12.1.22

Thương nhớ mảnh hồn làng

Xuân Lộc
Rất nhiều người làm thơ về quê hương
Ai cũng tả bằng mỹ từ rất mượt
Nào sân đình, cây đa, bến nước
Những cánh cò chấp chới ven sông.

Nào những đêm tát nước ngoài đồng
Múc ánh trăng vàng đổ đi không nỡ,
Những buổi trưa hè mò cua bắt cá
Gắn tuổi thơ với con nước lớn ròng.

Nào áo nâu dính với đất bùn
Mái tóc em thơm mùi rơm rạ
Đàn trâu bò ung dung gặm cỏ
Mùa vàng về đòn gánh trĩu vai.

Nào đường làng rộn rã buổi sớm mai
Bên luỹ tre xanh ông ngồi nịnh cháu
Lời ru của bà ngấm vào trong máu
Mái đình cong, giàn mướp, những hàng cau..

Ôi quê hương! Bức tranh ấy còn đâu
Câu thơ của tôi bây giờ cũng khác
Mỗi lần về quê nghe lòng man mác
Dấu nỗi niềm vào ký ức xa xưa.

Một phần đời trãi mấy gió mưa
Con đê làng giờ cũng bê tông hoá
Nhà ống vuơn cao, xe hơi vội vã
Mảnh hồn quê đang tị nạn nơi nào?

Đã bao lần tôi tự hỏi vì sao
Những nết nhà xưa không ai tôn tạo?
Rặng tre xanh che trời chống bão
Cây đa làng cũng vắng bóng từ lâu.

Bát nước chè xanh hàng xóm mời nhau
Giờ thay thế bằng bia lon, cuốc lũi
Giếng làng còn mà không ai ngó tới
Bóng chị Hằng cô độc những đêm trăng.

Gái trai làng đi cầu thực xa phương
Để bố mẹ già ngày đêm mong ngóng
Bát cơm không còn độn khoai độn sắn
Thịt cá tươi ngon vẫn thấy nghẹn lòng.

Những cái cò, cái vạc, cái nông
Thành đặc sản của lớp người giàu có,
Phố trong làng và làng trong phố
Không hình dung ra đâu xóm đâu phường…

Ai sinh ra trên đời cũng có một quê hương
Mỗi khi đi xa đong đầy nỗi nhớ,
Nhưng bức tranh quê yên bình một thủa
Có cái gì như se thắt trong tôi.

Tôi dẫu đi khắp bốn phương trời
Đất khách muôn trùng vẫn là chật hẹp
Một góc quê nhà mà yêu tha thiết
Bởi trong tôi vẫn ăm ắp hồn làng.

Tôi không làm thơ để đánh bóng tô hồng
Trong thơ của tôi có hoa và có thép
Mong muốn quê hương không chỉ giàu, còn đẹp
Nên thực lòng tiếc lắm nét chân quê.

Saigon, 19-11-2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét