Xuân Lộc
Lòng trắc ẩn không chỉ dành cho những người khuyết tật không may mắn, mà cuộc đời còn có cả những thân phận ....
Suốt ngày cười cợt trong phòng lạnh
Đem đổi ái tình nuôi tấm thân
Ai người tri kỷ với nàng không ?
Nàng sống bao năm giữa thị thành
Vì tiền bán nốt quảng ngày xanh
Nàng còn chi nữa, thân rời rạc
Nàng có em thơ có mẹ già
Có chồng đau ốm chốn quê xa,
Có đàn em dại trông tin chị
Ở chốn đô thành, chốn lệ hoa.
Nàng hát khúc ca sầu não ấy
Những mong thêm chút lẻ tình đời
Nhưng kẻ bỏ tiền mua ân ái
Mấy người thương cảm được nàng ơi ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét