Xuân Lộc
Ở nơi miền nắng lửa
Hoa phượng cháy rực trời
Ve râm ran gọi bạn
Sao người lại xa người...
Trời Tây nguyên lộng gió
Em về với núi rừng,
Quê nhà xa vạn dặm
Anh câu thơ ngập ngừng.
Vòng tay em bé nhỏ
Không ôm trọn đất trời
Chỉ một lần nông nổi
Nhớ một đời không thôi.
Người dưng, người dưng ơi
Đừng nghĩ mình vô tội…
Bước chân ta ngàn lối
Vẫn bóng người trong tim…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét