( Một góc quê nhà-Tranh sơn dầu Xuân lộc)
Thêm một lần đón Tết phương xa
Đất khách muôn trùng, quê hương vời vợi
Tiếng pháo râm ran đón chào năm mới
Nhật ký cuộc đời lật tiếp sang trang
Bước chân giang hồ vẫn chưa ngán ngại
Càng khám phá những chân trời xa ngái
Càng yêu hơn một góc quê nhà…
Mỗi độ Tết về nhớ mẹ, nhớ cha
Nhớ bếp lửa hồng chiều ba mươi Tết
Nhớ luỹ tre xanh, nhớ bạn thời con nít
Đánh đáo, chọi cù, rộn rã đường quê.
Dẫu đi muôn phương, chỉ một lối về
Nơi Mẹ cha suốt cả đời lam lũ
Nơi nắng lửa, mưa dầm, bão hú
Ta lớn trụi trần như củ sắn củ khoai.
Nơi những ngày giáp hạt, giêng hai
Cha xuôi ngược lên rừng, xuống biển
Mẹ lấm bùn kiếm con nghêu, con hến
Trên lưng trâu ta đọc sách ôn bài.
Ngọn đèn dầu thắp sáng tương lai
Cha trao cho ta vẹn tròn con chữ
Mẹ trao cho ta ước mơ nho nhỏ
Được làm cánh diều no gió bay xa…
Tuổi hai mươi ta cất bước xa nhà
Bến nước, bờ đê đi vào nỗi nhớ
Hình ảnh mẹ cha chập chờn giấc ngủ
Và mối tình đầu lưu giữ trong tim…
Cuộc đời ta như những cánh chim
Bay mãi miết đến miền đất lạ
Tổ quốc, quê hương một thời xa quá
Chỉ những phong thư mang hơi ấm tình người.
Để bây giờ đã tóc bạc da mồi
Cha mẹ cũng vĩnh hằng trong lòng đất
Tết đến- xuân về, vẫn như người hành khất
Thương mẹ cha chỉ biết để trong lòng…
Thêm một lần ta đón Tết tha phương
Vài dòng thơ suông thả vào trong gió
Gửi về quê hương tấm lòng nhung nhớ
Của đứa con xa nơi góc bể chân trời.
Melbourne, 30-1-2024

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét