Dưa Lê (nhà thơ Vũ Hiến)
Cả đời có người tặng thơ
Một chàng Hoạ sĩ mộng mơ Sài thành
“Đeo kính” vẫn thích… “mắt xanh”
Khéo chơi lục bát mà thành…Nhà Thơ!
Ối em ra ngẩn vào ngơ
Ôm con “oét” nhỏ đâu ngờ thành…sang
Chân dài muốn nhận họ hàng
Ông già cũng thích nhận quàng bạn thân!
Mấy ngày đã bén duyên thâm
Ước gì sớm được tay cầm trong tay
Họa chân dung, tô mặt mày
Cứ như bầu bạn tự ngày xa xưa…
Rất “nghiêm chỉnh”, chẳng mây mưa
Ngày Xuân–Lộc biếc vẫn chưa tỏ tường…
Để ai, ai cứ vấn vương
Lộc Xuân hái để đầu giường làm duyên!
Người rằng: Chè Thái, gái Tuyên
Riêng mình Quan họ bén duyên chàng nàng…
Giờ mình đang tuổi…Già làng
Vẫn mơ ôm ấp cô Nàng…Thơ zui!
“ Zui tuổi già – Ra tuổi vùi”
Mỗi khi ngẫm ngợi thế thời ngán ngao!
Chỉ mong mình cố làm sao
Giúp đời nhẹ bớt nỗi ngao ngán đời!
Giản đơn chỉ có vậy thôi
Bạn bè chia sẻ thấy đời nhẹ tênh!
Vui là chính – Đời cóc cần,
Câu thơ gắn kết tình thân bạn bè!
Yêu nhau ta cứ…cười khì
Tóc râu chuyện kể làm gì…vô duyên!
Mong sao như ván đóng thuyền
Thuyền THƠ, thuyền HOẠ nên duyên lâu dài!
Ai còn ngang ngửa mặc ai
Đời vui ước được “Một vài trống canh”
Bên đầu bạc, có đầu xanh
Nối tình Thơ phú mà thành Nhân Duyên!…
Hải Phòng, 9-4-2011
Xuân Lộc vui một chút mà được lão tiền bối tặng thơ
ngay liền,thật là bái phục,thơ hay lại nhanh bác Dưa Lê quả là
Gừng càng già càng cay, Đưa vào vườn Tự tình trình cùng bạn
bè và quý khách.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét