Xuân Lộc
Bạn tôi làm thơ về vũ trụ, về bầu trời, về sao mai sao hỏa…
Những thứ quá cao xa, tôi không ôm lọt vòng tay
Nên tôi viết về em, về hoa lá cỏ cây,
Về những gì gần gũi hàng ngày bằng lòng trắc ẩn.
Khi em giận hờn, hay buông truồng đùa giỡn
Vui hay buồn em vẫn ngự trị trong tôi,
Khi thấy em bé cầm chiếc ca hay ông lão chìa chiếc nón cối xin lòng từ thiện của người đời
Khi nhìn bà già uằn lưng trên phố cõng mớ rau xanh queo quắt
Tôi nhớ mẹ tôi ngày xưa giữa xuôi ngược chợ đời,
Một gánh ve chai cũng làm thổn thức trong tôi…
Cuộc mưu sinh lương thiện nào cũng đẫm mồ hôi giữa thiên đường nghịch lý…
Tôi không quen làm thơ để tô hồng những đền đài ma mị
Những ngực khủng, chân dài, những loè loẹt cờ hoa
Thơ trần trụi như củ khoai củ sắn
Bóc lớp vỏ xù xì mùi thơm nức toả ra.
Cảm ơn em đã yêu những bài thơ tôi viết
Như em yêu những sắn nướng khoai lùi
Dân giã lắm nhưng cũng cao sang lắm
Bởi thơ toàn mùi vị của quê thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét