Lê Đình Tiến
Cho tôi vay tiếng gà quê
Gọi tôi thức giữa bùa mê thị thành
Cả đời nợ đám cỏ tranh
Ước cha tóc bạc lại xanh mái đầu.
Thôi về lội dưới bùn nâu
Học quê bông lúa cúi đầu thảo thơm
Giá mà còn chút rạ rơm
Đốt lên ngọn khói thổi cơm thành chiều.
Cho tôi vay lại cái nghèo
Đèn dầu bà hát câu chèo ngày xưa
Đủ đầy lại quá thãi thừa
Bà tôi hóa cỏ xanh mưa ngoài đồng.
Cho tôi vay ngụm nước sông
Uống thôi để đỡ khát lòng phố xa
Hàng cây gió thổi trước nhà
Trưa nằm mắc võng ngâm nga lẩy Kiều
Nhớ căn nhà đất thương yêu
Mất rồi lại thấy vẹo xiêu nỗi buồn.
Phía quê những cánh chuồn chuồn
Bay cao những lúc mẹ buồn được không
Tôi ngồi phố chật người đông
Sợ mẹ khóc giữa chiều dông gió về.
LÊ ĐÌNH TIẾN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét