Trịnh Anh Đạt
(Tặng Lão Gàn)
Sài Gòn Xuân Lộc tìm về
Vẫn nguyên vẹn nỗi đam mê thuở nào!
Đồ Sơn con sóng nghiêng chao
Bến Nghiêng khúc hát dạt dào biển xanh…
Bao lần hò hẹn chẳng thành
Mới hay cái sự mong manh kiếp người!
Dù đi cuối đất cùng trời
Một ngày nên nghĩa, một đời nên thơ.
Trịnh Anh Đạt- Hoa Kỳ, 1-2015
ĐỒ SƠN BIỂN LẶNG
(Tặng thi sĩ Trịnh Anh Đạt
Đồ Sơn biển lặng em về
Để nghe cái rét tái tê thét gào
Sóng thì cứ vỗ xôn xao
Anh phiêu bạt tận chốn nào vậy anh?
Trời thì thẳm, cây thì xanh
Em thì nhỏ bé, mong manh phận người
Anh đi cuối đất cùng trời
Biển không hát nữa, em ngồi bơ vơ.
Nhớ nhau một hẹn mười chờ
Chiều buông tím cả câu thơ em rồi
Núi Rồng, Hòn Dấu chơi vơi
Bến Nghiêng lệch cả đất trời Đồ Sơn.
Xuân Lộc
Đồ Sơn, 2-1-2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét