẽ lui bước. Nhưng anh có chắc là không yêu cô ấy không hả, Levitsky? Cô ấy đẹp hiếm có đấy!

- Không, anh không yêu... Anh không thể quên em...

– Thật không?! Cho đến giờ anh vẫn yêu em chứ? - Natalya vui mừng ra mặt.

- Đúng thế, anh chưa bao giờ ngừng yêu...

 - Anh biết không, bây giờ em mới nhận ra anh là quý giá với em đến chừng nào. Và em sẽ không nhường cho bất cứ ai! Em sẽ sinh cho anh cả con trai và con gái! Levitsky, cưới em nhé!

Vitaly mỉm cười. Vậy là kế hoạch đã thành công! Ôi, những người phụ nữ này, vì các nàng còn chiêu gì mà bọn ta không làm...


Từ "Ghi chép của người lạc quan".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét