Xuân Lộc
Hẳn là mẹ đau lòng lắmMẹ Việt Nam ơi!
Khi hiến dâng cho Tổ quốc những đúa con
Chắc Mẹ chẳng mong thành tượng đồng bia đá.
Mẹ cũng không mơ luu danh vào lịch sử
Mẹ chỉ dạy con mình làm làm bổn phận trước non sông.
Máu các con Mẹ tô thắm thêm dòng máu Lạc Hồng
Có người Mẹ nào mất các con mà hạnh phúc?
Mẹ đâu hay sự vinh danh mình
Đã cướp đi bao nhiêu ngôi trường cho trẻ học
Bao bệnh viện cho người già khi bệnh tật, ốm đau…
Đất nước mình có quá nhiều nghịch lý
Mẹ chẳng thể ngờ đâu
Bởi lòng Mẹ như sao Khuê vằng văc sáng
Làm sao Mẹ hiểu đằng sau dự án
Những phết, phẩy A-B bọn cơ hội ngó dòm
Chúng là loài sâu gặm nhắm những chồi non
Trên thân cây Tổ quốc còn lỡ loét.
Tượng đài Mẹ càng to, càng dễ bề đục khoét
Chúng nhân danh những điều tử tế để kiếm ăn.
Biết bao bà mẹ anh hùng nuốt nước nước mắt vào trong
Sống vật vã giữa thời bão giá
Hàng trăm tỷ đồng tiền thuế nhân dân thành tượng đá
Ngạo nghễ giữa trời-Biết Mẹ có vui không?
Lịch sử bao giờ cũng rành rẽ tội-công
Tổ quốc muôn đời ghi ơn Mẹ
Mẹ Việt Nam ơi! Lòng mẹ mênh mông thế
Có bia đá nào ghi tạc hết công lao.
Những đứa con mình mang nặng đẻ đau
Những giọt máu đào lẽ nào phung phí
Sao không để Mẹ được nằm yên nghỉ
Bia đá mòn, bia miệng có mòn đâu.
Saigon, 9/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét