TS. Đặng Huy Văn
Tặng Xuân Lộc
Rồi một ngày tóc bạc trắng như tơ.
Ta mới hiểu cuộc đời là ngắn ngủi.
Xuân Lộc ơi, Chúa Trời đâu có hỏi.
Ngày mai này, các con sẽ về đâu?
Ngày chia xa quê mẹ lẫn bạn bầu
Xin Chúa Trời cho con rời xứ sở
Nơi cộng sản đang rủa nguyền Đức Chúa
Để dựng xây địa ngục giữa trần gian!
Rồi một mai đất nước ngập nắng tràn
Bên mộ ta mọc đầy hoa cúc trắng
Hoa của một thời tuổi ngây thơ quá vãng
Ước thiên đường cộng sản ở trong mơ!
Ngày non sông đã dân chủ tự do
Con cháu ta đã thoát vòng nô lệ
Xin cháu con đừng bao giờ rơi lệ
Vì cha ông trót sống kiếp cơ hàn!
Hà Nội 2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét