26.9.23

TỰ NGẪM VỀ THƠ

Một góc Đà Lạt-tranh Xuân Lộc

Tôi băm đời mình trộn vào những trang thơ 

Từ tột đỉnh hạnh phúc tới tận cùng đau khổ 

Những trang thơ rồi tan vào trong gió 

Như thịt da tôi thành cát bụi mai này.

Thành bại nào cũng pha vị đắng cay

Buồn vui nào cũng hoà cùng nước mắt 

Tôi gom cả vào thơ nên câu thơ mặn chát 

Như hạt muối kết tinh để dâng hiến cho đời.

Ai khen, ai chê đấy là chuyện con người 

Tôi cứ viết như chim ca mỗi sáng, 

Thơ như hoa mong manh, thơ cũng là súng đạn 

Hoa tặng cho người, đạn cho lũ súc sinh.

Ngàn trang thơ tôi lọc tự tim mình

Chỉ mong ước được vài câu ở lại,

Đơn giản thế, như hoa đồng cỏ dại 

Biết phận mình mưa nắng lấy làm vui.

Tất cả rồi cũng chỉ vớ vẫn thôi 

Người đến và đi với hai bàn tay trắng, 

Khôn dại, bại thành, ngọt bùi, cay đắng...

Câu thơ nào phẳng phất giữa sắc không?

Saigon, 26-9-2021



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét