
Em là gì mà ám ảnh đời tôi
Từ giấc ngủ, bữa ăn đến tận cùng nỗi nhớ
Em quỹ dữ, Thiên thần hay tên khủng bố
Thì trái tim tôi cũng thổn thức mỗi ngày…
Em không còn đỏng đãnh tuổi thơ ngây
Tôi đã quá trên đầu hai thứ tóc
Hơn nửa đời nếm đủ mùi vinh nhục
Sao bây giờ bổng hoá kẻ ngu ngơ?
Em biến tôi thành một kẻ dại khờ
Nhưng giả làm thinh như người vô tội
Đời rộng lớn, em làm sao hiểu nổi
Dù rẽ lối nào cũng vẫn bóng hình em.
Em vô tình hay em cố để quên
Sau tất cả những gì ta đã có,
Câu thơ suông tôi gửi vào trong gió
Chứa rất nhiều hương vị của tình yêu.
Em đã cho tôi những giây phút mỹ miều
Để tôi làm thơ, để tôi mong ngóng
Mặc ai giàu sang, nhà cao cửa rộng
Trong tim có em, tôi có cả Thiên đường.
Lão Gàn,
Sài Gòn, 5/7/2018.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét