Nguyễn Mình Tâm
Ta trả lại cái nỗi buồn thế sựVì đời ta cũng đã mãn chiều rồi
Và cũng ngán cái bàn chân lữ thứ
Để quay về với bếp của em thôi
Em sẽ nấu bát canh chua với cá
Con cá ta câu từ thuở thiếu thời
Ta đã thả tung tăng dòng hoang dã
Lại bắt về cho em nấu, em ơi
Ta sẽ hát em nghe một điệu hò sông nước
Khi ta vui lượm được ở miệt vườn
Câu hát ấy ta ghi trong vạt áo
Áo giặt rồi câu hát vẫn còn vương
Bữa chiều xong sẽ có bình trà mạn
Trà em pha đậm vị Trường Xuân
Ta cùng nhấp đời nhau trong hương trà thơm phức
Cho em quên hết mọi tảo tần
Và đêm xuống trăng vàng như rót mật
Tay ta đây, em cứ gối đầu say
Ta sẽ biến lòng em thành mật thất
Để cho ta tu nốt kiếp đời này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét