Xuân Lộc
Bảo rằng, thôi không làm thơ nữa
Và em cứ đến trong giấc ngủ
Cho dẫu lòng anh khép lại rồi ?
Trái tim bao lần chạm nỗi đau
Mà tình chưa viết trọn thành câu
Yêu thương chưa kết thành duyên nợ
Thì bóng hoàng hôn chẳng nhạt màu.
Ngày tháng vô tình lặng lẽ trôi
Chênh chao nỗi nhớ cứ đâm chồi
Đêm qua em lại kề trong mộng
Ngực ấp môi kề miền ảo vọng
Năm canh say khướt mối tình si...
Nếu chẳng hẹn em muôn kiếp trước
Câu thơ dang dở phải đâu vì...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét