MẸ ƠI
Mẹ ơi! Nơi con sống không có mùa thu
Cả năm tháng chỉ một mùa ngập nắng
Nhìn hoa vườn ai, nhớ ao làng lá rụng
Thương mẹ, mẹ ơi thu qua đã lâu rồi.
Lận đận tháng ngày tìm kiếm tương lai
Chợt ngoảnh lại mùa đông về lặng lẽ
Xa cách thế làm sao chia cùng mẹ
Cái lạnh thời gian, cái lạnh nhân tình.
Con ra đi ngày tóc mẹ còn xanh
Gìơ đầu con đã lưa thưa sợi bạc,
Chân đã đi qua bao miền mơ ước
Có làm được điều gì báo hiếu mẹ cha đâu.
Chín mươi năm sương giá nhuộm trắng đầu
Mà lòng mẹ chẳng bao giờ phai nhạt
Vẫn đạm bạc muối dưa, mái nhà tranh dột nát
Đau khổ nhận về mình, hạnh phúc để cháu con.
Thương mẹ giờ còn biết nói gì hơn
Chỉ ước được sà vào vòng tay mẹ
Để được mẹ chở che như ngày xưa nhỏ bé
Để mẹ dẫn đường, soi tiếp bước con đi.
Kiếp luân hồi tránh sao cảnh biệt ly
Công sinh dưỡng đáp đền làm sao đủ
Cuộc hành trình nào cũng buồn vui sướng khổ
Chặng cuối rồi xin lòng mẹ thảnh thơi.
Danh vọng tiền tài, đời là một cuộc chơi
Cát bụi nào rồi cũng về với đất
Hãy tha thứ cho chúng con, người còn đi tiếp
Gắng làm sao trọn vẹn bước sau cùng.
Chín mươi tuổi đời, mẹ chưa hết gian truân
Con cay đắng nhận ra mình bất hiếu,
Nơi con sống không mùa thu lạnh lẽo
Trong tim con vẫn buốt giá đông về.
Ngắn ngủi những ngày thăm mẹ, thăm quê
Chân rảo bước trên đê làng úa cỏ
Chẳng còn bãi cồn xưa thả trâu đào hang dế
Chỉ đọi chè xanh còn ấm áp tình người.
Nay ở một đầu đất nước xa xôi
Chút nắng Phương Nam gửi về bên mẹ
Quảnh gánh lo đi đừng bận lòng mẹ nhé
Để cho con đỡ ân hận tháng ngày…
“Trước linh sàng vĩnh biệt mẹ từ đây
Cầu mong mẹ sớm về miền cực lạc”.
P/S: Hai câu cuối là sửa lại câu của ông anh họ thêm vào khi đọc điếu văn trong đám tang của mẹ làm bao người khóc theo.
Kỳ Anh-Saigon 2004
Giỗ đầu của mẹ
Mẹ ơi! Một năm mẹ đã đi xa
Trang thơ con góp làm hoa dâng người
Chưa khóc mà lệ đầy vơi
Dẫu rằng đến lúc nghỉ ngơi, cùng đành.
Đường đời muôn kiếp mong manh
Ngàn thu tình Mẹ gập gềnh nỗi đau,
Mồ côi Mẹ biết về đâu?
Đời bơ vơ lắm dù đầu điểm sương.
Ngồi bên nấm mộ Mẹ nằm
Trang thơ con nước mắt dầm nặng mi
Khói hương còn có nghĩa gì
Không còn Mẹ nữa sầu bi một đời.
Suối vàng yên giấc Mẹ ơi
Trần gian cứ mặc cho người đua tranh.
Kỳ Anh – 2005
Tự vấn trước bàn thờ Mẹ
Không dám ví mình như cây tùng, cây bách
Con làm cây thông ngạo nghễ giữa trời
Chẳng run sợ trước quyền uy, coi thường bão tố
Chỉ trước Mẹ hiền con quỳ gối mà thôi.
Mẹ từng dạy con không luồn cúi một ai
Biết ngẩng cao đầu, nhưng không kiêu ngạo.
Dù đôi lúc cuộc đời con chao đảo
Phải vững vàng trước bão tố phong ba...
Khi con nhận ra mình, Mẹ đã đi xa
Đâu còn dịp sà vào lòng Mẹ nữa
Con vẫn tin như con chiên tin vào Chúa
Mẹ lúc nào cũng hiện hữu bên con.
Hơn nửa đời xuống biển lên non
Tóc ngả màu sương, chân mòn sỏi đá
Hành trang mang theo vai oằn dáng Mẹ
Điệu dặm buồn Mẹ ru suốt tuổi thơ.
Vô tận-vô cùng, xin chớ luận thắng thua
Hạnh phúc thay những ai đang còn Mẹ.
Con một kiếp giang hồ bốn bể
Mất Mẹ rồi mới thấm nỗi quạnh hiu.
Sài gòn 2009
Trước ngày giỗ của cha
Hơn một phần tư thế kỷ cha đi
Chốn ấy Thiên đường hay địa ngục?
Con thầm hỏi mỗi khi phủ phục
Trước bàn thờ cha với nhánh hương gầy.
Ảnh hình cha trong làn khói trắng bay
Tàn nhanh cháy cong hình dấu hỏi
Dường như thấy cha khẽ cười không nói
Địa ngục, Thiên đường cốt ở tâm thôi!
Khi con nhận ra chân lý cuộc đời
Cha lặng lẽ trở về lòng đất,
Con cô độc làm người hành khất
Sống không cha thiếu thốn biết ngần nào.
Suốt cuộc đời cha cần mẫn, lao đao
Chai sạn hai tay chống chèo giông bão
Đất cát gió Lào, quê hương thiếu gạo
Chúng con lớn lên cơm độn khoai, mì.
Ngọn đèn dầu thắp sáng lối con đi
Cha gìn giữ thay bạc vàng châu báu,
Mảnh đất khô cằn nhuốm mồ hôi và máu
Mẹ cấy, cha cày nuôi dưỡng ước mơ hoa.
Tuổi hai mươi của con, đất nước giao hòa
Sương giá trắng đầu, cha cười rạng rỡ
Cứ tưởng đâu cuộc đời nay hết khổ...
Con bơ sữa trời Âu, cha mẹ vẫn dưa, cà.
Nước mắt bao lần rơi giữa tuyết bao la
Thương cha mẹ những năm dài khốn khó
Con mải miết sách đèn, công dưỡng sinh còn đó
Chưa kịp đáp đền, cha về chốn mênh mông.
Vẫn biết cuộc đời sắc sắc-không không
Chữ bất hiếu theo con đi muôn ngã
Mâm cỗ dẫu đầy của ngon vật lạ
Cha hưởng được gì! Chỉ giả dối cha ơi.
Con đi qua cũng hơn nửa đời người
Đã nếm đủ vui buồn thành bại
Sử ký Tàu, danh ngôn Tây, đọc mãi
Mà tình người chưa thấm hết nông sâu.
Biết thiên đường-địa ngục ở nơi đâu
Ai cũng bảo con người đều có số,
Cha không nói nhưng con đã rõ
Ở trong lòng-sâu thẳm phải không cha…
Con không thể về ngày cha mãi đi xa
Chỉ hư ảnh trên bàn thờ nghi ngút khói
Ngày giỗ của cha, thắp nén nhang sám hối
Cầu cha bình yên ở chốn vĩnh hằng.
Tự ngẫm ngày Vu lan
Mùa Vu lan về, ta thêm nhớ
Mẹ ta mưa nắng một đời đau
Gánh gồng xộc xệch hai vai nặng
Chưa phút yên vui thủa bạc đầu.
Nuôi con nuôi cháu nào ngơi nghỉ
Thương rể thương dâu trọn nghĩa tình
Hạnh phúc nhường cơm và xẻ áo
Ru mình an phận kiếp nhân sinh.
Không ai sống mãi ở trên đời
Ta giờ như đứa trẻ mồ côi
Mẹ đã về chưa miền cực lạc
Hay vẫn vương tơ với cõi người?
Một bông hoa trắng cài lên ngực
Thương nhớ chỉ là nhớ thương thôi
Những ai còn Mẹ nên ghi lấy
Trả ơn khi Mẹ sống trên đời.
Đừng để đến ngày không còn Mẹ
Mới cài lên ngực một bông hoa.
Ta dù tóc bạc,Vu lan đến
Thương Mẹ hai mắt vẫn lệ nhòa.
Thuận An, 14/8/2011
Mười năm mồ côi Mẹ
Đã mười năm con thành đứa mồ côi
Chợt ngoảnh lại thời gian trôi nhanh quá
Đường con đi lại qua bao nhiêu ngã
Rẽ ngã nào cũng trống hoác, Mẹ ơi.
Đã mười năm không có Mẹ bên đời
Mái tóc con nhuốm bạc màu sương giá
Chân ngược xuôi những phương trời xa lạ
Nấm đất Mẹ nằm mộ vẫn chưa xây...
Mẹ ơi! Con của Mẹ chiều nay
Ngồi một mình, lệ tràn cay mắt,
Ngày Mẹ ra đi con không hề khóc
Bao đau buồn con nêm chặt vào tim.
Chỉ những khi lặng lẽ một mình
Hình ảnh Mẹ, Cha hiện về nỗi nhớ
Con mới bật khóc. Nghĩ về quá khứ
Biết bao lần làm lòng Mẹ chẳng vui.
Cho con một lần xin Mẹ được thảnh thơi
Dù ở chốn vĩnh hằng hay ở miền cực lạc.
Con lại lên tàu, cuộc hành trình chưa kết thúc
Bến sau cùng nào biết cập nơi đâu?
Đà Lạt 20/3/2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét