NGUYỄN ĐĂNG THANH
Tôi trở lại trong hình hài cô độc
buông đao gươm vì biết đã thua rồi
mảng ký ức,
là em ngồi hong tóc
đôi mắt buồn
tha thiết lắm nhìn tôi
Hôm rơi lạc tình yêu vào sóng mắt
trong như Sương tinh khiết đến vô ngần
nhưng tạo hóa, trớ trêu… là có thật
bụi đường – Tôi
Em - gót ngọc giai nhân
Em có biết mùa thu kia bạc lắm
lá đương xanh và rất độ xuân thì
mới hôm qua lả lơi cùng gió ấm
thu bạo tàn mang lá của tôi đi.
Tôi đã ước, giá mình… hoa Cúc dại
em ngắt đi giữa một sớm mai buồn
thà héo úa thơm hương loài con gái
hơn, chạnh lòng chết ở chốn đao gươm
Nhưng một sớm, em bỏ mình ta lại
dắt mùa thu với chiếc lá theo cùng
đêm lạnh quá
đêm với buồn trót dại
giữa lăng loàn
đêm đẻ đứa…
tôi điên!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét